Điều này tựa hồ không phải là một hiện tượng tốt, Vân Thiên Hà thử để ý chí của chính mình một lần nữa tiến vào trong đại dương tinh tú, mới phát hiện ra thông qua cỗ ý cảnh này mới có thể chi phối được kẻ cường hãn kia, nếu như nó có thể từ trong ý cảnh tinh khung đi ra ngoài bừa bãi, như vậy nó sẽ không còn chịu ảnh hưởng chi phối của hắn. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL
Vốn là muốn bắt tinh phách chi linh ra, hiện tại cư nhiên xuất hiện loại tình huống này, Vân Thiên Hà không khỏi nghĩ lại nan đề Ngả Khả Phạm Ny vừa nói, trong ý thức đột nhiên lóe linh quang, nhớ tới cái gì, vì vậy nói:
– Trong tinh khung ý cảnh của ta có một tinh phách hình thành ý thức sinh mệnh được bồi dưỡng đã lâu, không biết nó có thể dùng để ký thác linh phách chi thần?
Nghe nói như thế, nhãn thần của tiểu Phạm Ny nhất thời sáng lên, thanh âm mang theo một tia kinh ngạc:
– Ngươi cư nhiên có thể bồi dưỡng ra được tinh phách của chính mình, như vậy quả thực quá hoàn mỹ rồi, dùng nó để thay thế linh phách chi thần sẽ mang tới cho ngươi chỗ tốt thật lớn, cứ như vậy, ngươi hiện tại phát ra ý cảnh, dựa theo phương pháp ta nói vận chuyển…
Vân Thiên Hà nghe được có biện pháp giải quyết, tinh thần lập tức phấn chấn, trong lòng liền suy ngẫm ghi nhớ thật kỹ phương pháp tiểu Phạm Ny nói, sau đó mới tiến nhập vào trong ý cảnh tinh khung vừa mới lĩnh ngộ của chính mình, dùng ý chí vô cùng chuyển vào hải dương tinh tú, khiến cho tinh phách bắt đầu chạy xuống hạ phúc trong cơ thể.
Khi cỗ tinh phách này vận chuyển tới tinh tú tại hạ phúc của Vân Thiên Hà, lúc này Vân Thiên Hà liền cảm giác được có một cỗ quang mang chín màu từ rốn chính mình xâm nhập vào cơ thể, ngay sau đó Vân Thiên Hà cũng dung nạp bàn long trấn trụ vào trong thân thể, đi tới vị trí này.
Mà ở bên ngoài, Tầm Nguyệt và Mộng Ly nhìn thấy cái trán hắn đổ đầy mồ hôi, thần sắc các nàng cũng vô cùng ngưng trọng, không dám có một chút chậm trễ và sơ ý. Hai tỷ muội khống chế cửu thải vân long châu, vẫn suy trì liên hệ với bàn long trấn trụ, giúp đỡ Vân Thiên Hà hoàn thành bước tiếp theo.
Vân Thiên Hà tại lúc bàn long trấn trụ tiến vào, liền dựa theo phương pháp tiểu Phạm Ny đã nói, dồn ý cảnh tinh khung của chính mình tập trung vào hạch tâm bàn long trấn trụ, sau đó tiếp tục quán thâu thần hồn ý chí vào, hấp dẫn tinh phách tiến nhập vào trong hạch tâm của bàn long trấn trụ.
Tại lúc hắn rời khỏi ý cảnh tinh khung đồng thời có một cỗ ý chí cường đại muốn nghịch hướng phản phệ, lúc này đột nhiên có một cỗ lực lượng thần bí từ bên ngoài tiến vào tham gia trong tâm thần Vân Thiên Hà, trấn áp cỗ ý cảnh này.
Vân Thiên Hà biết đây chính là do Ngả Khả Phạm Ny bắt đầu hành động rồi, vì vậy tức khắc dựa theo phương pháp đã ghi nhớ, làm cho ý thức của chính mình tiến vào trạng thái ngủ say ngắn hạn, triệt để chia lìa với cỗ ý cảnh kia, tùy ý để Ngả Khả Phạm Ny thi thuật.
Lúc chủ ý thức của Vân Thiên Hà tiến vào trạng thái ngủ say, hắn tựa hồ như đã chết đi, cái gì cũng không còn biết nữa.
Không biết đã trải qua bao lâu.
Khi Vân Thiên Hà cảm giác trong tiềm thức của chính mình có cái gì đó đang triệu hóan, vì vậy Vân Thiên Hà liền từ trong trạng thái ngủ say tỉnh lại.
Lúc ý thức của hắn thức tỉnh lại, hắn trước tiên cảm giác thiếu chút cái gì đó, liền nghe được thanh âm giải thích uể oải của Ngả Khả Phạm Ny:
– Nghĩ không ra tinh phách của ngươi được ngươi bồi dưỡng tới mức cường hãn như vậy, vì phong ấn nó cư nhiên đã làm ba người chúng ta tốn hao tâm thần rất lớn. Bất quá cũng may đã thành công niêm phong cất giữ trong bàn long trấn trụ rồi. Hiện tại ngươi thử chữa trị kinh mạch thân thể xem có xuất hiện tác dụng phản ngược lại hay không?
Vân Thiên Hà theo lời làm theo, vì vậy liền triệu tập cỗ tinh linh chi khí trong cơ thể một lần nữa bắt đầu chữa trị kinh mạch đã bị tổn hại.
Để Vân Thiên Hà cảm giác rất mừng rỡ chính là, tinh linh chí khí sau khi mất đi sự ảnh hưởng chi phối của ý cảnh cường hãn kia, tuy rằng không còn sắc bén như trước, nhưng coi như mười phần ôn hòa.
Khi tinh linh chi khí tiến vào mạch lạc bị tổn hại, thực giống như trở lại trạng thái trước kia khi Vân Thiên Hà dùng tinh khí để tư nhuận bồi dưỡng chữa trị thân thể, hơn nữa bên ngoài vẫn còn đang tiếp tục truyền tới cỗ lực lượng mang tính phụ trợ, kinh lạc bị tổn hại trong cơ thể hắn không ngừng được chữa trị.
Mà trong quá trình được chữa trị, Vân Thiên Hà một lần nữa cảm nhận được sự sảng khoái tới cực hạn, để mỗi một lỗ chân lông toàn thân hắn đều tựa hồ như đang rên rỉ thống khoái.
Sau khi chữa trị phần lớn mạch lạc và tinh khiếu đã bị tổn hại, thời gian tiêu tốn tương đối dài.
Không biết trải qua bao lâu, khi Vân Thiên Hà hoàn thành chữa trị kinh lạc cuối cùng bị tổn hại, cũng nhận được sự rèn đúc và lớn mạnh. Đến tận đây, toàn bộ mạch lạc và huyệt khiếu trong cơ thể hắn đã nhận được tính khôi phục và cường hóa.
Dần dần…
Vân Thiên Hà từ trạng thái tu luyện tinh thần nội liễm này rút lui ra, thu công, mở mắt, chỉ thấy Mộng Ly và Tầm Nguyệt một trước một sau có vẻ rất uể oải, bất quá khuôn mặt nhị nữ lúc này đỏ như táo chín, kiều diễm ướt át, lúc Tầm Nguyệt thu công lại, trong ánh mắt hiện rõ vẻ e thẹn khó dừng, cúi đầu lập tức đứng dậy chạy đi, còn suýt chút nữa lảo đảo ngã xuống.
Mà Mộng Ly thì mặt hồng tận mang tai, ánh mắt mười phần lớn mật nóng bỏng, còn hướng về nơi nào đó trên người hắn nhìn vài lần, mở miệng cười khanh khách vài tiếng, lúc này mới đứng dậy chậm rãi đi ra ngoài.
Vân Thiên Hà có chút không hiểu ra sao, nhìn khắp xung quanh không thấy thân ảnh tiểu Mộng Ly, vì vậy liền đứng dậy.
Oẹ!
Chỉ là sau khi mới đứng lên, trong bụng truyền tới cảm giác nhộn nhạo, vì vậy ọe một tiếng, phun ra một ngụm máu.
Chỉ thấy trong ngụm máu kia còn tỏa ra hàn khí, còn có một ít vật chất màu đen tím nào đó, nghĩ không ra lần tu luyện này, thân thể hắn lại một lần nữa được tẩy kinh phạt tủy, rốt cuộc đã triệt để bài trừ những thứ chất bẩn trong người ra rồi.
Đột nhiên cảm giác thân thể hơi lạnh lẽo, vì vậy cúi đầu vừa nhìn, nhất thời con mắt trừng lớn, chính mình cư nhiên không có một mảnh vải che thân, hơn nữa trên thân thể còn có một tầng vật chất màu tím hồng giống như vỏ trứng, cứng rắn bao trùm khắp toàn thân, tựa hồ giống như lân phiến, bản thân hơi chuyển động một chút liền có một khối lớn rơi xuống, lộ ra làn da trắng trẻo béo mập.
“Y phục từ lúc nào bị người cởi???”
Đánh giá thân thể chính mình, Vân Thiên Hà không khỏi bất đắc dĩ cười cười, lại muốn một lần trở thành mặt trắng nhỏ rồi, trách không được Mộng Ly lại dùng nhãn thần kỳ lạ kia nhìn hắn!
Bất quá…
Vân Thiên Hà lập tức nghĩ đến, chính mình xích lõa toàn thân, vậy chẳng phải là bị Long nữ tỷ muội kia nhìn thấy hết toàn bộ rồi sao?