Thẩm Trạch Xuyên nhìn tú bà trang điểm lộng lẫy, y hỏi: “Có tiểu quan không?”
Tú bà xoay thân, nói với người phía sau: “Đưa gia lên trên, gọi mấy tên mặt non sạch sẽ ra hầu hạ.”
Thẩm Trạch Xuyên ngồi trong phòng chốc lát, ba tiểu quan liền bước vào. Y liếc mắt một cái, đều được tắm rửa sạch sẽ rồi.
Tú bà rất hiểu chuyện, biết rằng chọn vẻ ngoài thì chọn cả lầu cũng không chọn ra ai đẹp hơn Thẩm Trạch Xuyên, vì vậy tìm cách khác, lựa chọn các thiếu niên thanh tú.
Tiểu quan muốn lên cởi giày cho Thẩm Trạch Xuyên, Thẩm Trạch Xuyên hơi dời chân, bọn họ liền quỳ thân không còn dám động.
Thẩm Trạch Xuyên nhìn ngoài cửa sổ, sau giây lát liền nói: “Cởi đồ.”
Ba người nghe lời cởi y phục, cởi được một nửa, Thẩm Trạch Xuyên nhìn bả vai trắng trẻo kia, từ đầu đến cuối tâm như nước lặng. Y lại nhìn tay của bọn họ, mỗi người đều như nữ nhi, như chưa từng dính qua xuân thủy.
Bọn họ không có vết chai, cũng không đeo nhẫn hộ tiễn.
Thẩm Trạch Xuyên chậm rãi thở dài, đứng dậy ngay cả chào hỏi cũng lười, đẩy cửa đi khỏi, để lại ba tiểu quan quay mặt nhìn nhau.
Đinh Đào đi theo Thẩm Trạch Xuyên, thấy y cuối cùng cũng đi khỏi Ngẫu Hoa lâu liền nắm lấy sổ nhỏ ghi chép lại. Chờ hắn ghi xong lại thấy Thẩm Trạch Xuyên đã lạc vào đoàn người. Đinh Đào không dám bất cẩn, vội vã đuổi tới, bám gót không xa không gần.
Thẩm Trạch Xuyên đi không nhanh nhưng chớp mắt cái đã biến mất.
Đinh Đào “Ối” một tiếng, bước nhanh lên phía trước, bị một hán tử khôi ngô mang nón rộng vành chặn lại. Hắn vừa tới gần đối phương liền biết là người có võ!
Xung quanh đông, Đinh Đào không muốn hại người nên nhẫn nhịn không phát tác, thành ra lại mất dẫu Thẩm Trạch Xuyên. Hắn vung một quyền, lại cảm thấy sự quen thuộc từ trên người hán tử khôi ngô vừa rồi.
Trời vừa tối, tuyết cũng dày hơn.
Hán tử khôi ngô đè nón rộng vành đi một đoạn đường, quay người lại tiến vào hẻm cụt.
Thẩm Trạch Xuyên đứng ở sau hắn, liếc hắn một cái, nói: “Theo ta nửa tháng rồi, có chuyện gì?”
Hán tử khôi ngô đè thấp nón rộng vành, lại cười ra tiếng, nói: “Nhạy thật, sớm phát hiện rồi à?”
“Công phu che giấu tin tức rất khá, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “chẳng phải cũng dạy ta ít trò vặt rồi sao? Thoát ra khỏi ngục là không thấy tăm hơi, khiến bọn hắn truy ra tận ngoài Khuất Đô, ngươi cũng phí tâm sức quá.”
Hán tử nhấc nón rộng vành, lộ ra gương mặt lún phún râu. Kiều Thiên Nhai thổi thổi sợi tóc trên trán, nói: “Dẫn ta vào quán rượu cũng được, cứ phải đứng đây nói chuyện sao?”
“Thỏ không dễ bắt.” Thẩm Trạch Xuyên nhìn hắn chốc lát, nói, “Ta nên gọi ngươi là Kiều Thiên Nhai, hay gọi ngươi là Tùng Nguyệt đây?”
“Tuỳ ý ngươi thôi.” Kiều Thiên Nhai nói, “Gọi Kiều Thiên Nhai, chúng ta có chút giao tình. Gọi Tùng Nguyệt, ngươi chính là chủ tử của ta.”
“Đồng tri đại nhân bản lĩnh không nhỏ, sao lại cúi đầu nghe lệnh tiên sinh của ta?” Thẩm Trạch Xuyên hỏi.
“Hết cách rồi, ” Kiều Thiên Nhai cười tự giễu, “ta nợ thái phó một cái mạng, phải dựa vào nửa cuộc đời sau làm trâu làm ngựa trả ơn.”
“Bãi săn đêm đó mọi việc thuận lợi, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “hoá ra là được ngươi giúp đỡ.”
“Ta đi theo ngươi, là vì mắt nhìn của ngươi.” Kiều Thiên Nhai nói, “Đêm đó ngươi vốn muốn giết Sở vương, nhưng không ngờ Tiêu nhị lại dám chơi như vậy, nhét người vào tận trước mặt Cẩm y vệ, bỡn người xoay vòng. Có điều đầu óc ngươi nhanh nhạy, thế mà lại có thể thuận thế kéo Tiêu nhị một cái.”
“Chỉ có nấy bản lĩnh thôi.” Thẩm Trạch Xuyên nói.
Kiều Thiên Nhai phủi tuyết trên bả vai, nói: “Sau này theo ngươi rồi, chủ tử, về sau mà có thịt ăn, đừng quên cho ta uống ngụm canh đấy, ta dễ nuôi hơn đám cận vệ kia của Tiêu nhị nhiều.”
“Đinh Đào còn nhỏ, ” Thẩm Trạch Xuyên tiện tay ném túi tiền cho hắn, “Thần Dương và Cốt Tân mới là xương cứng.”
Kiều Thiên Nhai nhận tiền, nói: “Ngươi sờ hết vốn của Tiêu nhị rồi, người ta lại còn nhớ nhung cái ân cứu mạng của ngươi.”
Thẩm Trạch Xuyên cười mỉm: “Ngươi thì lại muốn làm với hắn.”
“Ta là thị vệ trung trinh nhất quán nhé, ” Kiều Thiên Nhai vô tội giơ tay lên, “nếu Tiêu nhị hắn chịu bỏ ra ngàn vàng mua ta, ta đương nhiên nguyện vì hắn nhảy vào nước sôi lửa bỏng.”
Thẩm Trạch Xuyên nói: “Chỉ tiếc bên cạnh hắn đã đầy người đủ phiền rồi, nào còn vị trí cho ngươi.”
“Tiểu chủ tử của ta,” Kiều Thiên Nhai nghiêng đầu híp một con mắt, nói, “miệng lưỡi độc quá.”
Thẩm Trạch Xuyên tỏ ra thần sắc khiêm tốn.
“Nhưng mà lời này, ” Kiều Thiên Nhai nhe răng cười một cái, “hai ta đều thích hợp đấy.”
* * *
Tám ngày sau, Thẩm Trạch Xuyên và Kỷ Cương tới như đã hẹn.
Đinh Đào hiển nhiên đã mách chuyện, hôm nay Cốt Tân không uống rượu, đứng ở ngoài cửa, từ xa nhìn thấy Kiều Thiên Nhai phía sau Thẩm Trạch Xuyên.
Đinh Đào lập tức kiễng chân nói nhỏ: “Tân ca, là hắn, là hắn đó!”
Thẩm Trạch Xuyên và Kỷ Cương được Thần Dương dẫn vào cửa, Kiều Thiên Nhai đương nhiên phải ở ngoài cửa. Nhưng hắn không hề tự giác, cái chân vừa sải vào đã bị Cốt Tân cản lại.
“Nghe nói mấy hôm trước huynh đệ chặn đường tiểu tử này, ” Ánh mắt Cốt Tân sắc bén nhìn nón rộng vành kia, “bắt nạt trẻ con sao tính là anh hùng.”
Đinh Đào được bảo kê liền hừ một tiếng, nhại theo: “Sao tính là anh hùng!”
Kiều Thiên Nhai cười ha ha, trở tay lấy nón rộng vành, cợt nhả nói: “Tối nay không phải tới dùng cơm à? Sao còn muốn đánh nhau nữa! Ta và vị tiểu bằng hữu này mới gặp lần đầu thôi, huynh đệ, nhận lầm rồi phải không?”
Đinh Đào “A” một tiếng, cả giận nói: “Sao ngươi có thể nói thế? Ta không hề nhận lầm người!”
Cốt Tân ngăn Đinh Đào, nhìn Kiều Thiên Nhai.
Hai nam nhân vóc người không chênh lệch bao nhiêu mặt đối mặt, gần như muốn xô vào nhau.
Cốt Tân nói: “Hôm nay không thích hợp, chúng ta hẹn sau đó.”
“Không rảnh đâu, ” Kiều Thiên Nhai nhéo một sợi tóc trên trán, nhìn Cốt Tân cười khiêu khích, “dù sao chủ tử của ta chỉ có mỗi ta, ta nào có rảnh mà chơi đùa với đệ đệ?”
Cốt Tân lạnh lùng nhổ một cái, nói: “Báo tên, về sau có lúc gặp mặt.”
“Bỉ nhân Kiều Nguyệt Nguyệt, ” Hai ngón tay Kiều Thiên Nhai khép lại, lại nhìn Đinh Đào điểm điểm lên thái dương, “cũng tên là Tiểu Tùng Tùng.”
Thần Dương dẫn Thẩm Trạch Xuyên và Kỷ Cương vào bên trong. Đình viện này sâu, đi vòng qua hành lang, lại xuyên qua cửa động thì sẽ nhìn thấy khắp viện phủ mai đỏ, vô cùng phong nhã.
Tiêu Trì Dã đang đứng chờ dưới gốc cây, Thẩm Trạch Xuyên bước vào, đối diện hắn trong nháy mắt. Cảm giác tế nhị kia còn chưa kịp lan tràn, hai người đã cùng dời ánh mắt.
Tiêu Trì Dã đón Kỷ Cương, cười nói: “Sư thúc đội tuyết đến đây, tiểu tử thất lễ không tiếp đón từ xa được. Đồ nhắm rượu đã chuẩn bị rồi, sư phụ ở trong chờ đã lâu.”
Kỷ Cương nhìn Tiêu Trì Dã, cản hắn hành lễ, nói: “Sư phụ ngươi đã tách khỏi Kỷ gia từ hơn hai mươi năm trước rồi, bây giờ ngươi cũng tự thành một phái, chúng ta không phải đồng môn, không cần đa lễ.”
Tiêu Trì Dã nói: “Cùng ra từ một mạch thì chính là đồng môn. Hôm nay ta có thể giao thoa bách gia, cũng là nhờ Kỷ gia quyền dẫn lối vào cửa. Ta ngưỡng mộ đại danh sư thúc đã lâu, lễ này, nói thế nào cũng phải làm.”
Tiêu Trì Dã hành lễ xong, dẫn Kỷ Cương vào trong, còn không quên nghiêng đầu nói với Thẩm Trạch Xuyên: “Lan Chu và ta cũng nhiều ngày không gặp rồi.”
Thẩm Trạch Xuyên sải bước vào cửa, cười nói: “Sư huynh bây giờ quyền thế lừng lẫy, chắc là bận.”
“Chúng ta là đồng môn, ” Tiêu Trì Dã nói không nhẹ không nặng, “ta dù bận cũng phải dành thời gian cho đệ chứ.”
“Vì ta mà trì hoãn chính sự, vậy làm sao được.” Thẩm Trạch Xuyên nói, “Gần đây ngày nào ta cũng làm việc thảnh thơi, đây là được sư huynh chiếu cố rồi.”
“Không có gì, ” Tiêu Trì Dã vén rèm, “ngươi muốn bận, cứ đến tìm ta, lúc nào ta cũng dọn giường chờ đợi.”
Thẩm Trạch Xuyên nghe đến chữ “giường”, sau gáy đau nhói lên, dường như nơi bị cắn vẫn còn nóng hầm hập, thiêu đốt khiến nụ cười y phai nhạt.
Tả Thiên Thu mặc áo bào lớn cổ áo chắp nghiêng, tóc bạc búi lên, không như văn nhân nhã sĩ, cũng không giống tướng quân uy danh. Ông rõ ràng lớn hơn Kỷ Cương vài tuổi, nhưng lại trông trẻ hơn Kỷ Cương. Nếu nhất định phải hình dung, vậy thì ông mang theo một chút tiên khí, giang hồ truyền đồn ông xuất gia rồi, chỉ e không phải không có lửa sao có khói.
Tả Thiên Thu xoay người lại, nhìn thấy Kỷ Cương.
Kỷ Cương hôm nay một thân bố y gọn gàng, áo khoác thô, khuôn mặt đã bị bỏng, đứng ở nơi này cùng ông nhìn nhau, chớp mắt quãng đời trước bỗng cuồn cuộn, tiếng cười nói của thiếu niên lang gần ngay bên tai, người trước mắt lại đã bạc mái tóc.
Tiêu Trì Dã phá vỡ sự yên tĩnh: “Các sư phụ ở trong dùng cơm, con với Lan Chu ra ngoài đợi.”
“Xuyên nhi khép chặt áo khoác ngoài, ” Kỷ Cương tịch mịch nghiêng người, dặn dò Thẩm Trạch Xuyên, “nếu đợi lạnh thì vào.”
Thẩm Trạch Xuyên gật đầu.
Tả Thiên Thu nói: “A Dã, chú ý chăm sóc sư đệ.”
Tiêu Trì Dã cười đáp lại, hai người bọn họ liền lui ra.
Bên ngoài thanh lạnh, nhưng lại là đêm trời quang hiếm thấy.
Thẩm Trạch Xuyên xuống bậc, thấy rừng mai đỏ kia sâu hun hút, nơi đó có cầu kiều vãng lai, đình viện này phong nhã không giống phong cách của Tiêu Trì Dã.
“Đình viện này là bỏ tiền mua lại của Diêu gia đấy.” Tiêu Trì Dã như biết suy nghĩ trong lòng y, đứng ở phía sau y, giơ tay đẩy cành mai đỏ sang, lộ ra khe suối trong vắt quấn quanh, “Nhìn đẹp, cũng quý.”
“Ngươi cũng chịu chơi.” Thẩm Trạch Xuyên không quay đầu lại.
Tiêu Trì Dã khẽ đụng lồng ngực vào lưng Thẩm Trạch Xuyên, nâng tay phủ kín đỉnh tóc Thẩm Trạch Xuyên, sát lại bên tai y một cách tuỳ ý, nói: “Tuyết phủ mai đỏ, Lan Chu đượm hương, một nụ cười đáng cả ngàn vàng.”
“Gán cả quần rồi chứ gì.” Thẩm Trạch Xuyên còn thật sự chậm rãi cười lên.
“Bỏ ra ít tiền, nhưng nói chung Diêu Ôn Ngọc cũng bán rẻ cho rồi.” Tiêu Trì Dã dừng một chút, nói, “Ngươi chạy nhanh lắm, để trốn khỏi ta mà phí không ít sức.”
“Không phải ta trốn ngươi, ” Thẩm Trạch Xuyên nhấc ngón gạt bàn tay Tiêu Trì Dã, “mà chúng ta có chuyện quan trọng gì cần gặp mặt nói chuyện?”
Tiêu Trì Dã cười cười, phảng phất hung ác, hắn nói: “Ngủ với nhị công tử của ngươi rồi, không thể sinh lòng yêu thương một chút sao?”
Thẩm Trạch Xuyên tiến lên vài bước, rời khỏi lồng ngực Tiêu Trì Dã. Y quay người ngắm kỹ Tiêu Trì Dã, không lên tiếng.
Trong màn đêm hoa mai cùng tinh tú rủ xuống này, cuối cùng hai người cũng hiểu được vài điều.
Tiêu Trì Dã phát hiện ra đêm đó thứ hắn nắm chính là nước, chảy qua là hết. Thẩm Trạch Xuyên không giữ lấy nửa phần lưu luyến. Sau hồi điên cuồng cắn xé, nóng bỏng triền miên kia cũng bị sắc đêm vùi lấp, Thẩm Trạch Xuyên ngửa cổ trong niềm vui thích mê ly hoàn toàn chẳng ghi nhớ Tiêu Sách An hắn.
Tiêu Trì Dã lại lần nữa chân thật cảm thấy được một chuyện.
Đêm hôm đó chỉ có mỗi mình hắn bại trước sắc dục thôi.
“Ta từng khuyên ngươi rồi, ” Thẩm Trạch Xuyên nhấc ngón tay níu cành mai xuống, nhìn Tiêu Trì Dã mà nói như mê hoặc, “đừng cắn cái gáy này thì hơn.”
“Vui thú giường chiếu, ” Tiêu Trì Dã lộ ra nụ cười tùy tiện, “không phải chuyện một người là ta có thể làm được.”
“Khác biệt lớn nhất giữa ngươi và ta chính là dục vọng. Ngươi dục vọng đầy mình, cực lực che lấp dã tâm bừng bừng của bản thân. Cái gáy chỉ là một cửa ải nhỏ trong số đó, ngươi lôi kéo ta, muốn chống lại nó, muốn đánh bại nó, mà cuối cùng ngươi vẫn cứ bại trước nó. Thế nhưng Sách An à, ” Thẩm Trạch Xuyên hái đóa hoa mai, xé cánh hoa, đưa vào trong miệng, “ngay cả sắc dục ta cũng chẳng có, ngươi khiêu chiến với ta thế nào được?”
Tiêu Trì Dã tiến gần thêm một bước, bắt giữ bàn tay cầm hoa của Thẩm Trạch Xuyên, cúi người áp sát y, nói nhẹ như mây gió: “Một lần tính là gì? Chưa đủ tình, lại thêm mấy trận đi. Tỷ muội Ngẫu Hoa lâu ngươi không dùng nổi, tiểu quan ngươi cũng không dám đụng, ngươi giả dạng thánh nhân cấm dục cao ngạo, nhưng mà đêm đó người nũng nịu thở dốc không phải ta đâu.”
Tiêu Trì Dã kéo tay Thẩm Trạch Xuyên đến bên môi, nguy hiểm chặn lại, cười giễu một tiếng.
“Ta bại trước sắc dục rồi, thế nhưng nếu ngươi kiên định như vậy, hà tất cùng ta thử một trận mây mưa này? Thẩm Lan Chu, sợ là trước dục vọng ngươi còn thua thảm hơn ta.”