Nhưng phụ huynh vừa rồi câm như hến, bắt đầu lần lượt hồi thần, có lại chút khí thế.
“Nhanh đuổi cô ta đi.”
“Nghe xem, cô ta nói những lời gì kìa? Dân chúng thấp kém thì không xứng hướng về phía trước sao? Nhổ vào, người có tiền đúng là kẻ ác!”
“Đúng vậy, nhanh gọi chủ nhiệm Vương đến đây, để ông ấy nói chuyện với cô ta! Con đàn bà này chắc chắn học thức không cao, hừ, để cho chủ nhiệm Vương dạy dỗ cô ta lại cho đàng hoàng, để biết làm sao trở thành một phụ huynh tốt ….”
Đầu bên kia bộ đàm rất nhanh truyền lại âm thanh của một gã đàn ông trung niên, còn mang theo chút âm vang điện tử: “Báo số hiệu của học sinh.”
“187622.”
“Được, tôi biết rồi…. tôi sẽ gọi báo cho phụ huynh học sinh.”
Đám phụ huynh nháy mắt có thêm khí thế, vội vàng lên tiếng hối thúc: “Đủ rồi, mấy người không muốn vào trường, con chúng tôi vẫn còn đang đợi ở đây… Nhanh tránh ra!”
“Đúng vậy, tránh ra! Đứng chắn ngay cửa để làm cái gì?”
Cố Tuyết Nghi đứng yên tại chỗ bất động, cô chỉ chuyển mắt nhìn về những học sinh chuẩn bị bước vào trường.
Hoàn cảnh ồn ào, tranh chấp xung quanh giống như không liên quan đến chúng.
Bọn nhóc chỉ cúi đầu, hoặc nhìn về phía nào đó, cũng không động đậy gì, trên mặt cũng không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào.
“Vừa rồi chỉ nói mấy người không có tiền, hiện tại đến cả phép tắc cũng không hiểu. Ai xếp hàng trước thì có quyền ưu tiên, nếu tôi không tránh ra, thì các người phải tiếp tục đợi.” Cố Tuyết Nghi bình thản trả lời.
Từ lúc bọn họ bắt đầu tranh luận, Cố Tuyết Nghi đã không còn chút tâm tình nào để ý đến họ.
Cố Tuyết Nghi hất nhẹ cằm: “Các anh đứng ở đây, chặn toàn bộ lại. Trở về tôi sẽ tăng lương.”
Đám vệ sĩ đồng thời đáp lại: “Đã rõ, thưa phu nhân!”
Bọn họ người nào người nấy vô cùng cao lớn, lại đồng thanh hô to, khiến mọi thứ trở nên chấn động.
Thực ra đừng nói là tăng lương, cho dù không tăng bọn họ cũng làm!
Điều này khiến cho đám phụ huynh học sinh, và cả bảo vệ trường học bị tức đến mém ngất.
Nhưng bọn họ cũng không thể làm gì với những người vệ sĩ này….
Còn tên chủ nhiệm sau khi nhận được báo cáo từ tên bảo vệ lập tức tra cứu tư liệu của học sinh.
Chậc!
Còn là người có tiền!
Mỗi năm góp không ít tiền cho bọn họ!
Vậy thì làm sao xuất hiện vấn đề chứ?
Hơn nữa cậu học sinh này, còn là con bài sống còn của trường bọn họ!
Họ biết học sinh này thông minh, chắc chắn sẽ có tương lai tốt!
Đến lúc đó đưa ra tuyên truyền, còn không phải chính là lợi ích cho họ chiêu sinh!
Chủ nhiệm Vương lập tức gọi theo số phụ huynh trong tư liệu: “Cô Hồ, mời cô lập tức có mặt ở trường học, con của cô đã xảy ra chút chuyện…”
Sau cuộc gọi, chủ nhiệm Vương mang theo dùi cui điện, cái dùi cui đó đã được chỉnh sửa bên ngoài, nhìn vào chỉ giống như dùi cui thường mà nhân viên an ninh hay mang theo. Chủ nhiệm Vương cúi đầu nhìn một chút, sau đó ngạo nghễ bước xuống lầu.
Chỉ cần là những kẻ tới kiếm chuyện, đều phải cho bọn chúng một bài học tàn độc! Như vậy mới có thể răn đe những kẻ khác….
Mắt thấy ngoài cổng càng lúc càng có nhiều người tập trung…
Cố Tuyết Nghi có chút kinh ngạc.
Một nơi rách nát này, vậy mà được gọi là trường điểm cả nước, còn đào tạo ra được 18 thủ khoa?
Rất nhiều người đã gửi con mình đến nơi này.
Các phụ huynh phía ngoài càng đợi càng buồn bực, ánh mắt nhìn Cố Tuyết Nghi cũng bắt đầu lộ ra vẻ khó chịu.
Chỉ mình đứa trẻ đó là đủ rồi, cô ta còn muốn gây ảnh hưởng đến con nhà người khác sao! Sợ con họ giành mất tài nguyên tốt hay gì! Dã tâm thật lớn….
Lại có một chiếc xe tiến vào con hẻm.
Cửa xe vừa mở, một người phụ nữ mang giày cao gót bước nhanh đến, theo sau còn có một ông lão và một bà lão, cùng một đôi vợ chồng trung niên.
“Yến Văn Hoành!” Người phụ nữ kia cao giọng gọi.
Nhóm người lập tức tản ra.
“Là cô ta, đúng rồi, chính là cô ta, cô ta mới là mẹ của đứa bé đó.”
Người phụ nữ nháy mắt đã tiến vào trong đám người.
Người đó mặc một chiếc váy thương hiệu C, đeo trên cổ một sợi dây chuyền ngọc trai, dung mạo ôn nhu, mày mắt thoát lệ, có thể nhận ra khi trẻ cũng là một mỹ nhân.
Người phụ nữ tức tối nhìn về phía bậc thềm phía trước.
Lập tức nhận ra một người con gái dáng người cao, khoác trên mình một bộ sườn xám dài đến mắt cá chân, đẹp đến mức lóa mắt đang đứng tại đó, bên cạnh còn có vệ sĩ đang che ô giúp cô.
Người phụ nữ chạy vội đến đây, bởi vì lo lắng bồn chồn mà cả người đổ đầy mồ hôi.
Nhưng đối phương lại dáng vẻ chỉnh tề, cao cao tại thượng, cảm giác như một đại tiểu thư vậy.
Người phụ nữ khẽ biến sắc, nhìn chằm chằm vào Cố Tuyết Nghi, lạnh giọng lên tiếng: “Tôi là mẹ của Cố Văn Hoành, Hồ Vũ Hân. Cô là ai?”
“Tôi tên Cố Tuyết Nghi.” Cố Tuyết Nghi đáp lại: “Là chị dâu của cậu ấy.”
Cô ta chính là phu nhân của Yến Triều!
Hồ Vũ Hân lúc này mới mơ hồ nhớ ra, gần đây hình như có nhìn thấy gương mặt này xuất hiện trên tin tức…
“Hóa ra là Yến phu nhân.” Biểu tình của Hồ Vũ Hân nháy mắt cứng nhắc.
Lúc ngài Yến tổng còn sống, Hồ Vũ Hân từng gặp mặt phu nhân của ông, cũng chính là Yến phu nhân lúc bấy giờ. Vị Yến phu nhân ấy, là một mỹ nhân thanh lãnh, dáng vẻ cao ngạo, thực tế lại chẳng được tích sự gì. Nhưng cho dù có là vậy, cũng không thể so được việc bà ta có một đứa con trai tốt.
Hồ Vũ Hân mưu tính cả đời, cũng không thể ngồi lên vị trí Yến phu nhân kia.
Lại lần nữa nhắc đến cụm từ này không khỏi khiến tâm trạng trở nên phức tạp.
“Nhưng cho dù cô có là Yến phu nhân, cô cũng không thể nhúng tay vào việc học của Hoành Hoành nhà chúng tôi nhỉ?”
“Người xưa có câu, trưởng tẩu như mẹ. Tại sao tôi lại không được tham gia?”
Sắc mặt Hồ Vũ Hân lập tức thay đổi: “Lúc đầu không phải đã nói rõ rồi sao, con ai người đó dạy. Chính Lão Yến tổng đã nói thế. Yến phu nhân nếu cứ muốn tiếp tục can dự vào, vậy tôi chỉ có thể gọi điện cho Yến tổng.”
Cố Tuyết Nghi gật đầu: “Được, bà cứ gọi. Nếu bà có thể gọi được, tôi cũng có vài lời muốn nói với anh ta.”
Hồ Vũ Hân: “….”
Sắc mặt Hồ Vũ Hân trở nên xanh xám, lúc này mới nhớ ra, Yến Triều hiện tại vẫn còn chưa rõ tung tích.
Gọi được mới là lạ đó!
“Yến Triều thực sự quá tàn độc, hắn ta không ở đây, còn phái cô đến cản trở Hoành Hoành nhà tôi sao?” Đôi vợ chồng trung niên đang ở phía sau đột ngột nhào lên, trực tiếp mắng xối xả.
Hồ Vũ Hân nghe đến đây, lập tức không còn sợ hãi Cố Tuyết Nghi nữa.
Lúc này việc nuôi dạy con phải thuộc về bà mới là điều quan trọng!
Hồ Vũ Hân lập tức đưa tay ra: “Hoành Hoành, lại đây!”
Cố Văn Hoành không động đậy.
Hồ Vũ Hân lập túc giống như con chồn bị giẫm phải đuôi, kích động nhào đến muốn bắt lấy tay của Cố Văn Hoành.
Lúc này chủ nhiệm Vương mới chậm rãi có mặt, theo sau còn mang theo vài người, nhưng không có mặc đồng phục bảo vệ.
Ông ta hỏi: “Là ai đến gây sự hả?”
Bảo vệ vội vã chỉ về phía Cố Tuyết Nghi.
Chủ nhiệm Vương lạnh giọng nói xong, mới từ trong cửa bước ra, đi đến trước mặt Cố Tuyết Nghi.
Hóa ra là một người đẹp.
Chủ nhiệm Vương nghĩ trong lòng.
Nhưng nếu muốn động đến nguồn tiền của hắn, vậy thì không được rồi!
Chủ nhiệm Vương rút côn điện ra, chỉ về hướng Cố Tuyết Nghi: “Bắt lấy người….”
Cố Tuyết Nghi khẽ nhíu mày: “Tôi không thích bị người khác chỉ trỏ như vậy.”
Chủ nhiệm Vương nghĩ thầm, ai thèm quan tâm cô thích hay không….
“Á á á á! Tay tay tay!…”
Cố Tuyết Nghi bắt lấy cổ tay của ông ta, vừa kéo vừa vặn, một tiếng rắc vang lên, cùng lúc đó cây côn điện rơi xuống đất, chủ nhiệm Vương theo sau như mất hết sức lực, khụy người quỳ trên đất.
“Nếu như quý nhà trường có thể nói chuyện đàng hoàng với tôi, tôi cũng không cần phải làm như vậy.” Cố Tuyết Nghi bình thản lên tiếng.
Cổ tay và khớp tay của chủ nhiệm Vương đau khủng khiếp, cảm giác như bị trật khớp vậy, ông ta vừa mở miệng, nước mũi lập tức được thổi thành quả bóng, khiến ông ta cảm thấy mất mặt kinh khủng.
Chủ nhiệm Vương lớn giọng quát: “Không thể để con chuột thối này phá hoại môi trường học tập tốt đẹp của nhà trường! Nhanh bắt người này lại, sau đó lập tức báo cảnh sát! Bắt ngay! Toàn bộ dùng côn!”
Cố Tuyết Nghi khẽ nhấc bên tà của sườn xám, tiến về phía trước một chút, sau đó nâng chân, đạp về phía sau.
Chủ nhiệm Vương chỉ cảm thấy phía sau xuất hiện một trận gió thổi đến, giây kế tiếp, ông ta lập tức bị đạp cho nằm ngay ngắn trên đất.
Châu Phi.
“Mọi người… mọi người sắp rời đi rồi sao?” Cô y tá trẻ tuổi nhìn về phía bọn họ, rụt rè lên tiếng.
“Đúng vậy.” Một anh chàng to cao đáp lại, sau lại nhìn về phía cô: “Được rồi, chúng tôi đã nói chuyện với Tháp Tháp, cô có thể theo đội xe của chúng tôi rời đi, đợi đến địa điểm kế tiếp, sẽ giao cô lại cho đại sứ quán. Đại sứ quán sẽ đưa cô về nước.”
Cô y tá nhỏ ngẩn ra, có chút vui mừng, nhưng rất nhanh đã thất vọng hỏi thêm: “Tôi không thể đi cùng mọi người về nước sao? Tôi và mọi người xem như cũng thân quen… tôi không muốn ở cùng người lạ… tôi có chút sợ lại bị lừa lần nữa.”
Anh chàng cao to bối rối gãi đầu: “Sao có thể chứ? Đại sứ quán nước ta làm sao có thể lừa cô được?”
Cô y tá nhỏ khẽ than một tiếng: “Được thôi.”
Anh chàng cao to vội vàng chêm thêm một câu: “À đúng rồi, đại ca của chúng tôi nói, lúc cô lên xe nhớ mang khẩu trang.”
Cô y tá:?
Anh chàng cao to: “À à, còn có, nói ít lại.”
Cô y tá: …..
Anh chàng cao to nhìn sắc mặt của cô: “Cô không cảm thấy tốn nước bọt sao?”
Cô y tá: “…. tốn, tốn nhỉ.”
Anh chàng cao to nói xong, điện thoại trong tay đột nhiên rung lên, cậu chàng nhanh chóng nhảy xuống xe, chạy về phía trước, vừa chạy vừa la to: “Phu nhân sao lại tiếp tục chi tiêu hết 1 triệu rồi!”
“Gì? Còn là chi cho quỹ từ thiện của chúng ta nữa?”
Cô y tá kinh hãi đứng tại chỗ.
Phu nhân?
Anh ta có vợ rồi?
1 triêu… quỹ từ thiện… anh ta giàu như vậy sao!
Cô y tá nuốt ngụm nước bọt, nhìn về phía trước, nhìn thấy người đàn ông lười biếng nằm trong xe giơ một tay ra, cổ tay còn rất trắng, cho dù đã trải qua một thời gian sinh sống tại nơi đây.
Giống như là vẻ ngoài đẹp đẽ của anh không bị ảnh hưởng chút nào.
Người đàn ông tiếp lấy điện thoại, thấp giọng đáp lại: “Ừ.”
Thanh âm cũng rất dễ nghe.
“Vậy thì cô ấy cũng thực sự rất giỏi…” Người đàn ông khẽ lên tiếng, thanh âm rất nhanh tan trong gió.
Lúc anh nói câu này, giọng nói cũng trở nên dễ nghe hơn, giống như mang theo chút ý cười.
Người đàn ông đúng là đang cười.
Cố Tuyết Nghi còn biết làm từ thiện nữa sao?