“nhị vị, đi nhanh một chút, rất có thể tiểu thư nhà ta đang chờ ở dưới đó đó. Ngã từ trên đó cao như vậy chắc chắn tiểu thư sẽ bị thương, nếu còn không mau lên là tiểu thư sẽ không thể quay về nữa đâu.
“Cô cũng biết là nơi đó cao như vậy, sao chắc chắn tiểu thư nhà cô ngã xuống chỉ bị thương mà không mất mạng chứ?”
Mẫn Nhi nắm chặt hai bàn tay, ngăn không cho giọt nước mắt nào lăn xuống, cô biết chứ, tiểu thư ngã từ nơi cao như thế, khả năng vong mạng là rất cao. Nhưng từ lúc hai người bọn họ đưa cô phi thân xuống đây, tìm hết một đêm rồi, đến khi trời hửng sáng vẫn chưa tìm thấy một vết tích gì của Vân Nghê nếu cô ấy đã không may mất mạng thì phải ở loanh quanh đây. Đằng này đã tìm hết một đêm, đến một mảnh áo của Vân Nghê còn không thấy chứ đừng nói đến cả con người to như vậy, thế nên trong lòng Mẫn Nhi vẫn ôm một hi vọng nhỏ nhoi rằng tiểu thư của cô vẫn còn sống, chắc là đã đi tìm một nơi an toàn nghỉ rồi.
“Cô đừng có trù ẻo tiểu thư nhà ta. Chắc chắn tiểu thư sẽ không sao. Đúng vậy tiểu thư là người tốt, rất rất tốt, nhất định ông trời sẽ phù hộ người bình bình an an vượt qua nguy hiểm”
Mẫn Nhi quay phắt người đi, tỏ vẻ ghét bỏ với vị cô nương áo đen tên Xuyến Tâm kia. Trịnh Kỳ Lâm nhìn hai người nữ nhân mà không biết phải làm sao. Hắn cũng có mối lo nhưng khác với Mẫn Nhi lo cho Vân Nghê, khác với Xuyến Tâm mặc kệ sự đời, chỉ nhất nhất nghe lời chủ nhân thì hắn, Trịnh Kỳ Lâm lại lo cho tính mạng của vương gia nhà hắn và lục hoàng tử Trịnh Cảnh Vũ. Trước tiên muốn quay về sớm thì phải ngăn hai vị cô nương này đấu đá nhau đã, xong còn phải tìm được vị tiểu thư họ Tô tên Vân Nghê kia mới quay về phục lệnh được. Hửm? Sao tự nhiên vương gia nhà hắn lại tỏ ra quan tâm một vị cô nương đến vậy nhỉ? Chẳng lẽ….???
“Thôi nào hai vị cô nương ơi, một người muốn tìm thấy Tô tiểu thư, còn một người thì lại muốn mau mau quay về, vậy chúng ta phải cùng nhau tìm chứ. Ây da bà cô của ta ơi đừng có nói với tiểu nha đầu nhà người ta như vậy nữa. Mẫn Nhi cô nương, Xuyến Tâm cũng không phải cố tình, cô nương đừng tức giận. Việc quan trọng là phải tìm được Tô tiểu thư đã không phải sao?”
Mẫn Nhi nhìn Xuyến Tâm thôi thì dù sao bây giờ cô cũng đang phải nhờ vả hai người bọn họ, nhường một chút sau này sẽ mách lại với tiểu thư sau. Quay người đi tiếp tục gọi tên Vân Nghê, Mẫn Nhi vừa đi vừa gọi, mặc kệ hai con người đằng sau. Đột nhiên cô thất kinh kêu lên một tiếng, Xuyến Tâm vội chạy lại chắn trước mặt Mẫn Nhi.
“Hai….hai người xem kìa…..đây là, chính là bông tai của tiểu thư.”
“Vậy tiểu thư của cô chỉ ở quanh đây thôi mau đi tìm xem.”
Ba người Xuyến Tâm, Trịnh Kỳ Lâm và Mẫn Nhi tách nhau ra tìm, vốn lúc đầu là Trịnh Kỳ Lâm định đi cùng một trong hai người nữ nhân thì Xuyến Tâm đã kéo Mẫn Nhi lại, cô hất mặt về phía trước.
“Huynh đi hướng này, ta cùng tiểu a đầu này đi hướng còn lại, có gì lấy tiếng còi làm hiệu. Nơi này nguy hiểm, trong vòng một canh giờ cho dù tìm được người hay không đều phải quay về đây tập hợp.”
“Được, vậy hai người cẩn thận.”
Nói rồi Trịnh Kỳ Lâm tách ra đi trước, để lại Mẫn Nhi cùng Xuyến Tâm ở lại. Nhìn cô gái nhỏ lo lắng đứng bên cạnh, Xuyến Tâm nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của Mẫn Nhi hơi quay mặt đi không để lộ cảm xúc.
“Cô theo sát ta, đừng tách. Nơi này phong cảnh hữu tình nhưng cũng chưa chắc là không nguy hiểm. Cô không biết võ công đi một mình lại càng không an toàn. Chịu khó chút”
“Được….”