“Đúng vậy, ta đang muốn nhờ ngươi đi lấy thuốc, chợt phát hiện ngươi không có ở đây!”
“Hừ! Trong mắt ngươi chỉ có Vũ Cầm tỷ tỷ, làm sao có thể thấy chúng ta được!” Tuyết Phi Nhi cố ý không để ý đến hắn, phe phẩy trống lắc đi tới trước mặt đứa nhỏ đang được vú nuôi ôm trong lòng: “Hì hì, nghe hay không? Đừng khóc nữa nhé, nghe trống lắc nè… không khóc nữa nè,… trống lắc hay nè,… nghe không,.. còn khóc? Còn khóc sẽ không cho nghe nữa!… nghe một chút nè! Dễ nghe mà!… như thế nào vẫn còn khóc vậy…”
Đứa nhỏ mới chỉ mấy tháng, làm sao hiểu được lời của nàng, chỉ lo há to miệng rồi nức nở khóc không thôi, căn bản không để ý tới cái trống lắc trong tay Tuyết Phi Nhi.
Đỗ Văn Hạo đi tới, nhìn nhìn một cái, hơi chau mày rồi nói: “Hài tử hình như bị bệnh, ngồi xuống để ta xem một chút nào.”
Vú nuôi vội vàng ôm đứa nhỏ ngồi xuống ghế, cởi bỏ áo khoác ngoài. Đỗ Văn Hạo muốn nhìn xem lưỡi của đứa nhỏ nhưng nó cứ xoay hết bên này lại bên kia, căn bản không thể nhìn được đành phải xoay sang nghe mạch. Nhưng là, cánh tay trẻ con so với người lớn thì rất ngắn, lại nhỏ nữa, Đỗ Văn Hạo dùng ba ngón tay của mình lần tìm từ cổ tay tới khuỷu tay một hồi cũng không thấy mạch đâu trong khi đứa nhỏ liên tục giãy dụa quơ quơ tay khiến cho hắn vất vả tới tóat mồ hôi vẫn chưa đối phó được đứa nhỏ này.
Trước kia tại phòng khám của ông bác chưa xem bệnh cho trẻ nhỏ bao giờ, bây giờ mới hiểu được xem cho những bệnh nhân này thực là một loại thống khổ mà. Từ xưa đến nay, những người hành nghề nhi khoa vẫn gọi nghề này là “ách khoa” bởi vì mạch của trẻ nhỏ rất khó bắt, dựa vào mạch để chẩn bệnh cũng không chuẩn xác, hơn nữa trẻ nhỏ vui buồn, cười khóc thất thường, vọng chẩn (nhìn để chẩn bệnh) cũng không hiệu quả. Nói chuyện với trẻ nhỏ thì đương nhiên không có gì đáng tin, cơ thể trẻ lại yếu ớt, dùng thuốc không khéo sẽ gây phiền toái lớn. Chính vì vậy rất nhiều đại phu không muốn chữa bệnh cho trẻ nhỏ.
Lúc này cửa bỗng mở ra, một người đi vào vui vẻ nói: “Thuốc đây rồi, thuốc đây rồi!”
Người mới tới này chính là Tống chưởng quỹ của Hằng Tường khách điếm.
Tuyết Phi Nhi liền hỏi: “Cha! Người có thuốc gì vậy?”
Tống chưởng quỹ run run chìa tay ra thì thấy một tờ giấy màu vàng: “Là cái này, dán trên đường đi, đứa nhỏ sẽ hết khóc ngay!”
“Cái gì? Để con xem nào!”
Tuyết Phi Nhi đi tới nhìn, chỉ thấy mảnh giấy vàng có viết mấy câu:
Thiên hoàng hoàng
Địa hoàng hoàng
Nhà ta có người hay khóc đêm
Quân tử đi qua đọc một lần
Sẽ thấy buồn ngủ thẳng đến trưa!
Lật mặt sau ra xem thì chỉ thấy một bức tranh phù chú đỏ thắm. Tuyết Phi Nhi hì hì cười: “Cha, đây là cái gì vậy?”
“Cái phù này ta xin từ miếu Thành hoàng cầu cho tiểu thiếu gia ngủ yên đó!”
“Có hiệu quả không vậy?”
“Đương nhiên là hiệu quả mà, đạo sĩ ở miếu thành hoàng đạo pháp rất cao siêu, nghe nói rất nhiều hài tử đã dùng đơn thuốc này, tất cả đều hết khóc đêm ngay lập tức!”
Lưu thị mừng rỡ mà nói: “Ôi chao, thật sự rất cảm ơn Tống chưởng quỹ, người thật có lòng. Mau mau, nhận lấy rồi dán trên đường đi mau!”
Một nha hoàn vội chạy đến tiếp nhận phù chú rồi rời đi.
Tống chưởng quỹ có vài phần đắc ý xoa xoa cái bụng nhung nhúc thịt của mình: “Huyện úy đại nhân hạ mình đến ở khách điếm của ta thực sự đã là coi trọng ta rất nhiều, đương nhiên ta phải nghĩ cách gì để hầu hạ cho tốt chứ. Biết tiểu thiếu gia luôn khóc đêm, kẻ hèn này mới nghĩ được biện pháp này, nên mới đi cầu phù chú về.”
Tuyết Phi Nhi thấp giọng hỏi Đỗ Văn Hạo: “Ai, ngươi thấy biện pháp này có dụng được không vậy?”
“Hắc hắc, nếu biện pháp này có tác dụng thì còn dùng đại phu chúng ta làm cái gì?”
Tống chưởng quỹ vui vẻ cười haha: “Đỗ tiên sinh cũng không thể nói như vậy, y là y mà đạo là đạo, y giả thì trị thân, đạo pháp thì trị hồn, hài tử đây là do hồn liễu không biết ở nơi nào, cho nên phải dán chiêu hồn phù để chiêu hồn về, hoặc nếu là gặp cái gì đó không sạch sẽ, cần mọi người giúp đỡ thêm để trừ tà, mấy cái này thì không phải đại phu có thể trị được.”
“Có đúng không? Nếu chỉ khóc ban đêm, đại phu hoàn toàn có thể trị, chỉ là,… hắc hắc,… ta không thể xem tiểu hài tử bị bệnh gì, không biết chính xác được thì không dám cho thuốc. Ừm, ngày hôm nay mới thấy thần y Tiễn Bất Thu xem bệnh cho một đứa nhỏ, xem mạch chuẩn, quan sát tinh tế, phương pháp rất đặc sắc, đoán bệnh chuẩn xác khiến cho người ta rất bội phục. Mà thần y này chẩn bệnh cho hài tử thật có chỗ độc đáo, sao không mời ông ấy chẩn trị?”
Lưu thị nói: “Tiểu nhi khóc đêm cũng không phải là cái gì quá xấu, cũng không muốn phiền toái thần y, giờ có phù chú mà Tống chưởng quỹ xin ở miếu thành hoàng về, vậy trước hết cứ thử dùng đã, nói không chừng lại có hiệu quả. Được rồi, tiên sinh cũng về lấy thuốc luôn chứ, các ngươi trông chừng Ngọc nhi cùng lão thái thái, Cầm nhi theo ta đi Ngũ Vị Đường thương lượng chuyện hợp luồng.”
Tuyết Phi Nhi ngạc nhiên nói: “Cái gì hợp luồng?”
Lưu thị cười vui vẻ nói vắn tắt sự tình vừa qua, Tuyết Phi Nhi nhất thời rõ ràng, vẻ mặt đầy quái đản hết nhìn Bàng Vũ Cầm rồi lại nhìn sang Đỗ Văn Hạo hì hì cười: “Nguyên lai là như thế, Đỗ lang trung, Vũ Cầm tỷ theo ngươi học y, ngươi nên đứng đắn nghiêm túc chỉ giáo, đến lúc đó hồng tụ thiêm hương, đừng có xuất hiện ý xấu đó! Hì hì ôi… hì hì…”
“Cô nàng chết bầm chết dập kia! Muốn bị đánh hả!” Bàng Vũ Cầm đuổi theo muốn bắt Tuyết Phi Nhi, Tuyết Phi Nhi thì cười hì hì chạy vòng quanh Lưu thị.
Lưu thị cười nói: “Được rồi, được rồi! Đừng náo loạn nữa, di nương ngươi vẫn còn bệnh nằm trên giường kìa! Nhanh nhanh đi thương lượng rồi còn về sớm một chút!”
Bàng Vũ Cầm lúc này mới dừng lại, hung hăng trừng mắt nhìn Tuyết Phi Nhi một cái rồi đi theo Lưu thị và Đỗ Văn Hạo ra cửa.
“Ta cũng đi! Chờ ta một chút!” Tuyết Phi Nhi cũng đuổi theo.
:71: