Ổn định lại cơ thể, ánh mắt của cả bốn người nhìn Đế Nguyên Quân lộ ra vẻ kinh hãi vô cùng. Bọn họ không ngờ được một người có cảnh giới thâm hơn họ hai tiểu cảnh lại có thể kéo một lượng thiên địa chi khí lớn đến như vậy.
Chưa kể uy lực của một chưởng tùy ý này lại có thể bức lui đồng thời cả bốn người. Phải biết họ tuy chỉ là cận vệ và không được gia tộc chút tâm quá nhiều nhưng dựa vào thực lực của họ thì có thể có một vị trí tương đối ở trong cùng cảnh giới.
Nhưng với hiện tại, bọn họ lại bị một tên tiểu tử trẻ tuổi, một tên mà họ khinh thường bức lùi.
Không chỉ có bốn người mà những người đứng nhìn ở ngoài xa cũng cảm thấy khó tin và có chút bất ngờ khi nhìn hai người. Bọn họ tuy đến đây chỉ vì cơ duyên nhưng họ cũng quen biết và nghe được danh tiếng của không ít thiên kiêu. Và với hiện tại, hai người không có tên tuổi lại có thể chèn ép được cường giả vượt cấp một cách dễ dàng đến như vậy.
Cảm thấy có chút khó tin, đám người thay nhau lên tiếng.
“Thật là khó tin? Ta ban đầu còn nghĩ nữ tử kia đánh bại Doãn Thanh Bình là một chuyện khó tin rồi mà ngay cả tên cận vệ cũng có thực lực mạnh không kém?”
“Ta thật sự tò mò về thân thế của hai người này? Nếu là đệ tử của đại gia tộc hoặc tông môn nào đó thì ít nhất cũng từng nghe qua một chút danh tiếng nhưng với hai người này thì ta không có chút ấn tượng nào cả?”
“Đúng là thế thật, thiên kiêu ta đã gặp qua không ít nhưng với hai người này thì chưa bao giờ nghe đến? Tuy cảnh giới còn hơi thấp một chút nhưng thực lực lại không tệ?”
“Tên Doãn Thanh Bình chung quy cũng có chút thực lực nhưng đối mặt với nữ tử kia thì không có cách nào chống trả được? Nói không phải châm chọc gì nhưng nhìn nữ tử kia đánh Doãn Thanh Bình khiến ta có cảm giác nữ tử bị hắn chọc giận vậy?”
“Haha… Cũng đúng mà thôi? Tên Doãn Thanh Bình này đi ra ngoài trên hoa, ghẹo nguyệt và câu dẫn không biết bao nhiêu mỹ nữ nhẹ dạ cả tin nhưng nay lại gặp đúng khắc tinh? Nói chung bị đánh là đúng rồi, ta đây còn muốn hắn bị đánh nặng hơn nữa?”
“Haha… Nghĩ tên Doãn Thanh Bình bị đánh trông cũng tội nhưng nghĩ đến việc nhiều mỹ nữ bị hắn chơi đùa nên cũng đành vậy? Ít ra thì cũng có người cho hắn ta biết việc chọc sai người thì có hậu quả như thế nào?”
“Ta thì nghĩ sau cái chuyện này thì tên Doãn Thanh Bình sẽ không dám đi ra ngoài gặp nữ nhân nữa quá. Haha…”.
Những tiếng cười thích thú của đám người vang vọng khắp căn phòng khiến bốn tên cận vệ càng thêm tức giận và muốn trực tiếp giết chết những người đó nhưng khi họ nhìn thấy Doãn Thanh Bình bị Lâm Tuyết Nhi đánh mà không thể phản khác thì càng thêm tức tối.
“Khốn kiếp, không thể dây dưa với tên này được nữa? Phải nhanh chóng cứu thiếu chủ ra ngoài?”
“Được, ta sẽ ngăn cản tên này lại còn các người qua bên kia cứu thiếu chủ?”
Đồng thời lao lên, bốn tên cận vệ bộc phát khí tức của bản thân rồi đánh ra bốn đạo chưởng ấn hướng thẳng về phía Đế Nguyên Quân mà đánh rồi sau đó chia ra và lao về phía Lâm Tuyết Nhi.
Giẫm mạnh chân nhảy lên cao, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn đám cận vệ thì ngầm đoán được ý định của chúng thì ngưng tụ một lượng lớn chân nguyên vào trong lòng bàn tay rồi quát lớn một tiếng.
“Các ngươi thậm tệ đến mức mà không thể giấu được ý định của bản thân trên gương mặt? Lo lắng, sốt sắng, tức giận? Đó là những cảm giác mà các ngươi cảm nhận được trong thời điểm này?”
“Chung quy là các ngươi muốn cầm chân ta để giúp Doãn Thanh Bình thoát ra?”
“Ý định đúng là không tồi nhưng rất đáng tiếc? Đối thủ của các ngươi là ta nên một khi ta chưa cho phép thì các ngươi không thể đi dễ dàng như thế được?”
Lời nói vừa dứt, thân ảnh Đế Nguyên Quân đột nhiên lóe lên một cái rồi thình lình xuất hiện ngay trước mặt cả ba người. Chỉ thấy hắn từ từ đưa tay lên và hướng lòng bàn tay về phía ba người kia rồi quát lớn một tiếng.
“Quay lại”.
Nhân lúc ba tên kia chưa kịp phản ứng, Đế Nguyên Quân đánh ra một đạo chưởng ấn trực tiếp đánh văng cả ba người ra xa rồi sau đó đưa mắt nhìn về phía Lâm Tuyết Nhi và nói.
“Ta tuy không đủ thực lực để đánh bại nhưng ta đủ thực lực cầm chân các ngươi ở lại? Nghĩ lại thì ta cũng chẳng muốn đánh cùng các ngươi nên mọi chuyện dừng lại ở đây thôi, còn các ngươi thì ngoan ngoãn ở đó và chờ đợi”.
“Tên Doãn Thanh Bình sẽ được dạy dỗ lại rất nhanh thôi?”
Ở bên kia, Lâm Tuyết Nhi ép Doãn Thanh Bình nằm co ro dưới nền đá và dùng chân giẫm mạnh lên người hắn và đồng thời quát lớn.
“Tên khốn kiếp, ngươi có biết bản thân vừa làm ra chuyện đáng giận nào hay không? Ta phải đánh chết ngươi… Ta phải đánh chết ngươi?”
Mặc dù không dùng quá nhiều sức lực và không gây quá nhiều thương tích nhưng sát thương về tâm lý lại cực kỳ đáng sợ. Tên Doãn Thanh Bình ban đầu được những người ở bên cạnh tung hô, nể sợ nên rất lấy làm tự hào, tự cao, tự đại và ngông cuồng.
Hắn đi đến đâu cũng được kẻ hầu người hạ, được tiếp đón một cách nồng nhiệt và cho dù làm gì sai cũng không bị một ai trách phạt. Dần dần, hắn càng cảm thấy bản thân là trung tâm của tất cả nên muốn làm gì thì làm mà không hề sợ bất cứ chuyện gì cả.
Từ việc phá phách, đánh đập, lừa gạt, cưỡng hiếp, không có việc gì mà hắn chưa từng làm mà không có bất cứ một hậu quả nào cả. Thậm chí hắn còn cảm thấy phấn khích khi làm những chuyện đó và nhất là chơi đùa những nữ nhân mà hắn gặp.
Nhưng đến với hiện tại, từ một tên công tử thế gia đứng cao vọng trọng, đường nhiều người nể sợ, tự cao tự đại nay lại nằm co ro và bị nữ nhân giẫm đạp một cách thậm tệ mà không thể phản kháng.
Hai hàng nước mắt sợ hãi chảy xuống, Doãn Thanh Bình khúm núm quỳ rạp hai chân xuống nền đá rồi kêu gào một cách thảm thiết.
“Xin đừng đánh nữa, ta sai rồi… Ta sai rồi? Là ta không đúng, tất cả là lỗi tại ta?”
“Từ nay ta không dám trêu hoa, ghẹo nữa nên xin hãy tha cho ta? Ta không chịu được nữa rồi? Cầu xin ngươi? Xin ngươi rộng lượng tha cho?”
Kể từ đó, một tên công tử thế gian cao ngạo, hãnh diện, luôn lấy nữ nhân ra để trêu đùa đã triệt để biến mất và trở thành một tên nhút nhát sợ hãi khi đối mặt với nữ nhân, nhất là gặp Lâm Tuyết Nhi.