“Sao vậy? Em quen người này sao?”
“Một người bạn cấp ba thôi chị. Không thân thiết lắm, nhưng cũng có nói chuyện qua lại. Không ngờ cậu ta lại làm ở đây.”
Điều làm Hoàng Minh bất ngờ hơn hết thảy đó chính là. Trong mạng sống từng có, cậu ta thời điểm này không hề xuất hiện. Không thể nào lầm được, rõ ràng là chỉ có một mình anh sống lại, nhưng bây giờ cứ một hai ngày lại có một người mới lãng vảng bên cạnh anh.
Mọi chuyện từng xảy ra thì phải lại xảy ra, vậy còn những chuyện này chưa từng xảy ra sao cứ lần lượt kéo đến đe dọa mạng sống này của anh làm gì chứ?
Chân mày anh chau lại.
“Cậu ta làm hậu kỳ sao?”
“Đúng vậy. Chị sau hôm đó mới gặp cậu ta, rõ là người mới. Nếu như chị nhớ không lầm thì chắc người chị nhìn thấy trong cánh gà, người mà chị nói nhìn chằm chằm em đấy. Rất có thể là cậu ta, bây giờ nghe em nói thì có khả năng rồi. Có thể cậu ta nhận ra em rồi đấy…”
Hoàng Minh nhớ sực lại chuyện Bạch Thiên nói đã đi gặp người trong ban hậu kỳ. Khả năng rất cao là đi gặp Phú Kỳ. Cuối cùng lại nhanh hơn anh một bước.
Trương Phú Kỳ lúc trước học cực kỳ giỏi. Luôn tranh nhất nhì trong trường với Hoàng Minh nên ấn tượng của anh về cậu ta rất sâu đậm.
Khó nghĩ được cậu ta sẽ bỏ học sớm để đi làm như vậy. Lại còn làm đúng nơi có Hoàng Minh. Chưa kể chuyện đèn bị động tay chân ngày hôm đó. Trùng hợp là cậu ta phụ trách.
Bạch Thiên sao lại nhanh như vậy liền tra ra cậu ta. Tay anh vò thành nắm đấm, bấu chặt nhăn cả tờ giấy trong tay. Lúc này ánh đèn chiếu sáng rực về một hướng. Phía giữa có một người bước ra. Anh ta là trợ lý của đạo diễn, đang ở vị trí trung tâm mọi người mà cười tươi.
“Xin chào tất cả mọi người. Đông đủ hết rồi nhỉ. Tôi xin tự giới thiệu trước tôi là Cảnh Nguyên-trợ lý của đạo diễn.”
Mọi người đồng loạt vỗ tay, anh ta tiếp tục nói.
“Hôm nay là buổi gặp mặt đầu tiên của chúng ta để làm quen và trao đổi một số vấn đề cũng như nguyên tắc chung cần biết. Trên tay mọi người hiện tại là danh sách tất cả những người sẽ tham gia vào dự án này.”
Nghe tới đây Hoàng Minh mới phát hiện tờ giấy trên tay đã bị mình vò nhăn hết một nữa. Bèn lấy tay vuốt nhẹ cho thẳng trở lại rồi đặt trở lại bàn rồi tập trung nhìn vào.
Trợ lý trường quay tiếp tục giọng điệu nhiệt quyết.
“Bộ phim này hứa hẹn sẽ là một sự bùng nổ của nền điện ảnh nước nhà đang khan hiếm tác phẩm xuất sắc như hiện tại. Dự kiến là bộ phim sẽ ra mắt vào dịp lễ giáng sinh. Chúng ta sẽ tiến hành quay trong hai tháng.”
Mọi người đang chăm chú nhìn vào anh ta. Hoàng Minh thì ngược lại mắt cứ chăm chăm nhìn vào tờ giấy trên bàn, một chút cũng không ngước lên. Chỉ nghe được giọng nói vang vang tiếp tục bên tai.
“Và như mọi người đã thấy trong lịch trình ấn định thì chúng ta sẽ tiến hành tham gia workshop liên tục ba ngày, từ thứ sáu tới chủ nhật tuần sau. Vì số lượng khá đông nên hai ngày đầu chúng ta sẽ chia thành từng nhóm và xoay vòng. Ngày cuối cùng sẽ ngày tổng kết đánh giá nên sẽ có mặt đầy đủ.”
Không khí tường quay càng ngày càng nóng hơn. Mọi người người tập trung người đã xoay sang nhỏ to với người bên cạnh. Giữa đám đông ồn ào Hoàng Minh như người mất hồn. Cứ đăm đăm trong những suy nghĩ của chính mình. Mãi cho tới khi nghe tên mình được gọi mới giật mình, ngẩn đầu lên nhìn.
“Hoàng Minh.” Cảnh Nguyên vừa gọi vừa nhìn anh.
“Dạ.” Hoàng Minh từ từ đứng dậy.
“Em lại gặp đạo diễn một chút nhé. Cùng với dàn cast chính.”
Hoàng Minh gật đầu một cái rồi đi sang vị trí đạo diễn đang ngồi.
Cứ như vậy mà cả buổi chiều mọi người cũng hoàn tất được quá trình chào hỏi và thông qua lịch trình ấn định. Hoàng Minh cũng không có lý do gì để nán lại. Rất nhanh liền lịch sự xin phép ra về.
Vừa xuống thang máy tầng trệt thì nghe tiếng nói.
“Chào Hoàng Minh. Lâu rồi không gặp…”