Đó chính là Phân Đan Thủ Ấn.
Trước kia, hắn lấy được từ mật khố Trừ gia đảo. Sử dụng Phân Đan Thủ Án thượng đẳng này, có thể chia đan dược thành từng mảnh nhỏ.
Tạo Hóa Đan không hề tầm thường. Cho dù là đan dược đã được phân chia, nhưng dược tính vẫn rất mạnh mẽ. Có những viên đan dược này, cùng với yêu tinh vô chủ, trong bảy ngày ngắn ngủ Yên Chi Môn đã tạo dựng lên lực lượng nòng cốt.
Cơ hồ, chuyện này cũng chỉ là một loại kỳ tích nhỏ.
Sở Vân chờ đợi hơn một tuân, rôt cục ngày hôm này cũng cáo biệt các Kiếp Yêu:
– Ta đã ở đây nhiều ngày như vậy, bây giờ chính là lúc phải rời đi.
– Lão đại đi thong thả.
– Ô ô ô… Lão đại đã đi rồi, chúng ta sẽ rất nhớ người.
Các Kiếp Yêu cùng rất xúc động, thời gian Sở Vân sống tại đây, cuộc sống của bọn họ rất êm dịu. Đặc biệt là, trấn áp được Bạo Động Viên, giúp các Kiếp Yêu khác cảm nhận được cuộc sống bình yên hiếm có.
Mấy ngày này , bọn họ đã làm sống lại cuộc sống bình yên vốn có của Khu rừng vô tận.
Trên thực tế, di chúc của Vạn Thú Vương khiến bọn họ chịu áp lực rất lớn. Hiện nay, đã tìm được truyền nhân, bọn họ cảm thấy rất thoải mái.
Chỉ có Bao Đông uể oải, than thở.
– Yên tâm đi, ta sẽ quay lại. Khu rừng vô tận là vùng đất trù phú, sau này ta sẽ thành lập bảo thạch mật môn, phái người tới khai phá.
Sở Vân an ủi Bao Đông Viên, nói.
– Lão đại, đây không phải khổ tâm của ta. Sau khi nghe người truyền đạo, ta vẫn có đều chưa hiểu. Các lão bà của ta đều không chịu nổi, hiện tại trong tộc đàn không còn mẫu hầu tử trẻ đẹp, rốt cục ta cảm thấy một cổ sinh khí, ức nghẹn trong lòng, khó có thể phát tiết. Mong lão đại giải thích cho ta nghi hoặc này.
Bao Đông Viên kể khổ, nói.
Chuyện này biết giải quyết thế nào cho phải? Cho nên Sở Vân chỉ im lặng không nói gì.
Thế nhưng, chuyện tình này chưa giải quyết được, Bạo Động Viên cứ khóc lóc om sòm, kéo cánh tay Sở Vân không cho đi.
Sau cùng hắn nghĩ ra một cách giải quyết, thì thầm nói với Bạo Động Viên:
– Đã như vậy, ta sẽ chỉ bảo cho ngươi. Ngươi cần phải biết, thiên địa giao cho đàn ông chúng ta lợi khí để công kích, đồng thời cùng ban tăng mật địa thừa thụ công kích. Có một đám người có tình cảm rất đặc biệt, sống tại vùng đất được gọi là thánh địa hoa cúc…
Trong lúc đó, Hai mắt Bạo Động Viên càng lúc càng mờ to ra.
– Bắc Quang Quang chính là thử nghiệm tốt nhất.
Trước khi đi, Sở Vân vỗ vỗ vai Bạo Động Viên. Sở Vân không muốn hắn aây tai họa tới các sinh vật khác, nhưng trừng phạt Bắc Quang Quang là đúng người đúng tội.
– Ta đã hiểu, ta sẽ làm theo. Tạ ơn lão đại, sống chung cùng lão đại càng lâu, càng cảm thấy người vĩ đại. Quả thực là cao thâm khó lường!
Trong tiếng hí vang của Bạo Động Viên, Sở Vân lắc đầu cùng đám chúng nữ Yên Chi Môn khởi hành rời khỏi Khu rừng vô tận.
– Khoảng thời gian hơn một tháng đã trôi qua. Khu rừng vô tận, ta sẽ quay
lại.
Sau cùng Sở Vân liếc mắt nhìn lại chỗ rừng rậm mênh mông, cổ mộc che trời. Hắn thở dài một tiếng, quay đầu lên đường trở về.
– Tuy rằng chỉ là hơn một tháng, nhưng bây giờ hồi tưởng lại, giống như đã trải qua hơn một năm dài đằng đẵng vậy. Thiếu đảo chủ Sở Vân, sau này còn gặp lại.
Lại đi được khoảng nửa ngày đường, tới trước tòa thành trì đầu tiên, Hoa Mai cùng các chúng nữ cáo biệt Sở Vân.
– Được.
Ánh mắt Sở Vân liếc nhìn các chúng nữ, gật đầu nói.
– Ngày tháng còn dài. Xin các vị hãy bảo trọng, nếu có khó khăn, xin hãy liên hệ với Thư gia đảo ta.
– Uhm. Nếu gặp chuyện bất đắc dĩ, nhất định sẽ cầu viện Thư gia đảo.
Tính khí Hoa Mai rất cao, quả thực ba chữ “bất đắc dĩ” rất phù hợp.