Bả vai cô run lên bần bật, đôi mắt nhắm chặt đầy sợ hãi, lông mi run lên loạn xạ.
Dáng vẻ sợ hãi của cô tựa như con thỏ con bị giật mình, khiến người ta càng thêm yêu thương.
Lý trí của Cố Gia Huy quay trở lại, nhìn dáng vẻ run rẩy của cô, anh oán hận cắn răng.
Anh đang làm gì thế này?
Chết tiệt!
Trong lòng anh thầm chửi một tiếng, giơ nắm tay nện một cú lên gạch men sứ lát tường.
Một âm thanh trầm đục gõ vào lòng cô, khiến trái tim cô run lên.
“Ra ngoài! Nhanh lên!”
Gần như anh phải quát lên bốn chữ này.
Anh buông bàn tay kìm kẹp Hứa Minh Tâm ra, cô nhìn anh một cái, do dự chốc lát rồi cuối cùng vẫn chạy ra khỏi phòng vệ sinh.
Cô còn định quay lại xem tình huống của anh thế nào, ai ngờ vừa xoay người lại thì Cố Gia Huy đã kéo cửa thủy tinh rồi.
“Đừng vào đây…”
Giọng nói của anh lại càng khàn hơn, hình như anh đang rất chật vật.
Cô có thể nhìn thấy bóng dáng mờ mờ kia, nghe được tiếng nước chảy róc rách, trái tim như bị một bàn tay vô hình nắm chặt.
Phản ứng của anh kịch liệt quá mức, chẳng lẽ là…
Giờ phút này, Hứa Minh Tâm cũng đã nghĩ đến trường hợp đó.
Nhất định là ông cụ hy vọng bọn họ nhanh chóng gạo nấu thành cơm, mới nghĩ ra cách như thế.
Chắc chắn lúc này đây anh đang rất khó chịu, cô… Cô có nên vào đó giúp anh một chút không?
Hứa Minh Tâm rơi vào tình thế tự đấu tranh với bản thân, trong đầu như có hai con búp bê đang đánh nhau túi bụi.