“Cảm ơn.” Bass nhướng mi liếc hắn một cái, tiếp tục nhét từng ngụm từng ngụm đồ ăn vào bụng, đến khi dạ dày trướng lên thì cảm giác hoảng loạn trong tim mới giảm bớt, trong miệng không còn tiết nướt bọt ra nữa, cả người như vừa sống lại.
Bass liếm xương, gai ngược trên lưỡi róc hết thịt, mặc kệ đối phương có nghe hiểu hay không, nói thầm: “Ta bị đói bụng đến sợ rồi, có thể sẽ ảnh hưởng đến tâm lý, sau đó sẽ mắc chứng ăn uống quá độ.”
Aziz từng đặc biệt huấn luyện thính giác của mình, nghe vậy, hắn nhớ lại những gì xảy ra khi nhặt được con mèo đen, cắn móng tay cười khan, không biết phải đáp lại như thế nào, “Vậy, vậy cũng thật là thảm ha…”
Bass: “Ngươi không sợ ta?”
Aziz: “… Vẫn được, không sợ lắm.” Hắn đã nhìn ra, con mèo đen trước mặt không có ý định làm hại hắn, hơn nữa hắn là ân nhân cứu mạng của nó, nếu giống như trong truyền thuyết, con mèo đen sẽ báo đáp lòng tốt của hắn, vậy chẳng phải hắn sẽ có một người giúp đỡ còn tốt hơn cả Hắc Sư của thầy hay sao?!
Aziz đang suy nghĩ xem làm thế nào để thăm dò ý tưởng từ miệng con mèo thành tinh này, mà Bass ăn xong rồi, bắt đầu phát sầu không biết sau này phải đi đâu, cũng không thể ở lỳ chỗ này rồi chộp anh bạn trước mặt ăn vạ được.
“Cái kia…”
“Ta nói…”
Hai người đều có ý muốn nói chuyện nên đồng thời mở miệng, cuối cùng lại nhìn nhau không khỏi có hơi vui vẻ, Aziz thô lỗ vò đầu, “Ta biết ngươi có điều muốn hỏi, ta cũng có, vậy để ta nói trước nhé.”
Bass gật đầu tán thành.
Bên này giao lưu rất tốt, mà một bên khác lại có người sứt đầu mẻ trán, tâm trạng hiển nhiên không được đẹp cho lắm.
Một đội ngũ vũ trang đầy đủ khoảng 100 người cưỡi ngựa phi vút qua, tiếng vó ngựa dày đặc tụ lại ầm ầm ầm như tiếng sấm, những hòn đá nhỏ bị bầy ngựa đạp bay lẫn với tro bụi văng thật xa.
Người đàn ông đi đầu mặc một bộ áo giáp hòang kim cực kỳ dễ thấy, áo choàng màu đỏ tươi tung bay do tốc độ cực nhanh, tóc dài màu bạch kim dưới vương miện có hơi lộn xộn, vỗ vào hai má và cần cổ trắng nõn. Tiên Hiệp Hay
Có người cưỡi ngựa đuổi theo sau, buộc phải giảm tốc độ, vừa ăn một miệng gió vừa hét lớn với người đàn ông phía trước: “Vương! Xin ngài dừng lại, nếu còn tiếp tục chạy như vậy nữa thì ngựa sẽ chịu không nổi mất, đội ngũ phía sau cũng sẽ bị tách ra rất xa, cũng dễ gặp phải sát thủ, rất nguy hiểm! Xin ngài hãy dừng lại!”
Tốc độ lao tới phía trước của chiến mã màu đen từ từ giảm bớt, tuy không dừng lại, nhưng nói cho cùng thì cũng không phải một người một ngựa đơn độc lao về trước. Người đàn ông ngồi sau thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay thúc giục đồng đội phía sau đuổi kịp.
Một lát sau, rơi xuống phía cuối đội ngũ, Sok, người mà cả người lẫn ngựa đều lớn hơn tất cả mọi người một cỡ mới đuổi tới, vòng qua đội kỵ binh đi đến bên cạnh mấy người Abbeliu.
Ngựa của Sok là giống ngựa tốt có thể chịu sức nặng cao nhưng tốc độ thì chậm hơn rất nhiều, vừa tới, Abbeliu liền lôi dây cương khiến con ngựa đến gần chỗ Sok, gầm nhẹ nói: “Chết tiệt, đã lâu rồi vương không có nghỉ ngơi, mẹ nó tên đạo tặc kia trộm Vong linh thư thì thôi, dù sao chúng ta cũng đã biết kế hoạch của loạn đảng từ sớm, nhưng tại sao hắn lại muốn mang mèo của vương đi!? Hơn nữa, mẹ nó hắn còn chạy qua nhiều thành trấn như vậy, chúng ta một đường truy theo, ngay cả binh lực cũng không thể mang đủ!”
“Làm sao mà ta biết được!” Sok rầu rĩ không vui, khuôn mặt u ám, cũng rống trở lại: “Nhưng ta rất vui vì tên đạo tặc kia có thể đã mang Bast đi, dù sao cũng tốt hơn là chết đói! Đệt mẹ lão thành chủ, sớm biết lão sẽ ngược đãi Bast, ta chắc chắn sẽ đập dẹp đầu lão, như đập cọc gỗ đập lão lún vào đất!”
Abbeliu: “Ngươi vui vẻ cái bíp, vui vẻ vì chúng ta bị tên đạo tặc chết tiệt đó thả diều?”
Sok: “Nhưng hắn cứu Bast!”
Abbeliu: “Nó chỉ là một con mèo! Vương lại bốc đồng như vậy, ai không biết còn tưởng là công chúa của Ai Cập chúng ta bị bắt đi đấy.”
Sok: “Cho dù Bast là mèo, nó cũng là bạn của ta.” Sok to con nhìn thấy Abbeliu không vui chuẩn bị nói gì đấy, khó được một lần thông minh dỗi hắn, “Có bản lĩnh thì ngươi đến trước mặt vương mà nói!”
Abbeliu: “…” Được rồi, hắn còn thật không có cái bản lãnh đó.
Mắt thấy hai người lại sắp cãi nhau, một con ngựa thở phì phò hí lên chen tách hai người, chen ngay chính giữa.
Sok và Abbeliu cùng nhau quay đầu, phát hiện đó là Bretton.
“Được rồi đấy, ồn ào cái gì, cũng không ngại ăn gió à.” Muốn giao lưu dưới cái tốc độ này thì chỉ có thể gào lên mà thôi, Bretton liên tiếp gặm hai miệng bụi, sự uể oải khiến hắn không còn một chút sức lực nào để tranh luận xem ai đúng ai sai, chỉ nói: “Chúng ta đã tìm kiếm tất cả các thành trấn, bây giờ chỉ còn lại một cái cuối cùng, vừa nãy người của chúng ta nói trên núi có mấy đợt người đang ngó chừng, e là loạn đảng rất nhanh sẽ động thủ, so với nội dung mà các ngươi đang thảo luận, vẫn nên suy nghĩ sau khi vương đến, chúng ta làm sao để thoát thân đi!”
Abbeliu “Hừ” một tiếng, quay đầu cưỡi ngựa theo sát Jofar hơn chút.
Ngựa của Sok đi không nhanh, trên gương mặt hàm hậu lộ ra vẻ lo lắng.
Chuyện phát sinh phía sau, Jofar đang đi phía trước không để ý tới, đôi mắt băng lam nheo lại, nhìn kiến trúc đang từ từ lộ ra ở phương xa, có gì đó, xuất hiện trên nhãn cầu chi chít tơ máu, lại chợt lóe rồi qua.
Không ai có thể xuyên qua túi da lạnh lùng này, nhìn thấu Jofar • Memphis chân chính.
Là tâm phúc của Pharaoh mà mọi người đều biết, mấy người Abbeliu lại không biết vương của bọn họ có mệt hay không, có đói hay không, có khát hay không, đã đến cực hạn hay chưa, hay là cực hạn của hắn đến tột cùng là ở đâu? Bọn họ chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng phía trước, vĩnh viễn thẳng tắp, như thân thể của thần, cương cân thiết cốt, vĩnh viễn sẽ không ngã xuống.
Jofar · Memphis chính là một bức tường của những lời than thở, hắn bọc chặt tất cả mọi thứ về mình, để những người cố gắng hiểu và khám phá hắn phải nản lòng trước bức tường cao vời vợi ấy.
Những biến động trên cảm xúc, những mệt mỏi trên thể xác, những vết thương, nếu không cẩn thận quan sát, người khác sẽ không bao giờ biết được.
Cho dù đã lâu hắn không có nghỉ ngơi, liên tục bôn ba giữa các thành trấn, trên mặt cũng không lộ ra chút mệt mỏi nào, nếu không phải do tơ máu trong mắt không thể giấu đi thì bọn Abbeliu cũng sẽ không bước tới khuyên can.
Hơn nữa, với tư cách là người thống trị Ai Cập, hắn không nên vì một con mèo mà chỉ mang mấy người như thế, biến mình thành miếng mồi ngon đưa tới tận miệng kẻ địch, như vậy thì quá hoang đường, cũng quá buồn cười!
Ngay cả đứa trẻ mới vài tuổi cũng biết, vương không thể phơi mình trước nguy hiểm.
Nhưng hắn vẫn làm.
Còn vì thế mà trừng phạt Nefes, tâm phúc đắc lực nhất, làm loạn tất cả các kế hoạch.
Trong mắt Abbeliu, Bretton và những người khác, vương của họ chắc chắn đã bị con mèo kia mê hoặc đến mụ đầu, mèo cũng không phải người, cho dù là người vợ chung huyết thống cũng không đáng để vương mạo hiểm, đáng giá sao?
Chỉ cần nuôi một con khác là được.
Là chủ nhân của vùng đất này, muốn con mèo như thế nào mà chẳng có, thậm chí không cần Jofar mở miệng, tự nhiên sẽ có người vì khiến hắn vui lòng, trăm phương ngàn kế dựa theo yêu thích của hắn mà rà soát, sau đó dâng lên.
Nhưng vương của bọn họ thì sao?
Trong tim chỉ có một con mèo tên Bast mà thôi!
Cho dù e rằng con mèo kia đã mất rồi, Jofar vẫn cứ đang tìm.
“Ta nói, chẳng lẽ con mèo tên Bast kia buổi tối sẽ biến thành một cô gái, sau đó quấn lấy vương của chúng ta —— không đúng, nó là mèo đực.” Abbeliu nghiêng đầu qua chỗ khác nói chuyện với Bretton.
Mà trên mặt Bretton cũng lộ ra vẻ buồn cười và bất đắc dĩ, vào lúc này, bọn họ đang hành quân đi ngang một đoạn dốc hẹp, hai bên là những bụi cây và cỏ dại thấp, một ngọn giáo dài đột nhiên bắn ra từ trong đó, đâm thẳng về phía Jofar!
Trong nháy mắt kia, đồng tử Bretton co rút lại khi nhìn thấy nó, nụ cười trên mặt bị sự kinh hãi thay thế, không kịp phản ứng nên đột nhiên vặn vẹo thành một cục, hắn cảm thấy cổ họng như bị một thứ tròn tròn chặn lại, há miệng qua một thế kỷ mới phá giọng hô to:
“Vương ———!”
Jofar cau mày, hai tay cấp tốc ghìm dây cương xoay hai vòng, cánh tay lộ ngoài áo giáp nổi gân xanh, đột nhiên kéo thú cưỡi, chiến mã màu nâu đen là thần câu nổi danh, lập tức thân ngựa cất cao, chân trước đạp đạp, hí lên thật dài.
“Đốp!”
Ngọn giáo sượt qua trước ngực ngựa, bắn lên một mảng bùn đất, cắm thẳng xuống đất!
Tác giả có lời: 【 Tiểu kịch trường 】
Jofar: Ta có cảm giác tất cả hậu cung của ta ở ngay phía trước.
Bass: Hì hì hi, đoán xem ta là ai?
Jofar: Mèo của ta đâu???