Kiếm chiêu va chạm bốc phát ra một cỗ lực lượng mạnh mẽ đánh ra xung quanh. Kiếm chiêu duy trì được thêm một lúc. Khí lực của Đế Nguyên Quân bị rút đi một cách nhanh chóng.
Nhưng hắn cũng không hề để ý, ánh mắt đằng đằng sát ý hét một tiếng. “Phá”.
Răng rắc!
Toàn lực đánh ra, Đế Nguyên Quân kiếm chiêu một lần nữa được tăng cường.
Chợt một thanh âm gãy nát vang lên, kiếm của Đế Nguyên Quân không chịu được nữa nên thình lình phá toái vỡ thành trăm ngàn mảnh. Nhưng kiếm chiêu của địch vẫn chưa bị phá hết toàn bộ.
Hai mươi đại kiếm chiêu bị phá hơn mười, những kiếm chiêu còn lại không còn gì cản phá nên một mực lao lên. Đế Nguyên Quân cắn răng, thúc dục lượng chân nguyên ít ỏi còn lại tạo thành một màn bảo vệ ở bên ngoài.
Răng rắc!
Nhưng chân nguyên của hắn đã cạn, không thể duy trì lâu hơn nữa. Màn chắn bảo vệ nát, kiếm chiêu tiếp tục lao lên.
Đế Nguyên Quân gương mặt dữ tợn, hai tay đưa lên bắt lấy bốn lưỡi kiếm rồi bóp chặt ở trong lòng bàn tay, bị lưỡi kiếm sắc bén cắt sâu vào da thịt nhưng Đế Nguyên Quân không sợ hãi.
Bị kiếm chiêu đẩy lùi, Đế Nguyên Quân gồng mình chống đỡ. Huyết khí ở trong người cũng vì thế mà hao hụt một cách nhanh chóng.
Tưởng chừng có thể ngăn lại được, bất chợt. Ba mũi kiếm lách qua bốn người rồi đâm thẳng đến.
Bị ba mũi kiếm đâm xuyên qua bụng, Đế Nguyên Quân khóe miệng phu ra một ngụm máu tươi, sắc mắt dần chuyển qua màu trắng bạch, ánh mắt âm trầm và vô cùng mệt mỏi. Hắn lúc này giống như đang đặt một chân vào trong cánh cửa tử nhưng vẫn gồng mình chống lại.
Lâm Tuyết Nhi ở phía xa, nàng bị hai mươi người ngăn trở. Nhưng với cảnh giới cao hơn, nàng đã giết chết được hơn mười người, còn đám người còn lại thì chật vật không kém. Nhưng Lâm Tuyết Nhi cũng không dễ dàng gì đánh thắng được bọn họ.
Bị hai người Ngưng Hải cảnh tầng bốn kết hợp với ba người Ngưng Hải cảnh tầng ba vây chặt nên chật vật không thôi.
Khi nhìn thấy Đế Nguyên Quân lâm vào hiểm cảnh, Lâm Tuyết Nhi không màng địch nhân ở sau lưng mà lao về phía Đế Nguyên Quân rồi quát lớn. “Tránh ra”.
“Đứng lại”. Đế Nguyên Quân gương mặt dữ tợn nhìn nàng rồi quát lớn một tiếng. “Không cần lo cho ta”.
Đúng lúc, năm tên ở sau lưng nàng đã truy đuổi tới nơi, Lâm Tuyết Nhi chỉ biết cắn răng rồi quay người chặn những người kia lại. Nàng biết Đế Nguyên Quân là người như thế nào. Một khi hắn đã quyết thì nàng muốn làm gì cũng không được.
“Hahaha, chết đến nơi rồi còn từ chối”. Một tên phá lên cười lớn nói. “Vậy thì chết đi”.
Đột nhiên, Đế Nguyên Quân nhìn bọn họ rồi nở một nụ cười kỳ dị. “Ai bảo các ngươi là ta sẽ chết”.
Bọn chúng đang không biết chuyện gì xảy ra thì Đế Nguyên Quân buông tay, mặc bốn mũi kiếm còn lại đâm xuyên qua người. May mắn, bốn mũi kiếm không có cái này đâm trúng nơi hiểm yếu.
“Tên này điên”. Bị hành động của Đế Nguyên Quân làm cho kinh hãi, một tên run lên nói.
Thình lình, ở trong tay hắn, hai song đao đột nhiên xuất hiện khiến bảy người bị bất ngờ. Bọn họ chưa kịp phản ứng thì đã bị Đế Nguyên Quân đã vung đao chém đứt đầu mất đi sinh cơ.
Ngưng Hải cảnh toàn bộ đều đã bị hắn giết chết. Những tên Thức Nhân cảnh đỉnh còn lại đã bị hắn dọa cho sợ vỡ mật, trên người thụ nhiều thương tích nên sức chiến đấu lúc này mỏng yếu vô cùng.
Đế Nguyên Quân tay nắm song đao từ từ đứng đậy, những thanh kiếm đâm xuyên quan người bị hắn rút ra. Đám người nhìn Đế Nguyên Quân làm vậy mà không một lần nhăn mặt nên kinh hãi vô cùng.
“Các ngươi một người cũng đừng mong sống sót”. Đế Nguyên Quân nở nụ cười dữ tợn rồi lao lên. Hắn không màng thương tích ở trên người mà tiếp tục đánh giết.
Thức Nhân cảnh đỉnh thì sao?!
Nhục thân ta Thức Nhân cảnh tầng ba đủ để giết các ngươi!
Không đến năm phút, những tên còn lại bị Đế Nguyên Quân giết chết toàn bộ.
Ở bên kia, Lâm Tuyết Nhi cũng đã giải quyết xong những tên còn lại.
Đội quân hơn trăm người bị hai người giết sạch, không còn ai sống sót!
Lâm Tuyết Nhi kìm nén đau đớn tiến lại gần Đế Nguyên Quân nói. “Ngươi không sao chứ?”.
Nhưng khi nàng nhìn thấy trên người hắn có hàng trăm miệng vết thương chi chít và bảy lỗ hổng do kiếm đâm. Vẻ mặt nàng tối sầm lại rồi hai hàng nước mắt chảy xuống.
“Chuyện này là do ta, nếu ta không cùng tên Hà Vân Đoạn kia đối thoại thì chuyện này đã không xảy ra”.
“Là lỗi của ta”.
“Ta xin lỗi”.
Lam Tuyết Nhi hai chân khụy xuống đất khóc thành tiếng.
Đế Nguyên Quân ánh mắt nhẹ nhàng nhìn nàng rồi lắc đầu an ủi nàng. “Chuyện đã kết thúc rồi thì bỏ qua đi”.
“Ta không trách ngươi”.
“Con đường tu luyện chưa bao giờ suôn sẻ”.
“Ngươi cứ xem chuyện lần này như là một tai nạn đi”.
Nàng ngẩng đầu, nhìn nụ cười ấm áp của Đế Nguyên Quân mà trong lòng quặn đau, nàng đứng dậy rồi ngã vào vòng tay hắn rồi khóc lớn lên.
Đế Nguyên Quân đưa tay lên xoa xoa đầu nàng, để Lâm Tuyết Nhi bình tỉnh lại rồi mới lên tiếng. “Tranh thủ hồi phục một chút rồi rời khỏi đây thôi”.
Lâm Tuyết Nhi hai mắt long lanh ửng đỏ nhìn hắn gật đầu, nàng lúc này trông không khác gì một đứa trẻ đang muốn làm nũng. Đế Nguyên Quân buông tay rồi lắc đầu thở dài một tiếng.
Cả hai người lấy đan dược ra rồi nuốt xuống, tranh thủ thời gian hồi phục.
Hai canh giờ sau!
Cả hai người từ trong tỉnh dưỡng tỉnh dậy.
Chuyện trải qua đã được một lúc nhưng Lâm Tuyết Nhi vẫn còn cảm thấy tự trách, nàng không dám đối diện nhìn vào mắt của Đế Nguyên Quân.
Biết Lâm Tuyết Nhi vẫn chưa bỏ qua cho bản thân nên Đế Nguyên Quân lên tiếng. “Đám người này chắc giữ không ít thứ tốt”.
“Ta ngươi lấy nhẫn trữ vật của bọn chúng xem như phần thưởng”.
Lâm Tuyết Nhi thấy vậy, nàng nhìn hắn rồi nở nụ cười nhẹ nói. “Ừm”.
Cả hai đứng dậy, tiến về thi thể của đám người rồi lấy nhẫn trữ vật của bọn họ. Nhưng đột nhiên, Đế Nguyên Quân hai hàng lông mày nhăn lại, ánh mắt liếc nhìn về phía lối vào.
“Chạy”. Đế Nguyên Quân quay qua rồi quát lớn.
Lâm Tuyết Nhi không hiểu chuyện quay qua. “Có chuyện g….”.
Lời nói chưa dứt, Đế Nguyên Quân đã nắm tay nàng rồi kéo nàng chạy đi.
Ở sau lưng. đám người do Mã Hồng Tuấn dẫn đầu nhìn thấy hai người rồi đuổi theo. “Đuổi theo”.
“Ta chỉ cần nàng ta còn sống, còn tên kia mặc các ngươi giết chết”.
“Truy”.
Mã Hồng Tuấn chỉ tay hét lớn, đám người hơn năm mươi người tăng tốc đuổi theo.
Đế Nguyên Quân dẫn Lâm Tuyết Nhi chạy dọc vào bên trong được hơn hai dặm thì nhìn thấy vẻ mặt đau nhức của nàng. Biết nàng vẫn chưa hồi phục nên dứt khoát buông tay.
Lâm Tuyết Nhi dừng lại, nàng quay đầu nhìn về phía Đế Nguyên Quân như muốn nói gì. Nhưng đã bị Đế Nguyên Quân chặn lại. “Ta chặn bọn chúng, chạy đi”.
Lâm Tuyết Nhi định rút kiếm quay lại nói. “Ta không ….”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân ánh mắt chắc chắn nhìn nàng quát. “Nhanh, chạy đi”.
“Ngươi đừng chết”. Lâm Tuyết Nhi cắn chặt môi khiến môi bị chảy máu nói. “Đợi ta mang người quay lại”.
“Tuyệt đối không được chết”.
“Ta hứa với ngươi”. Đế Nguyên Quân nở nụ cười nhẹ rồi nhìn nàng nói. “Ta sẽ không chết”.
Lâm Tuyết Nhi biết, nàng bây giờ ở lại thì cũng chỉ là gánh nặng với hắn mà thôi, mặc dù không muốn nhưng nàng lúc này không thể làm gì khác được. Biết Đế Nguyên Quân chưa hồi phục hoàn toàn nhưng vẫn liều mình đứng lại chặn bọn chúng để nàng sống sót chạy thoát. Nàng lúc này cảm giác bản thân vô lực và rất chán ghét bản thân mình. Tự trách bản thân đã không có thực lực mà còn gây ra nhiều chuyện khó cho hắn.
Nàng quay người, hai hàng nước mắt chảy xuống rồi chạy đi.
“Giết hắn”. Ở phía xa, đám người Mã Hồng Tuấn đã đuổi tới.
Đế Nguyên Quân tay nắm song đao, gương mặt lạnh lẽo, ánh mắt đằng đằng sát ý lao lên rồi quát lớn. “Giết”.
Mệnh ta không do trời, do đất, mà do ta quản!
Sinh tử do ta, một ý niệm!
Đich nhân trước mặt, một mình ta tới giết!
~~~~
– —
Ps: Xong 2c nha mn.