Khi đến gần sự thật lại lộ ra suy đoán vô lý như vậy, phi lý nhưng rất mê người.
Chướng ngại về giới tính vắt ngang trước mắt, khiến Trương Linh Dật tin rằng Vương Nghiễm Ninh thích mình còn khó hơn rằng tin Vương Nghiễm Ninh thích Hạ Ánh Sơ.
Đây cũng chính là nguyên nhân mấu chốt khiến anh không dám bước về phía trước.
Nhưng bây giờ sự thật gần đến thế.
Trong lòng dù còn chút chần chờ sầu lo.
Thế nhưng khi đối mặt với một sự cám dỗ lớn, Trương Linh Dật không cách nào thuyết phục chính mình từ bỏ khoảnh khắc hạnh phúc đang đến gần.
“Vương Nghiễm Ninh…” Trương Linh Dật không kìm được mà nắm lấy một cánh tay của Vương Nghiễm Ninh, đang định hỏi thêm gì đó.
Đột nhiên hai mắt Vương Nghiễm Ninh sáng ngời: “Bọt biển SpongeBob!”
Dứt lời liền chạy vọt đến, thì ra hai người vừa đi vừa nói, vừa lúc đi ngang qua một hàng máy gắp thú bông.
Không cần nói, có một chiếc máy gắp thú bông mà bên trong bày đầy cái con vật màu vàng đầy dấu mốc – bọt biển SpongeBob.
Trương Linh Dật: “…”
Sao đã nhiều năm rồi mà sở thích yêu bọt biển SpongeBob của Vương Nghiễm Ninh vẫn không thay đổi?
Trương Linh Dật chán nản đi theo, còn Vương Nghiễm Ninh thì đã dán mắt vào thùng thủy tinh mà trông mong nhìn thú bông bên trong rồi.
“Tôi gắp cho cậu một con!” Trương Linh Dật nói.
“Thôi đi!” Giọng điệu Vương Nghiễm Ninh không cho là đúng còn toát ra sự khinh bỉ nhẹ nhàng, cậu không quên chuyện cái người trước mặt này bỏ ra hơn ba trăm đồng xu mà không gắp được con thú bông nào, “Tôi xin kiếu.”
Đệt, đây không phải ngầm nói anh không làm được sao?
Điều tiểu công kiêng kỵ nhất là gì?
Chính là bị tiểu thụ chê làm không được!
Với tư cách là tổng công mình đầy bá khí, Trương Linh Dật quyết định dùng thực lực chứng tỏ chính mình, vì vậy bắt đầu sờ sờ trên người.
Ừm, quả nhiên không có tiền xu.
Trương Linh Dật trông mong nhìn Vương Nghiễm Ninh: “Thụ thụ, cậu có tiền xu không?”
“Sao mà tôi có tiền xu được.” Vương Nghiễm Ninh khinh bỉ anh, “Được rồi, cậu đi với tôi xuống đài đi, dù sao có tìm được tiền xu cũng không gắp được đâu.”
Lời này đúng là châm dầu và lửa, Trương Tiểu Công lập tức nổi giận, nói rầm rì: “Để tôi đi mượn.”
Nói xong vừa lúc nhìn thấy một cô hotgirl ngực khủng dáng người thanh mảnh, vì vậy Trương Linh Dật mang nụ cười mà mình thấy là mê người hoàn hảo nhất, chạy đến cản cô hotgirl lại, nói: “Xin lỗi, người đẹp, có thể cho anh mượn vài đồng xu được không?”
Hotgirl ngực khủng ngẩng đầu liếc nhìn Trương Linh Dật, lập tức hai mắt sáng rỡ, phấn khích nói: “Anh đẹp trai, lại là anh, chúng ta lại gặp nhau rồi!”
Trương Linh Dật: “???”
Hotgirl nói tiếp: “Anh đẹp trai, anh quên em rồi à? Em là Lâm Tri Lạc ah, mấy năm trước anh đấu giá nụ hôn đầu ở đảo Cổ Lãng, chính là do em lấy đi đấy!”
Cơn ác mộng kia lại lập tức tấn công bộ não của anh một lần nữa.
Ôi không, cô hotgirl trước mặt là con bé mũm mĩm lúc trước sao?
Bây giờ cô ta ngoài ngực to ra thì còn to chỗ nào nữa?
Nữ đại thập bát biến[2] cũng không thay đổi nhiều như vậy chứ?
Trương Linh Dật sợ hãi mà nhìn Lâm Tri Lạc, cô bé này từ lúc có ý đồ muốn hôn lưỡi đã in một vết đen thật sâu trong anh, không ngờ lại gặp cô ta ở đây.
Mặc dù bây giờ cô bé đã trở thành hotgirl ngực bự eo con kiến nhưng Trương Linh Dật không thể nào không nhớ về nụ hôn hung tàn năm đó.
Đúng là quá kinh khủng phải không?
Lâm Tri Lạc dường như không nhìn thấy gương mặt hoảng sợ của Trương Linh Dật, cười tủm tỉm: “Anh đẹp trai, anh cần tiền xu em có thể cho anh, nhưng mà anh phải hôn em một cái.”
Đến đây nào!
Trương Linh Dật lắc đầu quyết liệt.
“Hôn má thôi cũng được.” Lâm Tri Lạc chỉ vào má mình, đồng thời lấy ra một đồng xu huơ huơ trước mặt Trương Linh Dật.
Trương Linh Dật xoắn xuýt nhìn đồng xu kia, cân nhắc một hồi cũng đành thỏa hiệp, nói: “Đã nói là chỉ hôn má thôi nha!”
Lâm Tri Lạc cười tủm tỉm gật đầu, đưa đồng xu cho Trương Linh Dật, chìa má ra.
Trương Linh Dật miễn cưỡng đưa môi đến gần… đến gần…
Ngay lúc bờ môi Trương Linh Dật sắp chạm vào má Lâm Tri Lạc, Lâm Tri Lạc bỗng nhiên mạnh mẽ quay đầu một cái, môi hai người “pia” chạm vào nhau.
“Áaaa ——“ Trương Linh Dật hét lên một tiếng chói tai rồi lùi về sau một bước.
Lâm Tri Lạc vừa hoan hô vừa bỏ chạy: “Ô~ Em lại được hôn anh đẹp trai rồi~”
Trương Linh Dật nghiêm mặt trở về bên Vương Nghiễm Ninh, còn Vương Nghiễm Ninh đã ôm bụng cười đến mức không dậy nổi.
“Cười cười cười, cười trên nỗi đau của người khác, không nhìn xem tôi như vậy là vì ai chứ!” Trương Linh Dật lau môi mình thật mạnh, cố gắng lau cái cảm giác quỷ dị sởn gai ốc kia đi.
Vương Nghiễm Ninh cười xong thì nhíu mày, nhìn đồng xu trên tay anh, không cho là đúng: “Bằng khả năng của cậu, một đồng xu mà được sao…”
Ít nhất cũng phải là nửa ký chứ…
Là một tiểu thụ, sao lại không tin tưởng vào tiểu công như thế chứ?
Trương Linh Dật rất bất mãn với thái độ của Vương Nghiễm Ninh, anh quyết định dùng hành động thực tế chứng minh cho Vương Nghiễm Ninh xem, vì vẫy bừng bừng khí thế hùng dũng oai vệ mà đi đến máy gắp thú bông, bỏ tiền vào, nhạc nổi lên, Trương Linh Dật bình tĩnh điều khiển, gắp lên, bỏ vào, hành động liên tục.
Vương Nghiễm Ninh trợn mắt há hốc mồm mà nhìn cả quá trình, cảm giác giống như khi thấy con ếch xanh biến thành chàng hoàng tử vậy.
Trương Linh Dật cầm con bọt biển SpongeBob màu vàng kia, dương dương đắc ý mà huơ huơ trước mặt Vương Nghiễm Ninh: “Thụ thụ, bọt biển SpongeBob của cậu này.”
Vương Nghiễm Ninh ngơ ngác mà nhận lấy con thú bông to bằng bàn tay kia, khó tin hỏi: “Kỹ thuật của cậu tốt lên từ lúc nào vậy?”
Mặt Trương Linh Dật hơi hồng hồng, ho nhẹ mấy tiếng che đi vẻ xấu hổ nói: “Không phải, do người có tài nên vậy.”
Đương nhiên anh không nhắc đến chuyện bốn năm qua, mỗi lần nhìn thấy máy gắp thú bông bên đường sẽ chạy đến điên cuồng tập gắp thú, có vài lần còn bị bọn học sinh cười nhạo.
Biết rằng có gắp được nhiều thú bông đến mức nào, Vương Nghiễm Ninh ở nơi xa kia cũng không biết, cũng không trở về.
Thế nhưng đây là kỷ niệm của hai đứa, lúc không nhìn thấy cậu, chỉ có thể dùng cách này để nhớ nhung!
Trong lòng cũng thầm chờ mong, tương lai nếu có một ngày có thể gặp lại cậu, có thể vì cậu mà gắp được con bọt biển SpongeBob cậu ấy muốn.
Làm lại chuyện đã làm cùng nhau, nghĩ đến nguyện vọng chưa hoàn thành được cho cậu, vì thế trong ngọt ngào có chút chua xót lan rộng ra, cuối cùng rốt cuộc không cách nào khống chế trái tim chờ mong.
Thích cậu, nhớ cậu!
Hình ảnh bản thân suốt bốn năm đứng lẻ loi ở máy gắp thú bông biết bao lần lại dần dần hiện ra, rồi dần dần nhòa đi, từ từ hội tụ thành gương mặt trước mắt này.
Vương Nghiễm Ninh hơi cúi đầu nhìn con bọt biển SpongeBob kia, mang theo nét cười nhẹ nhàng, không cần cố gắng làm gì đã trở thành hình ảnh rung động lòng người.
“Cảm ơn cậu.” Vương Nghiễm Ninh ngẩng đầu, mắt sáng như sao.
Cuối cùng Trương Linh Dật không thể kìm chế được nữa, anh bước về trước một bước, dùng sức ôm lấy eo Vương Nghiễm Ninh, đôi môi mạnh mẽ dán vào.
Giống như mồ hôi đầm đìa trong cơn nóng mùa hè, không khí ngột ngạt sau cơn mưa, bầu trời đen nghịt bị đè nén bấy lâu, rốt cuộc sấm đánh một tiếng thật lớn, tia lửa điện màu trắng xẹt ngang khung trời, chấn động lòng người.
Hai mắt Vương Nghiễm Ninh bỗng dưng mở to.
.
.
.
[1] Bịt tai trộm chuông: ý là tự lừa dối mình nhưng không lừa dối được mọi người. Do tích có kẻ lấy được quả chuông, mang đi không nổi, bèn dùng vồ đập vỡ để dễ mang, nào ngờ chuông không vỡ mà tiếng chuông lại vang vọng. Hắn lại sợ mọi người nghe thấy tiếng chuông sẽ kéo tới, bèn bịt tai lại để khỏi nghe thấy [2] Nữ đại thập bát biến: là một câu thành ngữ ý chỉ thiếu nữ trong độ tuổi dậy thì thì gương mặt và tính tình thay đổi rất nhiều.