Cửa phòng mở ra, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lịch của Trinh Tú có chút mệt mỏi, cô bé còn chưa hoàn toàn nẩy nở, kẹp tóc đuôi ngựa, môi có hơi khô, lúc này nhìn vào, thật giống bộ dáng của học sinh trung học.
– Dương đại ca, anh đã về rồi, có việc gì sao?
Dương Thần sờ nhẹ mặt Trinh Tú:
– Đừng để mệt quá, thời gian còn nhiều, muốn nghỉ ngơi cứ nghỉ ngơi, có cái gì khó cần anh giúp em giải đáp không?
Trinh Tú ngọt ngào cười:
– Không có việc gì, lúc này so với lúc em bày quán buôn bán thoái mái hơn nhiều, Dương đại ca anh nghỉ ngơi sớm đi, công việc kiếm tiền của anh mới thật mệt.
Dương Thần chột dạ, bản thân bây giờ đi làm thật đúng là không lo lắng, công chuyện cơ bản đều giao cho An Tâm đi làm, chính mình làm ông chủ bỏ mặc, hôm nay lại muốn cùng Đường Uyển làm chuyện mờ ám.
Trinh Tú là cô gái có thể chịu khổ, Dương Thần biết chính mình hiện tại càng quan tâm, ngược lại sẽ khiến cô cảm thấy không được tự nhiên, cũng không hỏi nhiều, liền trở về phòng nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, Dương Thần đi làm, vừa mới bước vào phòng làm việc, An Tâm đã sớm ở trong văn phòng, vùi đầu xem văn kiện, ngồi ở chỗ ngồi tổng giám đốc của mình, từ một yêu tinh thật sự đã thành công trở thành người phụ nữ mạnh mẽ.
– À!
An Tâm thấy Dương Thần tiến vào trong phòng, lập tức buông đồ trong tay, đi đến trước mặt Dương Thần, học động tác chào trong kịch cổ tranh truyền hình:
– Thỉnh an đại lão gia!
Dương Thần buồn cười:
– Lại học được thủ đoạn gì nữa đây, anh cũng không phải là người thống trị phong kiến.
– Không có cách nào khác, em mỗi ngày về nhà, lão cha tiền đồ rộng lớn của em lại muốn em hầu hạ đại lão gia ngài thật tốt, ngàn vạn lần đừng chọc ngài tức giận, ngàn vạn lần không thể đùa giỡn tính khí nóng nảy đó.
An Tâm bĩu môi nói:
– Em cũng rất vất vả nói thật đa dạng để có được sự vui vẻ của ông chủ của em nữa.
Dương Thần tiến đến ôm thân hình mềm mại của An Tâm, ngồi trên ghế, đặt cái mông đầy đặn của An Tâm trên đùi mình, cười nói:
– Như vậy phiền cha của em, sao không từ trong nhà chuyển ra?
An Tâm trống cái miệng nhỏ nhắn, dựa vào vai Dương Thần, từ từ nói:
– Phiền thì thế nào, không thích thì thế nào, ông ấy dù sao cũng là cha em, có ông ấy mới có em, ông ấy nuôi em lớn… Lúc em không nghe lời ông ấy, ông ấy cũng thu tiền trong thẻ tín dụng của em, tuy rằng đối với em làm một số việc quá đáng, nhưng ông ấy thật sự coi em là con gái ông ấy.
– Em sớm nghĩ thông suốt, trên thế giới này, không ai tuyệt đối tốt vô điều kiện, chỉ có điều muốn thấy,đánh giá hấp dẫn hay không để ông ấy bỏ qua đối phương, cha tôi lúc trước bởi vì Liễu gia, bỏ rơi em, nhưng hôm nay, vì anh, ông ấy đã luyến tiếc em.
Dương Thần nhíu mày:
– Lời của em có chút đạo lý, nhưng sao anh nghe, lạnh lẽo trong lòng, ngày nào đó nếu gặp phải người đàn ông mạnh mẽ hơn anh, có phải em muốn đi theo người ta?
An Tâm chớp mắt, cười quyến rũ nói:
– Sẽ không đâu, em thấy được một chút kia, mới phải kề cận anh không buông tay, em không phải là cha của em, nếu làm như vậy, bản thân em sẽ chán ghét mình hơn nữa, có ai lợi hại hơn anh- ông xã của em?
Dương Thần nhún vai:
– Khẳng định là có!
– Em sẽ không thay đổi, tuy rằng anh chính là đại lão gia xã hội phong kiến, rất nhiều phụ nữ, rất nhiều thủ hạ, nhưng em thích con người anh, không có biện pháp.
An Tâm dịu dàng nói.
Bàn tay Dương Thần chậm rãi sờ ngực của An Tâm, xoa nắn:
– Tiểu yêu tinh, ngày hôm qua không làm, muốn hiện tại bù lại.
Hai má lúm đồng tiền của An Tâm thoáng chốc đã kiều diễm ướt át, trong đôi mắt long lanh mờ sương:
– Mới sáng sớm, nếu chẳng may có người tìm anh có việc thì làm sao bây giờ?
– Có thể có việc gấp gì chứ, em xem em, cái miệng nhỏ nhắn dô lên chờ anh hôn.
Dương Thần không có hảo ý, cười nói.
An Tâm lập tức tru cái miệng nhỏ nhắn, u oán nhìn chằm chằm Dương Thần, chỉ có lúc cùng người đàn ông này mây mưa thất thường, loại hưởng thụ này rất mê người, phụ nữ làm mấy chục lần, chưa chắc có một lần đạt đỉnh, nhưng khi thân mật, mỗi lần đều khiến mình thăng hoa.
Đang lúc Dương Thần muốn đưa ma trảo thăm dò vào váy của An Tâm, điện thoại trên bàn làm việc vang lên.
Dương Thần thở dài, mở tiếp điện thoại:
– Ai vậy, sáng sớm như vậy?
Mắt An Tâm trợn trắng, có người nào như vậy trong phòng làm việc tiếp điện thoại?
Đối phương trầm mặc một lát, đột nhiên truyền đến một giọng nữ quen thuộc:
– Có phải quấy rầy anh cùng hồ ly mị tử An Tâm kia thân thiết? Tiểu tình nhân của em?
Dương Thần lập tức xấu hổ, cười nói:
– Hóa ra là bảo bối Minh Ngọc, ha… Nói như thế nào nhỉ, anh vừa rồi đang nghĩ đến em, muốn em tới, cho nên bị tiếng điện thoại đánh gãy mới không vui.
Biết rõ là nói dối, Lưu Minh Ngọc trong điện thoại vẫn bật cười:
– Anh gạt người, được lắm, nếu anh nghĩ muốn em, hiện tại lập tức đến văn phòng em, em có chút chuyện nói với anh!
– Bây giờ?
Dương Thần nhìn trước mắt tú sắc đang chờ mình hưởng thụ, liếm liếm môi hỏi:
– Một giờ sau được không?
– Không được, em phải đợi họp, anh không phải đang làm chuyện xấu chứ, tự mình sắp xếp thời gian đi!
Lưu Minh Ngọc tức giận nói.
Dương Thần cười ha hả nói:
– Vậy được, dù sao ở chỗ em cũng có thể làm.
Đợi Dương Thần ngắt điện thoại, vẻ mặt An Tâm khinh miệt nhìn Dương Thần:
– Ngay trước mặt một người phụ nữ, cùng một người phụ nữ khác liếc mắt đưa tình, còn như vậy nói trắng ra phải làm gì, anh ngày càng giống lãnh chúa cổ đại háo sắc ngu ngốc.
Dương Thần nhéo mặt An Tâm:
– Vậy có thể dù thế nào, thật khó khiến anh bỏ rơi các em? Nếu đều tới đây, anh không thể cả ngày nhăn nhó nghĩ làm sao đối đãi với các em, nếu không thể khóc, đành phải cười đối mặt.
Tuy rằng biết Dương Thần ngụy biện, nhưng An Tâm cũng cam chịu.
Dương Thần đưa An Tâm từ trên đùi xuống, đứng lên chuẩn bị tới văn phòng của Lưu Minh Ngọc, sau khi Lưu Minh Ngọc thành Trưởng ban, liền giống Mạc Thiện Ny mỗi ngày bận tối mặt tối mũi, không ngờ hôm nay chủ động trong thời gian làm việc gọi mình đến gặp cô, tuy chế giễu nhưng thật có chuyện gì trọng yếu.