Lâm Sanh: Nhan Nhan, có đó không? Em muốn nói chuyện với chị về việc lần trước.
Lâm Sanh: Nhan Nhan, em thay mặt fan hâm mộ của mình xin lỗi chị, em biết hôm nay Sanh phấn đã hiểu lầm chị, mong chị rộng lòng tha thứ cho bọn họ một lần, dù gì thì phần lớn bọn họ cũng vẫn là những đứa trẻ còn đang đi học. Chị nhất định sẽ không muốn hủy đi cuộc đời của một đám trẻ con đâu nhỉ?
Lâm Sanh: Nhan Nhan, nếu chị có yêu cầu gì đều có thể đề ra, em bảo đảm sẽ dốc hết sức mình để làm chị hài lòng.
Lâm Sanh: …
Lâm Nhan xem hai tin là đã hết hứng thú rồi, toàn là mấy chiêu cũ rách, miệng thì hiên ngang lẫm liệt, nhìn như thánh mẫu hiền lương đến mức hèn mọn, thực ra chẳng qua chỉ là một màn kịch bỏ con tép bắt con tôm, coi tất cả mọi người như thiểu năng mà giở trò trêu chọc.
Người tốt việc tốt đều là công lao của Lâm Sanh, còn Lâm Nhan thì luôn bị chụp mũ làm người xấu.
Bây giờ lại muốn ra mặt làm thần tượng anh hùng cứu lấy fan của mình sao, lúc trước thì đi đâu mà không thấy bóng dáng vậy, trước đây sao Lâm Sanh không thanh minh chuyện cô ta bị hiểu lầm thành tuesday đi, hôm nay sao lại không nói rõ đầu đuôi với Hàn Hữu Niên chuyện bị người ta tát vào mặt ngay tại chỗ đi, Lâm Nhan cóc thèm chiều theo cô ta, trực tiếp bấm chặn, Lâm Sanh thích tìm ai thì tìm, cô không tiếp.
Ngược lại thì bên phía người đại diện Lục Miểu lại có thêm tin tức mới, giọng điệu sốt ruột, lòng Lâm Nhan ấm lại, nhanh chóng trả lời lại rằng mình không sao.
Giây tiếp theo, Lục Miểu gọi điện thoại đến, Lâm Nhan nhìn người đàn ông đang an tâm ngủ trên giường mình một cái rồi nhẹ tay nhẹ chân đi vào phòng tắm bắt máy.
Giọng điệu Lục Miểu hùng hùng hổ hổ, “Lâm Nhan, cô đừng sợ, lần này là Sanh phấn kiếm chuyện trước, chúng ta là người bị hại, tôi không nhát như con thỏ đế Tiêu Bạch đâu, tôi chắc chắn sẽ tìm lại đạo lý cho cô.”
Lục Miểu là người đại diện có nhiều năm, tuy rằng chưa từng dẫn dắt ra nghệ sĩ đạt đỉnh cấp lưu lượng thế giới, thế nhưng những nghệ sĩ đã vào tay cô đều sẽ vững bước tiến lên, tính cách Lục Miểu mạnh mẽ, rất biết cách làm việc, còn rất được hoan nghênh trong giới, không ít đạo diễn, nhà sản xuất đều nể mặt, lúc Tiêu Bạch mới vào công ty cũng nhờ chính Lục Miểu dẫn dắt anh qua thời kì mới vào nghề, nhưng sau này lại không biết vì sao mà hai người lật mặt như bánh tráng mà sống chết đối đầu với nhau, thật ra là chỉ có một mình Lục Miểu nhìn Tiêu Bạch không thuận mắt, nói lời nào ra là bắt đầu diss* đối phương lời đó.
*Diss: đá đểu, nói xấu, đối đầu với nhau.
“Thật sự không sao, yên tâm nha!” Lâm Nhan nhịn cười không nổi, giọng điệu thoải mái.
Nói ra thì mỗi lần Tiêu Bạch tức giận đến mặt đỏ tía tai với Lục Miểu về mấy chuyện tài nguyên của chủ cũ, Lâm Nhan còn tưởng có lẽ Lục Miểu có thành kiến với mình.
Mà bây giờ nhìn hoàn toàn không phải vậy.
“Vậy được rồi, nhưng mà nhỏ Lâm Sanh này cũng quá đáng quá rồi đó, rõ ràng biết sự thật nhưng lại ngoảnh mặt làm thinh, để mặc cô bị fan hâm mộ mắng chửi như chó, có điều tôi thấy cô ta cũng không huênh hoang được mấy ngày đâu, hình tượng hiền lành dịu dàng sắp bị lật đổ rồi, hôm nay sau khi cô nói những lời đó với phóng viên xong thì Giang Vân Chu, còn có bốn tiểu thịt tươi kia đều đăng Weibo giúp cô thanh minh, tôi thấy rất nhiều người đều phản ứng ngược lại, xông thẳng vào Weibo Lâm Sanh chất vấn cô ta vì sao không ra mặt giải thích, tôi sẽ hướng dẫn fanclub đi bình luận, lần này phải bắt Lâm Sanh công khai xin lỗi cô.” Lục Miểu tức giận đùng đùng, tuy rằng Lâm Sanh có chỗ dựa, thế nhưng người như cô đây vốn không thích loại người như Lâm Sanh, khoảng thời gian trước công ty đột nhiên đổi chủ, còn điều cô chuyên môn phụ trách Lâm Nhan, rõ ràng một điều là ông chủ đặc biệt để tâm đến Lâm Nhan, bây giờ Lục Miểu rất chắc chắn, Lâm Nhan nhất định sẽ nổi tiếng.
Bản thân Lâm Nhan ngoài tính cách nóng nảy ra thì điều kiện ở mọi phương diện đều rất tốt, giờ lại có đại lão* nâng đỡ, cô cũng bỏ qua thân phận ‘bạn thân nghệ sĩ Tiêu Bạch’ của Lâm Nhan, quyết định đầu tư nhiều tâm huyết hơn lên người Lâm Nhan, quyết định đưa Lâm Nham đi tới một sân khấu cao hơn nữa.
*Đại lão: người có tiền, có quyền, nhân vật lớn.
Giữa những nghệ sĩ trong showbiz với nhau thì thủ đoạn chơi khăm qua lại để tiến lên một bước trước giờ nhiều vô số kể, thế nhưng cô xem thường loại người mượn tay kẻ khác để thao túng mọi thứ như Lâm Sanh, chuyện gì cũng để fan ra mặt, tiện nghi đều để cô ta hưởng hết, mấy chuyện xấu thì đều do hành vi cá nhân của fan.
“Cảm ơn chị Miểu.” Những thứ liên quan về lợi ích giữa nghệ sĩ và người đại diện, Lâm Nhan đương nhiên sẽ không từ chối, lần này nếu thái độ của bên cô còn không cứng rắn thì nói không chừng lại bị người khác chỉ vào mũi mắng mình chột dạ.
“Khách sáo gì chứ, phía cô có cần tôi sắp xếp cho hai vệ sĩ không?” Lâm Nhan rất lịch sự, Lục Miểu đương nhiên cũng chu đáo mọi mặt.
“Không cần, không có lố vậy đâu.” Lâm Nhan từ chối, cô chỉ là một sao nhỏ, ra đường còn mang theo vệ sĩ thì không bị đám đông mắng mỏ mới lạ đó!
“Vậy cô yên tâm quay phim đi, chúng ta không đi kiếm chuyện nhưng cũng tuyệt đối không sợ ai, trước đây con nhỏ Phương Đình Đình lúc nào cũng đối đầu với cô trong đoàn phim, lần này cô ta bị lộ ra chuyện dan díu trong bóng tối, cũng coi như tự làm tự chịu, vừa hay trong tay tôi có không ít tài liệu bí mật của cô ta, lần này công bố ra hết một lượt, tôi báo thù cho cô. Ngoài ra thì tôi đang nhận một gameshow cho cô, đón thời gian đóng máy phía bên kia của cô vừa đúng lúc, đến lúc đó ra ngoài dạo một chút cho khuây khỏa.” Nói mấy lời kiểu ‘thấy người gặp nguy, thừa cơ hãm hại’ một cách thẳng thừng không quan tâm ai thế này, không phải Lục Miểu thì còn ai vào đây được nữa.
Có điều Lâm Nhan thật sự cảm thấy được quan tâm mà vừa mừng vừa lo, Lục Miểu đúng là rất hợp với cô, nếu có thể hợp tác dài hạn thì cô cũng chưa chắc sẽ muốn kết thúc hợp đồng để sang công ty của Tiêu Bạch!
“Cảm ơn.” Ngoài câu cảm ơn ra thì Lâm Nhan cũng không biết nói gì nữa.
Bên này điện thoại vừa tắt thì Tiêu Bạch lại gọi đến, Lâm Nhan bắt máy, còn chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã truyền sang lời oán trách: “Bà cô của tôi ơi, cô nấu cháo điện thoại với ai mà lâu dữ vậy? Không biết ông đây đây sắp lo lắng chết mất rồi hả?”
Lâm Nhan nghĩ đến Lục Miểu, cười nói, “Anh còn có mặt mũi nói nữa, bây giờ anh còn quan tâm em không bằng ‘kẻ thù không đội trời chung’ của anh nữa, có thể trách ai đây?”
“Kẻ thù không đội trời chung của anh? Ai vậy? Hổ mẹ hả?” Tiêu Bạch hỏi.
Lâm Nhan càng cười lớn hơn, Tiêu Bạch bị Lục Miểu mắng không ít lần nên lén lút gọi Lục Miểu là hổ mẹ, Lâm Nhan trêu đùa, “Dù gì người ta cũng là tiền bối của anh, bây giờ chị Miểu là người đại diện mới của em đó, anh không sợ em đi mách lại sao?”
“Lâm Nhan, cô đúng là hố cha người ta đó, lúc đầu ông đây gây thù kết oán với cô ta là vì ai? Nếu cô mà phản bội anh thì cô chết chắc.” Tiêu Bạch lập tức dựng hết lông chồn lên, nghĩ đến lúc bị gương mặt lạnh lẽo của Lục Miểu mắng nhiếc thì Tiêu Bạch cảm thấy mình như muốn bốc hỏa nổ tung.
“Xem anh kích động kìa, em là loại người như vậy hả? Có điều anh sợ chị Miểu như vậy, em ngược lại lại cảm thấy hai người có chút xứng đôi đó!” Lâm Nhan trêu chọc.
“Không thể nào, người khiêm tốn lại tao nhã lịch sự như ông đây mà xứng mịa gì với con hổ mẹ đó, mắt cô đúng là mù rồi.” Tiêu Bạch kích động phản bác ngay, lại nói, “Bây giờ cô còn có tâm trạng đùa giỡn nữa, xem ra không sao rồi, tôi đi nói mấy chuyện tài nguyên với bốn bạn nhỏ đây, cúp nha.”
Giấc ngủ này của Lâm Nhan vô cùng thoải mái, cả người đều ấm áp thư thái, hệt như đang tắm gội dưới nắng ấm của mùa xuân, lúc Lâm Nhan tỉnh dậy thì trời đã tối, mà cô cũng không biết mình đã lên giường ngủ từ lúc nào, điều làm cô càng sụp đổ hơn nữa là, cô dùng tư thế ‘banh càng’ của mình để ôm lấy Tạ Phong Trần, hình như anh đã sớm tỉnh rồi, dựa vào đầu giường mở đèn ngủ, cười nhẹ một cái, cực kì chói mắt, “Dậy rồi hả? Ngủ ngon không?”
Gương mặt Lâm Nhan không biết là do ngủ lâu hay là do ngượng ngùng mà nóng bỏng tay, sau đó nuốt nước bọt rồi leo từ trên người anh xuống, may là quần áo trên cơ thể hai người vẫn còn nguyên vẹn, Lâm Nhan thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu có chút không dễ chịu, “Sao tôi lại ngủ trên giường?”
“Anh thấy em ngủ trên sofa không thoải mái, lật người một cái liền rớt xuống đất nên anh bế em lên giường ngủ, giường này đủ lớn, hai người nằm vẫn còn dư sức.” Tạ Phong Trần ngủ một giấc, có thể thấy được tinh thần đã tràn trề, cộng thêm ánh mắt dịu dàng như gió khiến người ta không dám nhìn thẳng, giọng điệu tự nhiên đến mức hệt như hai người chỉ là đang ngồi ghế cạnh nhau trên xe thôi vậy.
Lâm Nhan hơi có cảm giác mọi thứ đang sụp đổ, là vấn đề giường lớn hay nhỏ thôi hả trời?
Mẹ nó chứ, bọn họ không phải là mối quan hệ có thể ngủ chung một giường đâu nha?