Lúc này xa xa xuất hiện mười bóng người đang bay đến thật nhanh.
– Không ổn, bị thương đệ tử ngoại viện rồi.
Nháy mắt bọn họ đã đến bên bờ hồ, dẫn đầu là một ông lão mặc trường bào màu trắng, lão đứng giữa trời sải bước đi về phía Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông. Lão vẫy tay nâng thân thể hai người trôi nổi lên trong không khí.
– May quá, chỉ là ngất thôi, không bị thương. Lý lão sư, ngươi đến trị liệu cho hai đứa nó đi.
– Dạ.
Người trung niên áo trắng đứng phía sau cung kính vâng lời bước ra phía trước, nếu Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông tinh lại nhất định sẽ giật mình nhân ra vị lão sư này chính là cường giả Hồn Thánh dùng vũ hồn Sinh Mệnh Thụ trị liệu cho bọn họ hôm qua.
Hồn hoàn lóe sáng, từng tia sáng màu xanh biếc quay quanh Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, từ từ thấm vào thân thể bọn họ, thực vật khô héo xung quanh cũng theo đó mà khôi phục lại một cách thần kỳ, mơ hồ có thể cảm giác được thực vật xung quanh hồ Hải Thần đều tỏa ra ánh sáng màu xanh biếc êm dịu.
– Tiểu Đào ở đây.
Một người áo trắng đứng phía sau ầm một tiếng nhảy xuống hồ Hải Thần vớt người áo đỏ ban nãy rơi xuống dưới lên.
Người áo đỏ kia cả người ướt sủng, nhờ thế mới thấy rõ thân hình của y, hóa ra là một cô gái.
Ông lão áo trắng đi đến đặt tay phải lên vai nàng, một luồng hồn lực nồng đậm màu trắng ào ào truyền vào cơ thể nàng.
– Kỳ quái a!
Ông lão áo trắng nhíu mày, dường như có vấn đề gì không thể hiểu hỏi.
– Lý lão sư, hai tên đệ tử ngoại viện kia sao rồi?
Lão quay người sang phía Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, hỏi vị Lý lão sư kia.
Lý lão sư đáp:
– Không có vấn đề gì, một lát tỉnh lại ngay thôi.
Ông lão áo trắng nói tiếp:
– May mà không có sai lầm gì, xem ra khi nãy Tiểu Đào vẫn còn một chút thần trí. Lý lão sư, ngươi đưa hai đệ tử này về đi. Dặn bọn họ đừng nói những chuyện ban nãy ra. Nếu không trực tiếp khai trừ. Nhớ cho bọn họ một chút bồi thường. Chúng ta trở về.
Bốn chữ cuối là lão quay sang nói với những người khác, lão đỡ cô gái áo đỏ kia lên, nháy mắt hóa thành một luồng sáng màu trắng biến mất nơi chân trời.
***
– Mới đây đã đánh thức ca dậy rồi. Thật là bực mình!
Giọng nói của Thiên Mộng băng tằm quanh quẩn trong Tinh Thần Thức Hải của Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo ngơ ngác hỏi:
– Thiên Mộng ca, ban nãy là ca xuất thủ à?
Thiên Mộng băng tằm nói:
– Đương nhiên là ca, nếu không ngươi đã bị nướng chết rồi. Cái tên kia thuộc tính hỏa thật mạnh, hình như có cả huyết mạch phượng hoàng nữa a, nếu không một chỉ của ca đã có thể giết chết nàng. Thôi quên đi, ban nãy cô gái đó chắc là bị mất thần trí rồi. Ngọn lửa kia của nàng cũng có vẻ quái dị, tà môn, nhưng ca đây nhiều năm ăn băng tủy vạn năm cũng đâu phải chơi, nàng làm sao bằng ca được. Tiểu Vũ Hạo, tình hình tu luyện của đệ thật thuận lợi nha, thể chất tăng lên không ít. Mười phong ấn năng lượng của ca đã sắp mở được cái thứ nhất rồi.
Home » Story » đấu la đại lục ii (tuyệt thế đường môn) » Chương 42: Thiên Mộng Nhất Chỉ (2)