“Ta thì thấy hai người này không tầm thường, vừa có gan gây thù với Doãn gia và vừa không sợ nguy hiểm mà tự mình đến đây? Ban đầu thì ta có chút định kiến với hai người này nhưng hiện tại thì thấy họ có đủ khả năng để đến đây?”
“Đúng thế? Ta bây giờ vẫn còn cảm thấy khó tin đây? Không ngờ trong những người trẻ tuổi lại có người có thể dọa Doãn Thanh Bình sợ hãi đến mức mà ngất luôn được?”
“…”.
Mặc kệ những lời bàn tán của những người xung quanh, Lâm Tuyết Nhi quay qua hỏi.
“Ta thấy tên Doãn Thanh Bình cũng chưa gây ra chuyện gì quá lớn nên việc dùng cấm chế lên người hắn có phải quá nặng hay không?”
“Đúng là việc hắn làm đến mức đó nhưng nếu như ta buông tha hắn dễ dàng như vậy thì hắn chắc chắn sẽ gây thêm phiền phức cho ta mà thôi?”
Đáp lại, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi lên tiếng.
“Thật sự mà nói thì ta cũng chẳng muốn dây dưa gì với hắn ta nhưng thế gian này đâu cho phép ta làm điều đó? Với tình hình của ta hiện tại là không đủ để đối mặt chứ đừng nói đến thế lực đứng ở sau lưng hắn?”
“Chính vì thế nên ta mới không để việc đó xảy ra? Để ngăn được những chuyện phiền phức sẽ xảy đến trong tương lai thì ta cần phải trở thành kẻ ác và khiến hắn ta cảm thấy sợ hãi thì mới chính là cách tốt nhất?”
“Ta biết rồi?”
Lâm Tuyết Nhi vui vẻ gật đầu, đáp.
“Nguyên Quân? Ngươi không cảm thấy kỳ lạ sao? Tại sao những người này lại tụ tập ở nơi này mà không một ai đi lên tầng thứ hai cả? Chẳng phải bọn họ đến trước ta hay sao?”
Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì khẽ nhíu mày, hắn liếc mắt nhìn những người xung quanh một lúc rồi lên tiếng đáp lời.
“Đúng là thế thật? Chắc họ có một nguyên do nào đó nên đến bây giờ vẫn chưa có ý định đi lên tầng thứ hai mà thôi? Chuyện của họ chẳng liên quan gì đến ta nên ta cũng chẳng cần để ý đến làm gì?”
Đặt bước chân lên bậc thang thì sắc mặt của những người xung quanh nhìn hai người bỗng trở nên trầm xuống và ẩn sâu trong ánh mắt họ hiển lên một thứ cảm giác nào đó khiến Đế Nguyên Quân cảm thấy kỳ lạ.
Khi cả hai người vừa đi lên bậc thứ hai thì đột nhiên, một thanh âm ở trong đám người đột nhiên vang lên khiến cả hai người bị giật mình.
“Ta khuyên hai ngươi nên ngoan ngoãn chờ đợi ở đây thì hơn? Ta biết cơ duyên là rất quan trọng nhưng tính mạng lại quan trọng hơn rất nhiều?”
Sau đó, những người khác cũng bắt đầu ồ lên bàn tán một cách sôi nổi.
“Đúng thế, bọn ta bị kẹt ở nơi này hơn một tháng rồi nhưng vẫn chưa có bất kỳ phản hồi nào cả? Những người từng đặt chân lên tầng thứ hai đến hiện tại vẫn chưa quay về nên chắc có lẽ họ đã bị kẹt ở trong huyễn cảnh rồi?”
“Đúng thật, gần hai mươi người tiến lên tầng hai và trong đó có một cường giả Tinh Cực cảnh dẫn đội mà vẫn chưa quay trở về thì huyễn cảnh chắc vẫn chưa được phá giải?”
“Ngay cả Tinh Cực cảnh cường giả mà không phá được thì hai ngươi đi lên trên đó cũng chỉ còn nước bị kẹt lại ở trong đó mà thôi? Bọn ta lúc trước đã lên trên đó một vài lần rồi và phát hiện có không ít người đã chết ở trong đó nên chỉ dựa vào thực lực của hai ngươi không thể làm gì được đâu?”
“Ta là người lúc trước thoát ra khỏi huyễn cảnh nên ta biết được không ít thứ ở trong đó nhưng mà chẳng có gì quan trọng cả. Ta lúc trước cùng những người khác vượt qua được tầng huyễn cảnh đầu tiên nhưng khi vừa đặt chân đến tầng thứ hai thì bị một thứ kinh khủng nào đó phục kích nên cả đoàn chỉ có một mình ta sống sót ra ngoài?”
“Đáng sợ như vậy sao? Ta cảm thấy thật may mắn khi bản thân không đặt chân đến đó?”.
“Bây giờ chỉ cần đứng ở đây và đợi tin tức của những người ở trên tầng hai mà thôi?”
“…”.
Nhìn sắc mặt đám người tỏ vẻ lo lắng, Lâm Tuyết Nhi đưa mắt nhìn Đế Nguyên Quân lộ vẻ ngập ngừng, hỏi.
“Ta cảm thấy lời nói của những người này có vẽ không phải nói dối? Ngươi nghĩ sao về chuyện này?”
Đáp lại, Đế Nguyên Quân ngẩng đầu nhìn lối đi vào của tầng hai thì bỗng thở dài một hơi rồi sau đó đưa mắt nhìn những người xung quanh và nói.
“Đa tạ các vị đã lên tiếng nhắc nhở nhưng ta không thể đứng đợi ở đây mãi được? Tuy ta không am hiểu quá nhiều về trận pháp và huyễn cảnh nhưng vẫn dám chắc được một vài phần nào đó?”
Sau đó, Đế Nguyên Quân nhìn Lâm Tuyết Nhi rồi gật đầu, đáp.
“Đi thôi”.
Thấy bóng lưng hai người càng ngày càng lên cao và biến mất thì những người đứng ở phía bên dưới bắt đầu lên tiếng chỉ trỏ, bàn tán ở sau lưng hai người.
“Đúng là không biết tốt xấu, uổng công ta có ý tốt nhắc nhở mà không chịu nghe? Người tự tin đến mức thái quá như thế này thì sớm muộn gì cũng gặp phải nguy hiểm thôi?”
“Đại mỹ nữ kia vì đi theo tên đó mà bỏ mạng thì đúng là đáng tiếc? Nếu như ta gặp được một người như thế thì ta chắc chắn sẽ bảo vệ một cách cẩn thận chứ không giống như tên này?”
“Kệ hai người đó đi? Chỉ là Thiên Địa cảnh tầng hai mà muốn phá mở huyễn cảnh? Đúng là chưa nhận thấy sự đáng sợ của huyễn cảnh nên mới tự tin như thế chứ một khi đã trải qua thì liệu hai người đó còn có thể ra ngoài được nữa hay không?”
“Chắc chắn là không rồi? Ngay cả Thiên Địa cảnh đỉnh phong cũng có thể bỏ mệnh ở trong đó chứ đừng nói đến hai người đó?”
“Chỉ vì một quyết định sai lầm mà phải đón nhận cái chết? Đúng là đáng tiếc?”