Dung Hoàn Huyền cười lạnh nói.
– Phí lời nhiều như vậy làm gì, còn không mau phóng ngựa lại đây.
Thân hình của Lăng Hàn lui nhanh, hắn mới không có hứng thú đánh với Dung Hoàn Huyền, đối phương có Tam Sinh Thi Quan, giống hắn đều là đánh không chết.
Tìm ra Hắc Thạch mới là vương đạo.
Dung Hoàn Huyền đuổi theo, tay phải thò ra, lại nắm chặt, ma khí trong không gian này múa lên, hóa thành một hắc thủ tóm tới Lăng Hàn.
– Cạc cạc cạc, không nghĩ tới đi, bản tọa vốn là Hỗn Độn Ma Khí biến thành, ở đây sức chiến đấu chí ít có thể tăng lên gấp mười lần, xem ngươi còn chạy đi đâu!
Dung Hoàn Huyền cười to.
– Không chắc!
Thân hình của Lăng Hàn lấp lóe, đấm ra một quyền, Lôi Đình Chiến Giáp phát động, nhất thời ánh chớp phun trào, hóa thành tám con chiến tượng to lớn, nghênh hướng hắc thủ kia.
Ầm!
Lôi đình chiến tượng trùng kích hắc thủ, nhưng như châu chấu đá xe, chỉ tự mình chấn đến nát tan, căn bản không có cách ngăn trở hắc thủ một chút. Quả nhiên, Dung Hoàn Huyền nói ở đây sức chiến đấu của hắn có thể tăng lên gấp mười lần, tuyệt đối không phải khoác lác.
– Chết!
Dung Hoàn Huyền hư nắm tay phải, hắc thủ kia cũng nắm chặt, hoàn toàn nuốt chửng thân hình của Lăng Hàn. Nhưng Dung Hoàn Huyền lập tức nhíu mày, bởi vì hắn cảm giác được, Lăng Hàn đã biến mất rồi, nắm tay không có thương tổn được đối phương.
Quả nhiên, thời điểm hắc thủ biến mất, Lăng Hàn cũng hiện thân, không mất một sợi tóc.
– Lão ma đầu, tuy mấy ngày trước ngươi co vào mai rùa, ta không làm gì được ngươi. Nhưng ngươi muốn thương tổn ta, cũng chỉ là nói chuyện viển vông!
Lăng Hàn cười ha ha nói.
Ánh mắt của Dung Hoàn Huyền lạnh lẽo, trên mặt tràn ngập vẻ giận dữ, nhưng hắn biết Lăng Hàn nói không sai, hai người xác thực không thể làm gì được nhau. Trong lòng hắn khó chịu, nhưng không có quá mức lưu ý, từ lúc ở Ma Thiên Bí Cảnh hắn đã có giác ngộ như vậy.
Thế thì lùi lại mà cầu việc khác, tìm ra Hỗn Độn Nguyên Thạch, luyện hóa thành bản thân, sau đó sẽ trấn áp Lăng Hàn, đoạt bảo vật trên người tiểu tử này.
– Lăng Hàn, Nữu tìm ra tảng đá lớn! Nữu thắng rồi!
Chỉ nghe thanh âm vui sướng của Hổ Nữu vang lên, một khối Hắc Thạch to như con trâu trước từ trong ma khí “chạy” lại đây, phía dưới có hai bàn chân nhỏ, hình ảnh này có chút quỷ dị.
Chủ yếu là Hổ Nữu thực quá nhỏ, vừa ôm tảng đá, thì chỉ có thể nhìn thấy hai bàn chân nhỏ.
– Cạc cạc cạc, còn cố ý thay bản tọa đưa Hỗn Độn Nguyên Thạch tới, vậy thì cảm tạ!
Dung Hoàn Huyền đại hỉ, không để ý tới Lăng Hàn nữa, mà một chưởng tóm tới Hắc Thạch.
Chỉ cần đụng vào Hắc Thạch, hắn liền hóa thành bản thể làm chủ trong đó, vứt bỏ đi thể xác nhân loại này, đợi hoàn toàn luyện hóa Hỗn Độn Nguyên Thạch thành thân thể, sẽ tìm ra tám khuyết thân khác, dù gặp Thiên Kiếm Cung năm xưa lại có sợ gì?
– Đây là của Lăng Hàn, không cho ngươi!
Hổ Nữu bất mãn kêu lên, vèo, khối Hắc Thạch này lại biến mất không còn tăm hơi, Dung Hoàn Huyền bắt hụt. Hắn vội vã quay đầu lại, chỉ thấy Hổ Nữu ôm tảng đá xuất hiện ở trước người Lăng Hàn.
Thuấn di!
Vừa nãy nha đầu kia lại sử dụng Thuấn Di Thuật!
Dung Hoàn Huyền có chút mộng, thuấn di dính đến không gian đại đạo, dù ở trong thế giới của hắn cũng ít có người có thể tu thành, nhưng một tiểu nha đầu ở Hạ giới có thể vận dụng như thường, hơn nữa còn mang theo một khối Hỗn Độn Nguyên Thạch đồng thời thuấn di, để hắn cảm giác khó mà tin nổi.
Hơn nữa, hắn cũng phản ứng lại, tại sao Hổ Nữu không sợ ma khí ảnh hưởng?
– Nữu Nữu, khá lắm!
Lăng Hàn cười to, nắm lấy Hổ Nữu, bất cứ lúc nào cũng có thể thu tiểu nha đầu vào trong Hắc Tháp.
– Không, đó là của bản tọa!
Dung Hoàn Huyền vội vã đánh tới, mắt thấy Hắc Thạch gần ngay trước mắt, hắn không khỏi đại hỉ, lấy Hỗn Độn Nguyên Thạch làm thân thể, đây là “giấc mơ” của nó!
Đụng tới!
Tu La Ma Đế không chút do dự hút thần hồn từ trong thân thể Dung Hoàn Huyền ra, chui vào trong Hắc Thạch.
—————