Thời gian cứ thế trôi qua, Đế Nguyên Quân đã chống đỡ không biết bao nhiêu đợt công kích và chống trả một cách kịch liệt. Tuy đã đánh bay hầu hết nhưng sức lực của một mình thì khó lòng mà ngăn chặn được hết toàn bộ và bị không ít đạo quang mang đánh trúng.
Chống đỡ liên tục trong thời gian gần một nén nhang, hắn lúc này gần như đã chạm đến giới hạn của bản thân và trên người hiện lên không biết bao nhiêu miệng vết thương lớn bé. Tuy thương tích không quá nặng nhưng lại khiến hắn cảm thấy đau nhức vô cùng, máu tươi từ trên miệng vết thương thì liên tục rỉ xuống tạo thành vũng ở dưới chân.
Do mất máu quá nhiều, chân nguyên bị hao hụt quá độ và những đợt đau nhức ở khắp nơi trên cơ thể truyền đến khiến tình trạng của hắn lúc này ngày một trở nên xấu đi. Hắn thậm chí còn có cảm giác bản thân lúc nào cũng có thể gục xuống. Nhưng…
Sắc mặt ngày càng trở nên khó coi, Đé Nguyên Quân đột nhiên run lên một cách kịch liệt rồi khụy một chân xuống, cơ thể thì liên tục chao đảo và có thể gục xuống nhưng hắn vẫn gồng mình trụ vững. Gồng mình đứng dậy, ánh mắt hắn tràn đầy sự mệt mỏi nhìn xung quanh rồi thở dài một hơi.
Ngoái đầu nhìn lại, Đế Nguyên Quân nhìn dáng vẻ Lâm Tuyết Nhi bế quan thì bất giác nở một nụ cười gượng rồi thốt ra.
“Thời gian một nén nhang sắp hết? Ta chỉ có thể chống đỡ thêm một lúc nữa thôi? Nếu đến lúc đó mà ngươi vẫn chưa thể luyện hóa được thì ta chắc chắn sẽ chết? Biết chuyện này sẽ rất khó nhưng ta lựa chọn tin tưởng ngươi”.
||||| Truyện đề cử: Cưới Trước Yêu Sau – Mộng Tiêu Nhị |||||
“Nếu như ngươi đã là người phụ nữ của ta thì chắc chắn sẽ làm được?”
Sau đó, Đế Nguyên Quân hít vào một hơi thật sâu rồi đưa mắt nhìn về phía những đạo quang mang còn lại rồi hạ thấp giọng nói.
“Có ta ở đây thì các ngươi đừng mơ động đến một sợi tóc của Lâm Tuyết Nhi?”
Đế Nguyên Quân vừa quát vừa bộc phát phần lực lượng còn lại tạo thành một vòng chân nguyên hộ thể bao bọc xung quanh hai người, quát.
“Đến đây?”
Lời nói vừa dứt thì hơn ba mươi đạo quang mang đột loạt lao thẳng về phía hai người mà đánh. Liên tiếp từng đạo công kích đánh mạnh lên màn chắn khiến Đế Nguyên Quân phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể thì run lên một cách kịch liệt, hai chân thì bị ép khụy xuống và bị đẩy lùi ra sau.
Mặc kệ bản thân đau nhức, Đế Nguyên Quân cắn răng dùng hết toàn bộ sức lực còn lại để cố trụ vững cơ thể và mặc cho màn chắn đang hiện lên những vết nứt lớn nhưng hắn từ đầu đến cuối vẫn không hề từ bỏ.
Thậm chí có công kích trực tiếp đánh xuyên qua màn chắn và xông thẳng về phía hai người thì Đế Nguyên Quân không ngại dùng cơ thể để chống đỡ. Mặc dù có điểm sáng Huyết Đế Mộc hỗ trợ hồi phục nhưng với chút sức lực và chân nguyên còn lại thì không thể nào hồi phục được.
Hai mắt dần trở nên đục màu không còn nhìn thấy rõ, Đế Nguyên Quân lúc này đã đạt tới giới hạn chịu đựng của bản thân và tâm trí thì bị màn đêm che phủ hết toàn bộ. Không còn một chút sức lực, hai chân Đế Nguyên Quân trực tiếp khụy hẳn và cơ thể run rẩy từ từ gục xuống.
Đế Nguyên Quân dùng hết phần sức lực còn lại nhìn Lâm Tuyết Nhi đang bế quan và nói với giọng điệu ngập ngừng rồi chìm sâu vào hôn mê.
“Việc còn… Lại… Giao cho ngươi?”
Không còn chân nguyên gia trì nên màn chắn chân nguyên nhanh chóng sụp đổ và ba mươi đạo quang mang không còn bất cứ thứ gì ngăn cản liền xông thẳng về phía hai người mà đánh.
Ngay khi quang mang sắp sửa đánh trúng thì đột nhiên, một cổ lực lượng và một vầng kim quang mạnh bạo từ trên người Lâm Tuyết Nhi bắn ra trực tiếp chấn diệt toàn bộ công kích của đám hung thú rồi bao trùm cả một vùng rộng lớn.
Hai mắt từ từ mở ra, ánh mắt Lâm Tuyết Nhi nhìn Đế Nguyên Quân nằm bất động trên vũng máu và chỉ còn lại một chút hơi tàn thì cô gần như chết lặng, hai hàng nước mắt cứ thế chảy xuống.
Mặc kệ công kích của đám hung thú đánh tới, cô chỉ tùy ý vung tay bắn ra từng đạo kim quang chấn diệt hết toàn bộ rồi ôm hắn vào trong lòng. Lấy ra từng bình đan dược trị thương rồi giúp hắn luyện hóa và đợi cho đến khi thương thế trên người Đế Nguyên Quân dần ổn định lại thì đặt hắn nằm xuống rồi sau đó đứng dậy.
Hai mắt cô rưng rưng nhìn Đế Nguyên Quân hôn mê thì bất giác nở một nụ cười nhẹ, nói.
“Chuyện còn lại cứ giao cho ta?”
Sau đó, ánh mắt cô dần trở nên âm trầm và tràn đầy sự tức giận nhìn xung quanh rồi quát lớn một tiếng và đồng thời bắn ra khí tức cường bạo của bản thân khiến toàn bộ tầng thứ hai phải rung chuyển một cách kịch liệt.
“Ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá?”