Thời Ôn nhìn thấy Tô Nhiễm thì cảm thấy không được tự nhiên, không biết đối mặt với cô ta như thế nào, chỉ lễ phép hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Tô Nhiễm khẽ nâng mặt, gương mặt ôn nhu xinh đẹp lúc trước biến mất không rõ tung tích:
“Nghe nói cậu và Trần Trì ở bên nhau.”
Ánh mắt Thời Ôn hơi loé, lại bình tĩnh phủ nhận: “Không phải, chúng tôi chỉ là bạn học.”
Tô Nhiễm châm chọc cười cười: “Đừng lừa tôi làm gì, vô ích thôi.”
Trương Diệu nói cho cô ta biết, Trần Trì đã ở trước mặt anh em của mình thừa nhận cậu cùng Thời Ôn đang ở bên nhau.
Thời Ôn lắc đầu, không muốn cùng cô ta dây dưa. Đang muốn rời đi liền bị kéo lại, Tô Nhiễm đưa tay đẩy mạnh Thời Ôn.
Thời Ôn khó khăn lắm mới đứng vững được, cô nhíu mày, không dám tin Tô Nhiễm sẽ động thủ.
“Cậu làm cái gì vậy?”
Nữ sinh bên cạnh Tô Nhiễm mở miệng, khí thế kiêu ngạo:
“Ai cho phép cậu đi?”
Thời Ôn nhớ tới lúc trước Vương Đình nói từng nghe trộm được bạn bè của Tô Nhiễm nói xấu cô.
Chắc hẳn là mấy người này.
Thời Ôn liễm mi: “Mấy người rốt cuộc muốn gì?”
Tô Nhiễm lại gần cô, ánh mắt phiếm lạnh: “Lúc trước không phải tôi đã nói rồi sao? Trần Trì chỉ coi cậu là thế thân, vậy mà cậu vẫn chẳng biết yêu quý bản thân mình, lại còn cam tâm tình nguyện làm thế thân cho tôi.”
Thời Ôn nhăn lại mi: “Tôi không phải thay thế. Tôi cũng không biết tại sao mấy người lại muốn lừa tôi, nhưng Trần Trì đã nói rồi, cậu ấy không hề thích cô.”
Tô Nhiễm nghe vậy, biểu tình bỗng trở lên vặn vẹo, lộ ra tàn nhẫn:
“Cậu nói bậy. Rõ ràng cậu ấy thích tôi, cậu đừng…”
Tô Nhiễm còn chưa kịp dùng sức véo Thời Ôn thì đã bị người đẩy mạnh ra. Lực đạo kia cực lớn khiến cô ta ngã sang một bên, cánh tay đập vào lan can đau đến mức Tô Nhiễm thét lên, sắc mặt trắng bệch.
Đáy mắt Trần Trì kết băng, hàn khí thấm người, giống như một cái động đen không đáy, có thể đem người ta hút vào, khiến họ tan xương nát thịt.
Cậu nghĩ đến Thời Ôn lo lắng lão sư phát hiện mới cố nén xúc động muốn ôm cô vào lòng che chở. Trần Trì đi đến trước mặt Tô Nhiễm, mặt mày hung ác nham hiểm mà bễ nghễ:
“Thích cô?”
Cậu trên dưới tùy ý quét một vòng, lạnh giọng nói:
“Cô từ trên xuống dưới cũng không khơi dậy một tia hứng thú. Thật ghê tởm.”
Tô Nhiễm nghe cậu nói vậy, biểu tình nháy mắt tan vỡ, cả người phát run. Mà bạn bè của cô ta cũng bị một màn này doạ đến, không dám ho he một tiếng.
Trần Trì vòng qua cô ta đi lên lầu, ngay cả một ánh mắt cũng keo kiệt không muốn bố thí cho cô ta.
Thời Ôn không dám ở lâu, vội đi theo cậu lên lầu.
Vừa đi lên lầu, Trần Trì đột nhiên quay đầu lại, giữ chặt cánh tay của cô kéo đến một góc khuất, sau đó ôm chặt lấy Thời Ôn.
Bất thình lình bị ôm khiến tim Thời Ôn nhảy thình thịch.
Liền nghe thấy cậu rầu rĩ nói:
“Để em chịu uỷ khuất rồi.”
Thời Ôn lắc đầu, có chút thẹn thùng: “Không sao, bọn họ chưa kịp làm gì thì anh đã đến rồi. Nhưng sao anh lại biết em ở đó?”
Trần Trì ôm cô chặt hơn: “Em không có ở sân thể dục.”
Thời Ôn kinh ngạc: “Không biết lúc đó anh đang đánh bóng rổ à?”
Trần Trì môi để sát vào bên tai cô, hơi thở ấm áp phả ra:
“Ôn Ôn, anh vẫn luôn nhìn em, nam sinh khác đừng nghĩ đến gần.”
“Em cũng đừng nghĩ có thể nhìn nam sinh khác.”
Sau cổ Thời Ôn chợt lạnh.
Cậu đột nhiên cúi xuống, đem mặt chôn ở cần cố của cô, Thời Ôn bị ngứa, rụt rụt cổ:
“Anh làm gì vậy?”
Cậu bất mãn cô trốn tránh, đem cô ôm càng chặt, ở trên cổ của cô liên tục cọ xát:
“Ôn Ôn. Em mềm quá…”
Thanh âm cậu khàn khàn, thấp thấp mà truyền tới trong tai cô, Thời Ôn ngượng ngùng nhắm mắt lại, khẽ cắn môi dưới.