“Không sao lời bọn họ nói ta không để ý.”
“Ta để ý.” Hạ Viêm híp mắt nhìn Hà Khuê cảnh cáo liền bị Bạch Nguyệt đánh lên tay một cái.
“Đừng nghe hắn nói, ta chính là không để ý.”
Hà Khuê và Đằng Khải nhìn nhau, bọn họ nhìn Bạch Nguyệt đang được bế trên tay Hạ Viêm, bọn họ biết chỉ cần đừng làm phật lòng cô, thì Hạ Viêm cũng sẽ mặc kệ.
Bạch Nguyệt và Hạ Viêm được sắp xếp một căn phòng rất tốt trong một khu chung cư 7 tầng, bọn họ ở tầng 2, vừa nhận được phòng, Hạ Viêm liền ra tay dọn dẹp, dọn sạch chiếc giường ngủ xong hắn liền để cô ngồi trên đó, một mình tiếp tục dọn dẹp.
Sau đó lại bắt tay vào nấu ăn, Bạch Nguyệt gật gù chờ đợi, vừa ngửi được mùi thêm liền tỉnh táo lại.
Hạ Viêm dọn hết món ăn lên bàn liền bế lấy Bạch Nguyệt lại bàn ăn.
Cốc…Cốc…
Tiếng gõ của làm hai người dừng lại ăn uống, Bạch Nguyệt cho dị năng ra thăm dò, sau đó lại tiếp tục ăn.
Hạ Viêm thấy cô không quan tâm cũng mặc kệ, nhưng tiếng gõ lại vang lên.
“Này hai người mới, không biết ra chào hỏi cái sao?” Người ở bên ngoài lớn tiếng nói.
Sau khi bên ngoài dứt câu nói, ở bên trong Bạch Nguyệt liền cảm nhận một lực lượng tinh thần lực tấn công vào.
Bạch Nguyệt nhếch môi cười đáp trả.
“A….aaaa….”
“Chuyện gì vậy?” Mọi người ở chung tầng nhà liền xôn xao, hóng hớt.
“Ngọc Châu, em làm sao vậy?”
“Thật ồn!” Hạ Viêm con ngươi lãnh đạm bước tới mở cửa, hắn đã sớm không vui khi có người tới kiếm chuyện, đã vậy còn muốn tấn công bọn họ.
“Hạ…Hạ Viêm…” Người kia định trắng mắng hắn nhưng vừa ngước mắt lên liền lấp bấp nói.
“Các người còn không biến thì đừng trách.”Hạ Viêm nhìn hai người trước mắt con ngươi của hắn càng lạnh lẽo hơn.
Hai người họ là người thân của Hạ Viêm, người tên Ngọc Châu là em họ của hắn, người còn lại là Hạ Khanh anh trai của hắn.
“Hạ Viêm, tới anh trai ngươi mà ngươi không thèm chào hỏi nữa à.”
“Hạ Viêm, ta buồn ngủ rồi.” Bạch Nguyệt ở bên trong nói vọng ra.
Hạ Viêm chẳng thèm nhìn Hạ Khanh liền đóng chặt cửa lại, đi vào trong.
Bỏ lại Hạ Khanh vơi gương mặt văn vẹo vì tức giận, đỡ lấy Ngọc Châu lên, hắn nhìn kỹ số phòng của hai người liền rời đi.
Những người xung quanh thấy cũng đã hết chuyện liền ai về phòng nấy.
“Cảm giác gặp được người thân thế nào?”
“Chỉ có chị là người thân của ta, ta không quen họ, không phải chị bảo buồn ngủ sao, ta bế chị lại giường ngủ.” Hạ Viêm ôn nhu nhìn cô.