Nhạc Chính Trấm muốn há miệng chửi người, nhưng hắn thắng thua sòng phẳng, đành phải banh mặt quay sang nhìn Hề Tương Lan.
Phong Duật thấy mình không cần phải ‘hiến thân’ nên mừng thầm, hí hửng hỏi Hề Tương Lan: “A Tuyệt à, ngươi bị hỏi kìa, có thể trả lời không?”
Hề A Tuyệt cũng không thèm để ý, xéo xắt nói: “Cả ngươi cũng nói ‘muốn làm gì thì làm’, ta không thể không nói sao?”
Hàng năm ở Thiên Diễn học cung đều tổ chức một chuyến vào bí cảnh để rèn luyện.
Vào Chư Hành Trai năm thứ ba, khi cả nhóm ra ngoài rèn luyện thì xui rủi đụng trúng một tên đào phạm tội ác tày trời trốn thoát khỏi Giải Trĩ Tông.
Lúc đó tám thiếu niên khờ dại của Chư Hành Trai mang lòng sùng bái khó tả với người của Giải Trĩ Tông, cảm thấy bọn họ mặc áo bào đen thêu hoa văn thần thú Giải Trĩ trông thật oai phong anh dũng, vì thế liền sôi nổi xung phong trợ giúp Chấp Chính của Giải Trĩ Tông đi lùng bắt đào phạm.
Cuối cùng vô cùng thuận lợi bắt được người.
Chẳng qua tên đào phạm này gây ra tội ác ngút trời, Chấp Chính của Giải Trĩ Tông truy nã đã mấy năm mà vẫn không bắt được, có vẻ oán hận cấp trên trách phạt nên vừa bắt được liền xử tử tại chỗ.
Đó là lần đầu tiên tiểu thiếu gia kiêu căng thấy cảnh giết người.
Những người khác cũng sợ hết hồn, có người nhát gan quay mặt không dám nhìn, nhưng nhóc Hề Tuyệt nắm chặt kiếm Xuân Vũ, đứng ngơ ngác tại chỗ nhìn đào phạm vùng vẫy giữa bãi máu tươi, cuối cùng chết không nhắm mắt.
Thịnh Tiêu nhận ra không đúng, xông tới kéo Hề Tuyệt đã hóa đá ra sau.
Tiểu thiếu niên chưa trải đời chỉ biết mở to mắt nhìn trân trối.
Chẳng biết tại sao, Hề Tuyệt giống như bị dọa cho hồn vía lên mây, Phong Duật vẽ một đống trận pháp gọi hồn cho cậu suốt nửa canh giờ nhưng vẫn không gọi được hồn về, cuối cùng đành phải đợi Ôn chưởng viện tới đón cậu đi.
Từ đó về sau, mỗi lần Hề Tuyệt nghe phải tiếng sấm liền bị dọa mất hồn.
Lúc mới đầu, người của Chư Hành Trai đều chưa học được Định Hồn Quyết khó nhằn, vì thế cũng không phòng tránh được tiếng sét đêm giông, lúc đó cả thảy bảy người phải đội mưa xách đèn lồng chạy khắp Chư Hành Trai để tìm kiếm hồn phách của Hề Tuyệt. thuyngu.wordpress.com
Ứng Trác nhíu mày.
Khó trách hồi còn ở Thiên Diễn học cung, mỗi lần trời nổi sấm đổ mưa là toàn bộ người của Chư Hành Trai đều như trúng tà tập thể, lúi húi tìm hết bụi cây này sang bụi cây khác, thiếu điều muốn xới tung cả Chư Hành Trai lên.
Hề Tương Lan tức giận nói: “Ta là tiểu tiên quân được nâng niu từ bé, thấy máu bị dọa thì sao hả, ai thèm giống cái thứ không tim không phổi như các ngươi.”
Phong Duật nói: “Dạ dạ dạ, tiểu tiên quân có tim có phổi, lúc đó còn bị dọa phải rúc vào lòng Thịnh Tiêu gào khóc há há há.”
Hề Tương Lan: “…”
Mặt mũi mất sạch, Hề Tương Lan không còn tâm trạng chơi bài, muốn tìm góc tối nào đó chui vào vẽ vòng tròn.
Chỉ còn ba người thì không đủ chân xào bài, đành phải giải tán ai về chỗ nấy chơi với đèn Tê Giác của mình.
Ứng Trác nhìn một vòng xung quanh, phát hiện không có đám quỷ Chư Hành Trai ngăn cản, hắn liền bưng một dĩa đầy ắp bánh ngọt đẹp mắt đến gõ cửa phòng của Hề Tương Lan.
Giọng nói của Hề Tương Lan từ trong phòng truyền ra: “Ai đó? Có chuyện khởi tấu vô sự bãi triều.”
Ứng Trác bật cười: “Ta đem bánh ngọt cho sư huynh.”
Hề Tương Lan rầu rĩ nói: “Ta không thích bánh ngọt.” Đây là khéo léo từ chối.
Ứng Trác không hiểu y, cũng không dám tự tiện xông vào, đành phải ỉu xìu rời khỏi.
Không lâu sau, cửa phòng của Hề Tương Lan lại bị gõ.
Hề Tương Lan phiền muốn chết, còn tưởng Ứng Trác vẫn chưa đi, tức giận đùng đùng đạp chân trần xuống giường, đi tới mở cửa rồi vung chân đá mạnh: “Ta đã nói ta không ăn, phá rối giấc ngủ của người khác sẽ bị sét đ…”
Còn chưa mắng xong thì bản mặt quan tài của Thịnh Tiêu đã đập thẳng vào mắt.
Hề Tương Lan: “…”
Hề Tương Lan từ từ rút chân về, mất tự nhiên nói: “Ngươi… Ngươi đến có chuyện gì?”
Thịnh Tiêu đưa cho y một miếng bánh hoa quế, dùng hành động thay cho lời nói: “Ăn không?”
Hề Tương Lan nói không nên lời nhìn miếng bánh hoa hoa quế rẻ tiền trước mặt, không biết y lầm bầm trong miệng cái gì, giơ tay đập vào cánh cửa để nó mở toang ra, tỏ ý kêu Thịnh Tiêu đi vào.
Ngồi trên giường ăn sẽ rơi vụn bánh nên Hề Tương Lan ngồi co hai chân lên ghế, chóp chép miệng nhỏ gặm bánh, hết ngó lên trời lại nhìn xuống vụn bánh rơi rãi trên đất, chứ nhất quyết không chịu nhìn Thịnh Tiêu.
Y là đang chột dạ vì một thời huy hoàng làm hoa khôi tên ‘Lan Kiều Kiều’ của mình.
“Chẳng có chuyện gì to tát cả.” Hề Tương Lan lại tự lừa mình dối người: “Mình là muốn làm thịt tên trưởng lão họ Khúc thỏ đế kia, huống chi chỉ là chuyện hư hỏng của ba năm trước, hoa khôi vốn đã ‘hoàn lương’ từ lâu, cho dù có biết Lan Kiều Kiều thì sẽ không nghi ngờ tới mình.”
Ừ, rất hợp lý.
Hề Tương Lan mới tự trấn an bản thân xong, ngay sau đó lại xanh lè cả mặt.
Y suýt chút nữa quên mất, lúc đó khi cãi nhau với Thịnh Tiêu, hình như y thật sự lỡ bại lộ chuyện mình làm hoa khôi ở Nam Cảnh.
Hề Tương Lan: “…”
Tiêu đời.
Thiên Diễn Châu lại nhiều thêm mấy chữ ‘sát’.
Hề Tương Lan càng nghĩ càng phiền não.
Lúc đó y chỉ muốn giết chết Khúc trưởng lão, cũng không hề táo tợn xông thẳng đến Quân lầu Hồng Trần Thức làm thịt người, với lại y sao có thể lường trước sẽ có một ngày y cùng với Thịnh Tiêu quay về chốn cũ chứ.
Chỉ thầm cầu mong không có ai nhắc đến ba chữ ‘Lan Kiều Kiều’ ở trước mặt Thịnh Tiêu.
Hề Tương Lan thả bay suy nghĩ, không để ý hai bên mép dính đầy vụn bánh.
Đột nhiên, Thịnh Tiêu duỗi tay tới.
Hề Tương Lan sợ hết hồn.
Thịnh Tiêu khẽ mấp máy môi: “Phía trước còn có một đám mây đen lớn.”
Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng tháo hoa tai trợ thính của Hề Tương Lan xuống.
“À à.” Hề Tương Lan tiếp tục chột dạ gặm bánh.
Y còn tưởng Thịnh Tiêu có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với mình, nhưng chờ mãi đến khi y gặm xong miếng bánh hoa quế khát khô cả họng, Thịnh Tiêu vẫn không nói gì.
“Nói chuyện đi chứ.” Hề Tương Lan mặt dày mày dạn, chột dạ xong liền tỉnh như ruồi, phủi sạch vụn bánh rơi trên áo, nói: “Ngươi không thích ăn khói lửa nhân gian cũng chẳng thích nói chuyện như người bình thường, mọc cái miệng chỉ để trang trí thôi hả? Hử? Miệng hến?”
Thịnh Tiêu: “…”
Thịnh Tiêu im lặng nhìn y hồi lâu, đột nhiên không nói gì xoay người bỏ đi.
Hề Tương Lan càng khó hiểu hơn.
Rốt cuộc hắn tới đây làm gì?
Chỉ là để nhìn y ăn bánh thôi hả?
Hề Tương Lan không nghĩ nhiều, y cũng không có đèn Tê Giác để chơi, đành phải cởi áo khoác bò lên giường ngủ cho qua thời gian.
Cơ thể y không khỏe, lại ngủ khá sâu, vốn nghĩ có thể ngủ một giấc thẳng cẳng đến Nam Cảnh, nhưng trong lúc mơ màng cảm thấy có người đang ngồi bên mép giường.
Hề Tương Lan buồn ngủ díu cả mắt, mơ màng liếc sang thì thấy Thịnh Tiêu đang yên lặng ngồi ở đầu giường rũ mắt nhìn y.
“Ngươi…”
Y muốn hỏi Thịnh Tiêu quay về đây làm gì, nhưng vừa há miệng chỉ có thể phát ra tiếng thở dốc dồn dập.
Lúc này Hề Tương Lan mới bất giác nhận ra đã là giờ tí, ‘Khí Tiên Cốt’ lại bắt đầu phát tác di chứng.
Nhưng lần phát tác này đã đỡ hơn mấy lần trước rất nhiều, dòng linh lực dồi dào của Thịnh Tiêu rót vào kinh mạch khô cạn khao khát ‘Khí Tiên Cốt’ của y, áp chế cơn nóng rát khó chịu.
“Ngủ đi.” Thịnh Tiêu nói.
Hề Tương Lan đổ mồ hôi ướt đẫm cả người, suy yếu mỉm cười: “Thịnh Tiêu, chúng ta có thể tìm được đầu sỏ tàn sát Hề gia không?”
Thịnh Tiêu im lặng.
“Chắc chắn có thể tìm được, chắc chắn sẽ tìm ra hắn.” Hề Tương Lan tự hỏi tự trả lời, nhẹ nhàng dụi trán vào đầu ngón tay đang truyền linh lực của Thịnh Tiêu, thủ thỉ: “Chờ chuyện này kết thúc…”
Có lẽ bọn họ có thể giống như trước đây.
Thịnh Tiêu đang muốn nói thì đột nhiên phát hiện ra gì đó, nhíu mày ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Hề Tương Lan cũng nghiêng đầu nhìn theo, hơi nhíu mày: “Có người tới.”
Trên bầu trời vạn trượng, có người xuyên qua mây đen rồi lặng lẽ đáp xuống nóc phi thuyền.
Tu vi của người này chắc chắn là Hư cảnh.
Hề Tương Lan vùi mặt vào chăn mềm, cười nói: “Quả nhiên từ đầu mối Hề Minh Hoài là có thể điều tra ra được gì đó, nếu không kẻ đầu sỏ kia sẽ không hấp tấp chạy tới giết chúng ta.”
Thịnh Tiêu rút tay về, ánh mắt trở nên rét lạnh.
Nhạc Chính Trấm và Phong Duật thức đêm chơi đèn Tê Giác ở phòng kế bên cũng nhận ra có người bám đuôi, phản ứng đầu tiên không phải là nghĩ cách đối phó kẻ địch, mà là vừa ôm đèn Tê Giác vừa hối hả chạy ra ngoài.
Mới chạy ra ngoài hành lang thì đụng phải Ứng Trác đang chạy đến từ phía đối diện.
Ứng Trác lạnh lùng nói: “Là Hư cảnh, ta đã phái rối gỗ đi ứng chiến, các ngươi theo ta…”
Còn chưa nói xong thì Nhạc Chính Trấm và Phong Duật đã như làn khói chạy đến phòng của Hề Tương Lan.
Ứng Trác:?
Ứng Trác nhíu mày: “Có kẻ địch tấn công, các ngươi tới đó làm gì?!”
Nhạc Chính Trấm đá mở cửa phòng chạm trổ hoa văn tinh xảo ra rồi dùng đèn Tê Giác soi vào, quả nhiên thấy Thịnh Tiêu đang ngồi bên mép giường của Hề Tương Lan, không biết hắn đang làm gì.
Nhưng Nhạc Chính Trấm lười để ý.
“Thịnh Tiêu!” Nhạc Chính Trấm nghiêm giọng nói.
Ánh trăng sáng xuyên cửa sổ chiếu nghiêng vào trong phòng, hắt lên nửa khuôn mặt như phủ một lớp băng sương của Thịnh Tiêu.
Thịnh Tiêu lạnh lùng nhìn sang, trong mắt toàn là ý rét lạnh vô tình.
Nhạc Chính Trấm và Phong Duật quen miệng đồng thanh nói: “Thịnh Tiêu, cứu mạng.”
Thịnh Tiêu: “…”
Ứng Trác:???
Ứng Trác ngạc nhiên nhìn.
Hắn vốn tưởng quan hệ giữa Nhạc Chính Trấm và Thịnh Tiêu không mấy tốt đẹp, sao vừa thấy nguy liền chạy tới kêu cứu với Thịnh Tiêu?
Thật ra là…
Chỉ cần có mặt Thịnh Tiêu, người của Chư Hành Trai dù mạng sống như mành chỉ treo chuông cũng lười nhấc tay chống trả, cứ việc nằm ngang há miệng hô cứu mạng là được.
Năm đó khi ra ngoài học cung đi rèn luyện, mọi người chia thành nhóm hai người, mỗi lần Hề Tuyệt trở về đều quấn quýt Thịnh Tiêu, bởi vì cậu phát hiện khi ở bên cạnh Thịnh Tiêu, bản thân chỉ cần phụ trách xinh đẹp là được, còn chuyện đánh đánh giết giết cứ an tâm giao hết cho Thịnh Tiêu, huống chi không kịp nhìn thì kẻ địch đã ngỏm dưới kiếm của Thịnh Tiêu rồi. thuyngu.wordpress.com
Cuối cùng hành trình rèn luyện vất vả biến thành dạo chơi ngắm hoa.
Mọi người của Chư Hành Trai đều bày tỏ cực kỳ khinh bỉ và phỉ nhổ với Hề Tuyệt không làm mà có ăn, sau đó vì Chưởng viện cưỡng ép thay đổi tổ đội ngẫu nhiên nên hầu như người nào cũng được một lần chung nhóm với Thịnh Tiêu.
Mọi người: “…”
Ờm…
Không tệ lắm.
Từ đó về sau, Thịnh Tiêu trở thành chỗ dựa vững chãi của Chư Hành Trai.
Ngay cả Nhạc Chính Trấm không ưa Thịnh Tiêu cũng muốn thử trải nghiệm cảm giác sảng khoái không làm mà có ăn, khi gặp phải nguy hiểm cũng lười ra tay, chỉ việc nằm ngang há miệng hô cứu mạng với hắn.
Lâu ngày, toàn bộ Chư Hành Trai đều lây nhau cái nết thúi này.
Thịnh Tiêu đã thành thói quen, lạnh lùng sải bước đi ra ngoài.
Nhạc Chính Trấm, Phong Duật và Hề Tương Lan đều đồng loạt quay đầu nhìn theo, cảm thấy bóng lưng cao lớn vững chãi kia viết hai chữ rõ to— Đáng tin.
Ứng Trác: “…”
Người của Chư Hành Trai… Sợ là đều bị khùng nặng.
—Không bao gồm sư huynh của hắn.
***
Phong gia.
Khắp nơi u ám đầy quỷ khí chẳng khác gì tòa nhà ma, ngay cả ánh mặt trời và ánh trăng đều không thể xuyên vào chiếu sáng, như thế càng tỏa ra âm khí đáng sợ.
Phong Trọng Dương và Hoành Thanh Liêm không cảm xúc nhìn chằm chằm vào người giấy nhỏ trên bàn.
Người giấy nhỏ bị linh lực thúc giục kết nối với người giấy nhỏ dán trên cánh tay của Phong Duật, nó nhảy nhót trông rất sống động, đồng thời truyền đến âm thanh đứt quãng.
“Định Hồn Quyết!”
“Đánh bài đánh bài, không gì vui bằng đánh bài!”
“…Muốn ta làm gì cũng được tất! Nhào vô đi!”
“Bị dọa sợ rúc vào lòng Thịnh Tiêu gào khóc há há há!”
“Há há há Hề Tuyệt quê quá là quê, nếu ta, ngươi và Ngọc Độ mà không cất công chạy tới đây thì đã bỏ lỡ chuyện vui, Thịnh Tiêu nửa đêm lén chạy tới phòng Hề Tuyệt, chà chà lén lút hẹn hò hú hí với nhau kìa.”
“Có địch tấn công! Có địch! Còn là Hư cảnh!”
“Thịnh Tiêu!”
“Áu áu Thịnh Tiêu cứu mạng!!”
Hoành Thanh Liêm: “…”
Phong Trọng Dương: “…”
Phong Trọng Dương chống tay đỡ trán, mãi một lúc lâu vẫn không nói gì.
===Hết chương 42===