Làm quái gì có chuyện cô không thể đánh bại được cái tên vô dụng này khi đã học võ lâu như thế hả?
Cô ấy tức giận giơ tay lên vung một cú thật mạnh, nhưng không ngờ anh ta lại có thể dễ dàng tóm lấy như thế.
Dường như tay của Ôn Ngụy Phong đã trở nên thô ráp hơn rất nhiều và cũng không còn trắng như trước kia nữa.
Và làn da thô ráp đó khiến cô hơi đau.
Bạch Minh Châu giật mình nhìn anh ta, không ngờ anh ta lại có thể tóm được cú cấm của cô dễ dàng như ăn một cái bánh.
Từ khi nào mà anh ta lại trở nên mạnh mẽ như vậy?
Cô ấy không tin vào điều đó nên lại vung thêm một cú đấm thật mạnh nữa, nhưng anh ta vẫn đón được. “Đừng nói anh không bằng người khác, em vẫn chưa biết anh có những ưu điểm gì đã phán là anh thua. Em là trọng tài thiếu công bằng nhất trên đời, thẻ vàng cũng không có, thẻ đỏ cũng chẳng cho đã phán anh bị đuổi ra sân không có tư cách đá bóng, em thật sự rất tàn nhẫn. “Ôn Ngụy Phong…
Cô ấy thì thào tên Ôn Ngụy Phong, nghe thấy giọng nói đó thì tim lại đau nhói lên như dao cắt, cực kì đau đớn. “Bạch Minh Châu, anh chúc em có thể cùng người em yêu sống đến răng long đầu bạc và cũng nguyền rủa em phải mãi mãi giữ lại sự áy náy trong tim mình dành cho anh.”
Anh ta buông lỏng tay ra và xoay người bỏ đi.
Anh muốn cô phải mãi mãi nhớ về những lời mình đã nói vào ngày hôm nay, đó là những lời tàn nhẫn và tổn thương người khác đến nhường nào.
Bạch Minh Châu nhìn theo bóng lưng anh ta rời đi, mũi chua xót, nước mắt suýt dâng lên.
Cô ấy vẫn cố gắng kìm nén, liên tục lau khỏe mắt, sợ nước mắt lại lặn xuống. Cổ họng vẫn còn mùi máu tươi quanh quần mãi không tan khiến cô chợt nghẹn ngào.
Cô cứ đi lang thang ngoài đường thật lâu mới trở về nhà với gương mặt đờ đẫn.
Cả người không còn chút sức sống nào.
Hứa Trúc Linh ngủ đến tận bốn giờ chiều mới mơ màng tỉnh lại. Cô ấy nhìn thấy sắc mặt Bạch Minh Châu không được ổn lắm bèn lo lắng hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế, sao sắc mặt của cậu lại tệ thế này? Cậu đang khóc hả? Mắt đỏ như con thỏ rồi kìa. Ai bắt nạt cậu thế? Tớ trả thù cho cậu, dù tớ không làm được thì cũng gọi Ôn Ngụy Phong tới, anh ấy lợi hại lắm, chắc chắn có thể đánh cho người đó sợ chạy biến!”
“Trúc Linh, hình như hôm nay tớ đã làm sai chuyện gì đó rồi…
Cô ấy không biết phải nói chuyện này thế “Chuyện gì thế?” nào. “Thôi bỏ đi, không có gì, để tớ bình tĩnh lại chút đã. Cũng không còn sớm nữa, cậu tranh thủ về đi, chủ An đã gọi điện thoại thúc giục hai lần rồi đấy, chú ấy sợ cậu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Cậu mau đi về đi, trưa nay cậu uống khá nhiều rồi, tốt nhất nên về nhà ngủ một giấc.”
“Cậu… Không xảy ra chuyện gì thật chứ?” Bạch Minh Châu nghe thế thì chợt giật thót, ngẩng đầu lên nhìn vào ánh mắt nghi ngờ của Hứa Trúc Linh.
Ánh mắt ấy cực kì hiền hòa nhưng lại như dòng nước có thể soi thấu đến tận trong tâm khảm khiến Bạch Minh Châu cảm thấy hơi xấu hổ.
Cô ấy vội vàng chuyển tầm mắt, lắc đầu nói không có gì rồi thúc giục Hứa Trúc Linh mau về đi, đừng ở nhà cô ấy choáng hết chỗ.
Bạch Minh Châu nằm trên giường, cả căn phòng trống rỗng và trái tim cô ấy cũng thế.
Cô ấy bất chợt đứng dậy đi ra ngoài ban công và nhìn sang nhà bên cạnh nhưng bên đó chẳng có tí tiếng động nào.
Cô ấy tự biết bản thân mình nói chuyện hơi quá đáng, muốn sang xin lỗi nhưng không biết phải mở lời thế nào. Cô ấy thật sự không nghĩ đến việc có thể đến với Ôn Ngụy Phong, cũng không tin rằng mình lại yêu anh ta.
Cô ấy yêu Nguyên Doanh nhiều năm như thế, làm gì có chuyện cô lại đánh mất trái tim mình cho một người vừa mới quen biết được mấy tháng?
Vả lại… Trước đây cô ấy đã làm không biết bao nhiêu chuyện hoang đường khiến người ta căm ghét như thế, nếu Ôn Ngụy Phong biết chắc cô phải đào cái lỗ chui xuống mất.
Tư tưởng của anh ta khá là truyền thống, nếu biết cô từng thích anh trai mình, dù rằng hai người không hề có mối quan hệ máu mủ nhưng khi cô ấy yêu Nguyên Doanh thì bọn họ cũng không biết chuyện đó.
Cô còn cùng với Nguyên Doanh…
Tuy là cô ấy chưa bao giờ hối hận nhưng chưa chắc người khác đã có thể hiểu được điều đó.
Cô nghĩ chắc tất cả những người đàn ông đều không thể bỏ qua chuyện này nhỉ? Cô nghĩ đến đó thì tâm trạng khá nặng nề, hình như đó là một nút thắt không cách nào gỡ ra được khiến đầu cô đau như búa bổ Cô ngồi ghế treo ngoài ban công, ngơ ngác bần thần cả buổi chiều.
Cuối cùng cô thật sự quá mệt, không thể chịu nổi nửa mới năm lên giường ngủ.
Sáng hôm sau cô xuống nhà vứt rác, không ngờ quản lý nhà trọ lại ngăn cô: “Cô có thể liên lạc với anh Ngụy Phong hàng xóm cũ ở nhà bên cạnh không? Anh ta có lấy những vật dụng gia đình trong nhà không? Nếu không thì tôi sẽ xử lý. “Cái gì mà hàng xóm cũ?”
“Cô không biết gì ư? Chiều hôm qua anh ta đã chuyển đi rồi, kết thúc hợp đồng thuê nhà luôn. Nhưng hôm qua tôi đến nhà kiểm tra thì phát hiện trong nhà có rất nhiều thứ anh ta mua thêm về, nhìn là biết giá cao ngất ngưỡng nên không dám đụng tới. Tôi không liên lạc được với anh ta, chắc là hai người quen thân với nhau nên tôi mới tới đây hỏi cô.”
Chuyển đi… Nghe thấy hai chữ đó, dường như có một bàn tay vô hình đang nắm lấy tim Bạch Minh Châu khiến cô không thể thở được.