Bùi Củ vẫn vẽ tranh, không có động tĩáh gì. chỉ là nhìn qua người trong bức họa, trong mắt đã có sự nhu tình ít có.
Bùi Minh Thúy trông thấy, trong lòng đau xót, nàng thậm chí không cần nhìn, chỉ biết trong bức tranh vẫn là nữ nhàn kia, nữ nhân khiến cho phụ thân khó có thể quèn, thậm chí ngay cả mẫu thân cũng kém hơn!
Loại thâm tình này. làm cho nàng không biết là nên thường thức hay nên thống hận! Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
“Con mấy ngày này đã dốc hết tất cả năng lực đi nghe ngóng, lúc này mới biết đạo nhân lúc trước trọ giúp Chu Vũ đế kia gọi là Thiên Nhai, vốn là đạo chủ Lâu quan đạo. có tài năng tuyệt thể. đương thời ít có người bằng!”.
Khi nàng nói đến hai chữ Thiên Nhai, Bùi Cù rốt cuộc đã dừng bút. ngẩng đầu lên. “Con nghe ai nói?”
“Nếu muốn người không biết, trừ khi mình đừng làm” Bùi Minh Thúy lạnh nhạt nói.
Bùi Cù ngẳng đằu nhìn thật lâu, lúc này mới khẽ thờ dài: “Thiên nhai, rất xa..
“Bắc Chu diệt vong, Tùy triều hưng khôỊ dân chúng an cư lạc nghiệp, rốt cuộc không muốn động loạn, lại càng không muốn để ý tới Thái Bình đạo gì đó… Con nói tuy xạ nhung vẫn nói chuyện xưa của người nọ. Tại sao phải đề cập đến Thái Binh đạo. đơn giản là người nọ tài năng tuyệt thể. cũng là nhân vật đình cấp của Thái Bình đạo, xưa nay gây sóng gió. Nhưng sau khi Bắc Chu mất, hắn rốt cuộc cũng đã mai danh ẩn tích, người khác đều cho rẳng hắn mất tích, thật không ngờ hắn lại nhanh chóng biến hóa, lại chạy đến trong triều làm quan, với năng lực cùng bối cảnh của hắn, Đại Tùy lúc này lại đang thiếu nhân tài. muốn làm quan thật là chuyện dễ dàng. Nhưng người nọ hiển nhiên cũng là kẻ chấp nhất, chưa bao giờ buông tha chuyện hưng phục đại đạo, một mực âm thẳm nghĩ cách làm sao phát triển đại đạo. nhưng mà thân phận của hắn hiển nhiên cũng là bí mật. không thể đơn giản để cho người ta biết được. Bời vì nếu Đại Tùy biết được hắn là người trong Thái Bình đạo. nhất định sẽ giết không tha, nếu có người biết được bí mật của hắn, hắn đương nhiên cũng sẽ giết không tha. Hắn sau khi trờ thành Tùy quan, bắt đầu thu liễm bản tính phán nghịch, cản trọng mà làm một số chuyện lớn, thật sự là hắn bận rộn nhiều việc, vẫn luôn bận rộn nhiều việc, ban đầu là vì khôi phục đại đạo, về sau cũng là như thạ bận rộn đến mức cùng con gái tâm sự cũng không thể. Thánh Thượng chỉ có suy nghĩ thiên cổ nhất đế trong đầu. hắn sao mà không phải như thế? Hắn tham dự cuộc chiến Bình Trần, bình Lĩnh Nam, tham gia định Tùy lễ, việc nào cũng làm suất sắc, được tiên đế có chút tín nhiệm, ùy thác trọng trách. Trường Tôn Thịnh tuổi đã già, Đột Quyết thế mạnh, tiên đế đã bắt đằu cho người nọ tiếp nhặn xừ lý chính vụ Đột Quyết, không ngờ từđóđãbắtđầu chôn mẳm tai họa”.
Bùi Củ đã vẽ xong một bức họa, nhìn thật lâu, để sang một bên. lại mở ra một tờ giấy Tuyên Thành khác.
Hai người nói chuyện vẽ tranh, đều không liên quan, nếu người ngoài nhìn thấy, quá nừa sẽ cảm thấy cha con tinh thâm, lại nào dự đoán được hai người đang đàm luận một bí mật kinh thiên động địa. Mà bí mật này, có thể nói đã xuyên suốt qua mạch máu cùa Đại Tùy.
Bùi Minh Thúy lơ đễnh, tiệp tục nói: “Năm đó Trường Tôn Thịnh đại tài, nhẹ nhàng phân hóa Đột Quyết làm hai bộ phận, vốn nếu như dùng thù đoạn của Trường Tôn Thịnh, Đột Quyết đối với Đại Tùy ít có thể lại tạo thành uy hiếp, đây là điều cực kỳ quan trọng đối với Đại Tùy mới định. Nhưng người nọ còn chưa tiệp nhận. Thiên Kim công chúa của Đột Quyết đã chết bất đắc kỳ từ, sau khi tiệp nhận, lại đem phưcmg phép sáng suốt cùa Trường Tôn Thịnh vứt bò sang một bên. Thánh Thượng đối với Đột Quyết vẫn một mực bắt mãn, hắn lại trước sau dụ người thân tính bên cạnh Khả Hãn ra để giết để lấy lòng Thánh Thượng. Chiêu này dùng cực kỳ xảo diệu, người khác đều cho là hắn đối với Thánh Thượng một lòng trung thành, nhưng hắn lại biết, đây là bước đằu tiên của hắn phá vỡ Đại Tùy, Đột Quyết từ đó cùng Đại Tùy trở mặt, trực tiệp làm ra chuyện Nhạn Môn Quan”.
Bùi Cù lại hạ bút, chậm rãi tiệp tục vẽ, vẻ ôn nhu trên mặt biến thành bất đắc dĩ. Hắn khi vẽ tranh, nhìn như đã đằu nhập toàn bộ tình, cảm vào, nhung hắn hiển nhiên vẫn đang nghe, nghe con gái duy nhất nói về chuyện xưa cùa người nọ.