Doãn Tiểu Đao nâng tay lên, nhìn hạt cơm lăn qua lộn lại trong chảo.
Hắn thích cô. Hắn mua quần áo cho cô. Hắn còn làm cơm chiên cho cô.
Trong lòng cô đầy ăm ắp niềm yêu thích, nhưng cô không biết làm thế nào để biểu đạt tâm tình này.
Trước đến nay, Doãn Tiểu Đao tiếp xúc nhiều nhất là nam giới trong Hoành Quán. Có ông nội, ba, em trai và các sư huynh sư đệ của cô. Nhưng trước nay chưa từng có một người đàn ông khiến trái tim cô vui thích như Lam Diệm thế này. “Tứ Lang, anh vận động cho tốt. Cơ thể khỏe rồi, chúng ta sẽ có thể yêu thích lẫn nhau.”
“Ai thèm chứ.” Trên mặt Lam Diệm hiện ra vẻ khinh thường.
Cô nhìn hắn xới cơm chiên vào đĩa. “Anh làm cơm chiên cho tôi, nói rõ rằng anh thật sự rất thích tôi.”
“Con khỉ!” Hắn giận rồi, “Cơm chiên là cơm chiên, thích là thích, hai cái chẳng có quan hệ nhân quả gì hết ráo.”
“Nếu như anh không thích tôi, vậy tại sao anh lại làm cơm chiên cho tôi?”
“…” Tại sao à? Hắn làm gì mà biết được tại sao chứ? Cái logic vô nghĩa gì thế này. Lam Diệm hít sâu một hơi, “Cô im miệng, sau đó bưng thức ăn ra ngoài.”
Doãn Tiểu Đao gật đầu.
Lúc ăn cơm cô cũng không lên tiếng.
Nhưng mà Lam Diệm không hề cho rằng lời nói của mình tạo ra tác dụng kinh hãi gì, nguyên nhân đích thực chính là cô chỉ lo mỗi chuyện ăn ăn ăn, không rảnh để nói chuyện.
Hai người im lặng dùng bữa, bầu không khí hơi lắng xuống.
Lam Diệm mở tivi.
Trên tivi đang bán thuốc bổ thận tráng dương.
Hắn đổi kênh.
Lại là một kênh tin tức, đang phát lại tin tức buổi sáng.
Tin đang phát là cuộc sống của người dân. Nhưng chữ chạy phía dưới màn hình đều là tin về tập đoàn Lam thị.
Có một câu nhoáng qua.
Ánh mắt của Lam Diệm đông lại.
—-
Ngày hôm sau, nhiều mây, trời chuyển râm. Lam Diệm rốt cuộc cũng đi làm.
Lam Diệm mới đến tầng lầu làm việc của nhà máy, Lý Dũng Hoa vừa hay bước ra. Nhìn thấy Lam Diệm ông có phần kinh ngạc, “Quản đốc Lam, anh… Sao mà ốm thành thế này rồi?”
Lam Diệm miễn cưỡng cười nhạt, “Áp lực lớn.”
Lý Dũng Hoa muốn nói lại thôi, cuối cùng nói, “Tài liệu của tập đoàn gửi xuống tôi để trên bàn làm việc của anh. Gọi điện thoại cho anh thì đều khóa máy cả.”
“Ừm.” Lam Diệm đáp lại rất nhẹ.
“Không sao là tốt.” Lý Dũng Hoa nói xong liền vội đến phân xưởng.
Tài liệu của tập đoàn đó, là thông báo bên nhân sự, ngày tháng là năm ngày trước.
Lam Diệm phải trở về Thương Thành rồi.
Nhưng hắn vui không nổi.
Cuộc sống điền viên của hắn, rốt cuộc phải đợi đến ngày tháng năm nào đây. Cày ruộng, du sơn, trồng cây, ngày tháng thanh thản dễ chịu như thế, hắn thật mong chờ.
Doãn Tiểu Đao nhìn sắc mặt Lam Diệm có phần không ổn, vội đến bên, “Tứ Lang?”
“Ừm?” Lam Diệm hoàn hồn lại.
Cô cầm tài liệu đó lên, “Anh phải trở về làm quản lý à?”
“Chắc không phải.” Hắn cụp mắt. Đứa đần này hiện nay là người hắn tin tưởng nhất trên trần đời, thế nhưng hắn đang giấu diếm cô rất nhiều chuyện.
“Chúng ta về Thương Thành cũng có thể cai nghiện, ông nội gửi thuốc về nhà anh.”
“Đừng.” Lam Diệm trầm giọng, “Xảy ra chuyện rồi.”
Doãn Tiểu Đao vừa nghe, ánh mắt thoắt lạnh, “Sao rồi?”
Lam Diệm im lặng một hồi, rồi nói, “Cho cô xem một tin tức.” Hắn mở máy tính ra.
Tối qua hắn uống thuốc của Doãn Tiểu Đao, đi ngủ sớm, cũng không tâm tư đi truy cứu mấy chuyện phiền phức này.
Tiêu đề bản tin không có trên trang chủ của website, dù sao cũng không phải là nhân vật nổi tiếng trong giới giải trí.
Nhị thiếu của Lam thị hút ma túy bị bắt. Ngày tháng của bản tin là ngày trước.
Thêm hai tấm hình bị làm mờ. Trong một tấm, người trong hình cúi đầu, nhìn không rõ hình dáng. Tấm còn lại, thì để lộ ra một con mắt xanh của người đó, nửa gương mặt kia, rất giống Lam Diệm.
Doãn Tiểu Đao mặt không biểu cảm, “Tin tức giả.”
Lam Diệm cười cười, “Đó còn chưa chắc.”
Cô ngờ vực nhìn hắn.
Hắn lại không nói gì.
Tin tức về Lam thị không chỉ mẩu này. Search theo mục kinh tế lập tức liền ra: có một công ty mạng ra giá cao thu mua cổ phần của Lam Hào. Trong bài báo có phân tích công ty này.
Lam Diệm không đọc kỹ. Hắn biết, công ty này là thế lực của Chú Lam. Lam Hào ngoài mặt thì bất hòa với Chú Lam, thật ra đã ngấm ngầm kết liên minh từ sớm.
Lam Diệm thầm thở dài một tiếng, sau đó nằm bò lên bàn.
Lần này thì hay rồi, hắn vừa trở về Thương Thành, cảnh sát chắc là đang đợi sẵn hắn. Chuyện ma túy này, nói không chừng hắn còn phải gánh tội cho cái gã trung niên trong hội sở kia.
Cầm con mẹ nó thú cả một đám mà!
Doãn Tiểu Đao tỉ mỉ nhìn tấm hình không rõ trong bài báo.
Lúc cô thoạt nhìn Lam Diệm, cảm thấy hắn giống cố nhân kia, thế nhưng sau này cô cũng không còn ảo giác đó nữa. Chỉ là, tấm hình này, lại gợi cô nhớ đến Mỗ Mỗ. Cô không kiềm được hỏi, “Tứ Lang, ngày trước anh gặp qua tôi chưa?”
“Chưa.” Tiếng nói của Lam Diệm rầu rĩ truyền đến.
Doãn Tiểu Đao tiếp tục nêu ra, “Anh biết vòng tay trúc tía không?”
“Cái thứ quỷ gì vậy?”
Lam Diệm nói xong, đột nhiên ngẩng đầu lên.
Vòng trúc tía, không phải là tín vật của tên phụ tình mà lần trước ông chú đi quá giang xe lải nha lải nhải đó sao.
Khoảnh khắc này, Lam Diệm thật hận bản thân mình, chuyện nên nhớ lại không nhớ, loại chuyện vụn vặt này lại có thể lập tức nhớ ra. Hắn rin rít hỏi, “Cô có vòng trúc tía à?”
Doãn Tiểu Đao gật đầu.
Lam Diệm cười, nụ cười rất u ám, “Là trai tặng?”
“Đúng.”
“Mắt của tên đó màu xanh?”
“Đúng.”
“Tên đó… rất giống tôi?”
“Đúng.”
.
Hết chương 42
1/ Trích bài thơ Quy điền viên cư kỳ 1 của Đào Tiềm, bản dịch của Hoàng Tạo.
Raw: 开荒南野际 守拙归园田
Hán Việt: Khai hoang nam dã tế, thủ chuyết quy viên điền.
Đại ý hai câu thơ có nghĩa là: ta nguyện về nơi biên giới hoang dã phía nam khai khẩn ruộng hoang, trở về cày ruộng để giữ tính chân phương mộc mạc.
2/ Raw là 酥皮南瓜清汤 => Tên tiếng Việt tui tự chế nha!
Súp này được nấu xong rồi mới bỏ vào vật đựng tùy thích, phủ 1 lớp bột của bánh sừng bò ngàn lớp đã nhào sẵn rồi đem nướng.


—–
Hình đơn tui tải về rõ lắm mà sao ghép hình lại thì nó mờ căm ?
Mọi người coi hình đơn cho… thèm chơi nha ?
Bít tết


Súp bí đỏ “đội mũ”

Salad nấm




Gà nấu oliu


Cơm chiên hải sản

