Nhưng Nhu phi vì sao đột nhiên chọn thời điểm này làm ra chuyện trên…
Lý Dung bật cười, cảm thấy chuyện này thật sự có vài phần thú vị.
Ca dao lan truyền rộng khắp, Lý Dung phỏng đoán, tiếp theo trong cung sẽ có hành động gì đó. Quả nhiên không ngoài dự liệu, đến buổi chiều, nàng nhận được tin từ Hoàng cung, báo rằng 5 ngày sau chính là lễ Thất Tịch, Hoàng hậu dự định tổ chức cung yến, mời nam nữ quý tộc có độ tuổi thích hợp tham gia.
Làm cung yến nhân lễ Thất Tịch, nhìn thế nào cũng có quan hệ với Lý Xuyên. Lý Dung suy nghĩ chốc lát, liền phân phó người, trực tiếp đi vào cung một chuyến.
Thời điểm nàng đến, vừa khéo Lý Xuyên cũng ở đó, Hoàng hậu đang nói gì đó với cậu. Lý Dung sau khi thông báo liền đi vào, thấy sắc mặt hai người đều kém, cô không khỏi mỉm cười hỏi, “Ồ, hai người đang nói gì mà mặt ủ mày chau thế kia, kể con nghe với?”
“Sao con lại đến đây?”, Hoàng hậu nhìn thấy Lý Dung, thần sắc tức khắc mang theo vài phần vui vẻ. Lý Dung mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh Hoàng hậu, “Mẫu hậu nói đùa sao, con chỉ là sống bên ngoài cung thôi, có phải gả đến phiên bang đâu. Cả ngày loanh quanh ở Hoa Kinh, dành chút thời gian đến gặp mẹ, có gì kì lạ?”
Hoàng hậu nghe Lý Dung nói, cũng bật cười, bà đánh giá Lý Dung một lát, có chút lo lắng hỏi, “Bùi Văn Tuyên hắn…”
“Chàng rất tốt”, Lý Dung biết bà muốn hỏi cái gì liền cắt ngang, “Con sống rất hạnh phúc nên mẹ cứ yên tâm, con sao có thể để mình chịu thiệt chứ?”
Hoàng hậu nhìn nữ nhi, muốn nói gì đó song chỉ thở dài, bất đắc dĩ nói, “Bỏ đi, nếu đã gả cho hắn phải sống cho thật tốt. Chung quy con cũng không cần dựa vào hắn”
“Không nhắc đến chàng nữa”, Lý Dung biết Hoàng hậu từ đầu đến cuối đều chán ghét thân phận của Bùi Văn Tuyên, kì lạ là không biết vì sao, chính mình ghét bỏ Bùi Văn Tuyên không sao, nhưng khi người khác ghét bỏ hắn, nàng lại cảm thấy có vài phần không thoải mái. Vì thế nàng chuyển đề tài, hỏi thẳng Hoàng hậu, “Con thu được thiệp mời trong cung, nghe nói Thất Tịch này mẹ tính toán tổ chức yến hội, đây là vì hôn sự của Xuyên Nhi sao?”
“Chuyện này nào phải ý của ta?”, Hoàng hậu cười khổ, “Đây là do Nhu phi muốn làm, ả xin ý chỉ của Bệ hạ, một hai phải tổ chức”
“Ồ”, Lý Dung khẽ gật đầu, “Bà ta có lòng nhỉ?”
“Bên ngoài bài ca dao nhảm nhí kia vẫn không ngừng lưu truyền”, Lý Xuyên cười lạnh, “Chắc bà ta đang vô cùng đắc ý”
“Đệ cũng nghe được?”, Lý Dung quay đầu nhìn Lý Xuyên, cười nói, “Xem ra cũng không ngốc”
“Lòng dạ Tư Mã Chiêu, người qua đường đều rõ”, trong mắt Lý Xuyên lộ ra vài phần khinh thường, “Cả ngày chỉ biết mấy thủ đoạn bỉ ổi”
“Chuyện này cũng đâu phải ngày một ngày hai”, Lý Dung chợt nhớ đến một chuyện, “Bà ta dự định làm yến hội Thất Tịch, hai người có biết lý do không?”
“Chắc là muốn tiến cử đứa cháu gái kia của mình”, Hoàng hậu suy tư, chậm rãi nói, “E rằng sẽ ngay tại đó xin ý chỉ. Ta đã cho người hối lộ mấy thị nữ bên cạnh ả, xem xem có thể hỏi ra được gì không”
Lý Dung khẽ gật đầu, đại khái hiểu được tình huống. Hoàng hậu thấy nàng lo lắng, an ủi nói, “Thôi, cũng không phải chuyện gì lớn, phụ trách cung yến đều là người của ta, đến lúc đó, binh đến tướng đỡ, nước tới đất ngăn. Bọn chúng muốn thỉnh chỉ, dù sao cũng phải có lý do. Chỉ cần chúng ta thời thời khắc khắc đề phòng, bọn chúng cũng chẳng làm gì được. Mà nếu làm được gì thật, muốn ở yến hội thỉnh chỉ tứ hôn, một hai không nể mặt Xuyên nhi”, Hoàng hậu cười lạnh một tiếng, “Cũng đừng trách Bổn cung không nể mặt bọn chúng”
“Nghe mẫu hậu nói kìa”, Lý Dung đứng dậy, đi đến sau phía sau Hoàng hậu bóp vai cho bà, “Bà ta nào có năng lực này? Mẫu thân yên tâm đi, ngài là Phật Như Lai, Nhu phi là Tôn Ngộ Không, thoát không được lòng bàn tay của ngài”
Hoàng hậu nghe Lý Dung nói thế, lúc này mới bật cười.
Lý Dung xác nhận được tin tức, trong lòng yên tâm không ít. Ba người cũng không nhắc đến đề tài vừa rồi mà bắt đầu thảo luận đời sống tân hôn của Lý Dung.
Là lần đầu hồi cung sau khi thành hôn của Lý Dung, Hoàng hậu không nỡ để nàng cứ thế quay về nên liền giữ lại dùng bữa. Bùi Văn Tuyên đến giờ cơm chưa thấy Lý Dung về, hắn nhìn sắc trời, liền quyết định đi đón nàng.
Nhiều ngày nay, hắn đều dùng cơm với Lý Dung nên khi chỉ một mình ở trong phòng, không biết vì sao, chẳng có chút khẩu vị nào.
Đồng Nghiệp thấy Bùi Văn Tuyên cơm còn chưa ăn đã muốn đi đón Lý Dung, nhịn không được bật cười thành tiếng, “Công tử thật tốt với Công chúa, người ta mới rời đi chưa bao lâu đã bắt đầu nhớ rồi?”
Bùi Văn Tuyên trừng mắt với cậu, sau khi nhìn một lượt mấy cây dù đặt trong góc, chọn lấy cây vẽ cỏ lau xong mới thấp giọng nói, “Lo mà đánh ngựa đi, bớt nói chuyện bao đồng”
Đồng Nghiệp chỉ cười hì hì, không nói nữa. Bùi Văn Tuyên ôm dù lên xe, hắn vén màn nhìn mây đen giăng đầy trời bên ngoài, thầm nghĩ do công vụ quá ít, thời gian rảnh quá nhiều, lại nhàm chán nên mới muốn đi đón Lý Dung.
Nhưng nhớ đến Lý Dung rất thích có người bầu bạn, nếu để nàng một mình trở về, ước chừng sẽ cảm thấy nhàm chán. Hắn đi đón nàng, trên đường cùng nhau chơi cờ, đấu võ mồm, nàng đại khái cũng sẽ vui vẻ vài phần.
Nghĩ đến đây, Bùi Văn Tuyên cũng không cảm thấy những việc làm của bản thân là vô nghĩa. Hắn cảm thấy bản thân quả nhiên là người tốt, nên dứt khoát xem chuyện này như mỗi ngày làm một việc thiện.
Hắn vô cùng vui vẻ đi về phía Hoàng cung. Lý Dung cùng Hoàng hậu, Lý Xuyên dùng xong bữa tối, Hoàng hậu hay buồn ngủ sớm, đã có chút mệt mỏi nên bảo Lý Xuyên tiễn Lý Dung ra ngoài. Sau khi đi khỏi tiểu viện của Hoàng hậu, Lý Dung mới hỏi, “Ban nãy thấy sắc mặt của mẫu hậu với đệ không tốt lắm, hai người cãi nhau sao?”
“Cũng không thể nói là cãi nhau”, Lý Xuyên có chút bất đắc dĩ đáp, “Chỉ là… tranh chấp một chút”
“Thế này mà chưa tính cãi nhau?”, Lý Dung bật cười, “Hai người tranh chấp chuyện gì?”
Thấy Lý Xuyên im lặng, Lý Dung dùng quạt khẽ đánh cậu, “Mới tý tuổi mà bắt đầu giấu giấu diếm diếm a tỷ rồi hả?”
“Cũng không phải”, Lý Xuyên cười khổ, “Chỉ sợ nói ra a tỷ sẽ chê cười”
“Hửm?”, Lý Dung nhướng mày, “Đệ thử nói xem”
“Mẫu hậu ban nãy nói với đệ, muốn đệ không chỉ cưới một Thái tử phi mà còn phải tìm thêm vài cô nương khác. Trước mắt mẫu hậu đã chọn xong, bảo đệ lựa chọn trong nhóm người đó”
“Đệ không vui?”, Lý Dung nghe được sự bất mãn, Lý Xuyên chỉ trầm mặc.
Lý Dung bật cười, “Đệ có gì mà không vui? Cưới được nhiều cô nương tốt như vậy, bao người hâm mộ còn chẳng kịp”
“Chỉ là nếu có một ngày, đệ thật sự thích một người thì sao?”
Lý Xuyên đột nhiên lên tiếng khiến Lý Dung sắc mặt cứng đờ. Lý Xuyên ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn nàng, “Nếu có một ngày, đệ thích một người, nàng ấy cũng thích đệ, mà đệ lại có nhiều thê tử như vậy, thế thì nàng ấy phải làm sao đây? Hôm nay nếu đệ đáp ứng mẫu hậu, vậy đồng nghĩa cả đời này, đệ cũng không có tư cách thích ai nữa”
“Đệ đã có người mình thích?”, Lý Dung miễn cưỡng mỉm cười, trong lòng có vài phần bất an.
Lý Xuyên lắc đầu, “Không có”
Lý Dung yên lòng, thờ phào hỏi, “Vậy đệ suy nghĩ vớ vẩn gì thế?”
“Nếu đợi khi có mới nghĩ”, Lý Xuyên cười khổ, “Cũng đã quá muộn”
Lý Dung nghe được lời này, nhất thời không biết trả lời thế nào. Con người quả nhiên hiểu rõ bản thân nhất, không ngờ năm đó Lý Xuyên sớm đã nghĩ đến tương lai, thật sự nhất ngữ thành sấm*.
(*Ý nghĩa như “nhỡ miệng nói gở mà thành thật”)
Lý Xuyên thấy Lý Dung không nói gì, cậu chậm rãi sánh vai cùng nàng, tiếp tục, “Hơn nữa, dù cho đệ đã không còn tư cách thích một người, đệ cũng sẽ không thích người khác. Nhỡ có thích, đệ cũng sẽ kiềm chế bản thân, xem như không thích là được. Nhưng thê tử của đệ thì sao?”
“Nữ nhân chốn thâm cung đệ đã thấy nhiều, các nàng thật đáng buồn, Phụ hoàng cũng thật đáng buồn. Vì tranh sủng mà bất chấp thủ đoạn. Sống nơi nhà giam này, cho nhau ghen ghét, cho nhau oán hận. Các nàng không có người nào thật lòng yêu Phụ hoàng, mà Phụ hoàng cũng chẳng dám yêu ai”
“Đệ nghĩ, nếu được, đệ chỉ cần một Thái tử phi là đủ rồi”, Lý Xuyên nhìn ra phương xa, có chút miên man nói, “Đệ chỉ cần đối xử tốt với một mình nàng ấy, hậu cung cũng sẽ không có những chuyện rắc rối. Dù hai người bọn đệ không yêu nhau cũng không sao, tôn trọng nhau là được. Sẽ không có người hại nàng ấy, nàng ấy cũng không cần ghen ghét ai. Tỷ xem, mẫu hậu đã đau khổ cả đời, chẳng lẽ đệ phải đi phá hủy những người khác, khiến bọn họ cũng như thế sao?”
Lý Dung rũ mắt, Lý Xuyên thấy Lý Dung không đáp bỗng cười khổ, dường như có chút xấu hổ nói, “Đệ biết a tỷ nhất định cảm thấy đệ thật ấu trĩ, đệ cũng chỉ là thuận miệng nói thôi. Đệ biết đệ là Thái tử, gánh vác kỳ vọng của tỷ cùng mẫu hậu, đệ không thể tùy hứng”
“Không có gì, tỷ hiểu mà”
Lý Xuyên dường như kiệt sức, cậu nhìn cửa cung, dịu dàng nói, “A tỷ, tỷ về trước đi, đệ chỉ tiễn đến đây thôi, đệ có chút mệt”
Nói rồi, Lý Xuyên liền hành lễ xoay người đi, cùng người hầu quay về Đông Cung.
Lý Dung lẳng lặng nhìn bóng lưng cậu, trong khoảnh khắc, nàng phảng phất nhìn thấy Lý Xuyên của sau này. Cậu cách nàng một tấm bình phong, trên bình phong phản chiếu ra thân thể gầy ốm của người phía sau màn.
Khi đó cậu cao hơn hiện tại, nhưng cũng gầy hơn nhiều. Cậu cách nàng rất gần, nhưng dường như lại rất xa.
Cậu nói, a tỷ, trong lòng đệ giam giữ một con thú dữ.
Con thú dữ này từ khi nào bị nhốt vào? Là ai nuôi dưỡng nó?
Lý Dung không biết vì sao trong lòng có một loại chua xót khó miêu tả bằng lời bỗng trào dâng. Nàng đột nhiên cảm thấy, nơi Hoàng thành này dường như là một con quái vật khổng lồ không ngừng cắn nuốt con người. Rõ ràng chỉ là những cơn gió mùa hè đầu tháng bảy song lại mang theo vài phần lạnh lẽo, vài tia sấm chớp, ầm ầm quét qua nàng, khiến cả thể xác lẫn tinh thần của nàng đều rét căm.
Từng hạt mưa thật to rơi xuống, Lý Dung nhìn mà sững sờ.
Chính vào khoảnh khắc ấy, một luồng ấm áp vô hình từ phía sau bỗng nhiên bao trùm lấy Lý Dung, một cây dù vẽ cỏ lau che trên đầu nàng và có một người chớp mắt đã vì nàng che chắn hết thảy gió mưa lạnh lẽo.
Tiếp đến, một thanh âm mang theo vài phần kinh ngạc cùng ý cười mơ hồ từ phía sau Lý Dung vang lên, “Đứng ngẩn người ở đây làm gì, trời mưa còn không biết về nhà?”
Lý Dung ngơ ngác quay đầu, nhìn chăm chăm vào Bùi Văn Tuyên bỗng nhiên xuất hiện. Bùi Văn Tuyên thấy nàng kinh ngạc, nhướng mày hỏi, “Sao, ta đến cô không vui?”
“Không”, Lý Dung lúc này mới có phản ứng, nàng chậm rãi lên tiếng, “Ngươi đến, thật tốt lắm”
♪Góc tám nhảm♪
Thật sự Lý Xuyên là một người si tình, theo lý tưởng nhất sinh nhất thế nhất song thân, nhưng do thân phận, thời cuộc, không thể vì nữ nhi thường tình mà thất vọng người nhà nên càng đi càng chệch hướng, càng làm càng sai.
Tuy biết bản thân BT nhưng Tây khá thích cặp Lý Xuyên- Lý Dung, chỉ sau Khanh Khanh với Lý Dung thui hehe