“Lúc học em nghĩ gì, nói anh nghe!”
Nghĩ gì…
Hứa Minh Tâm cũng không biết mình nghĩ gì, hơn nửa tháng không đi học, có quỷ mới biết trong giờ học đầu óc đang treo ngược cành cây của cô nghĩ đến thử gì.
Nhưng cô biết rõ không phải bản thân muốn đi vệ sinh hay nghĩ xem trưa nay nhà ăn có gì ngon không, cũng không phải nghĩ xem chút nữa tan học sẽ làm gì hay là phải tiêu tiền thế nào…
Tuy nhiên… những lời này nhất định không thể nói cho Cố Gia Huy biết được.
Rốt cuộc phải đáp sao mới khiến Cố Gia Huy hài lòng đây?Lúc cô còn đang våt óc nghĩ câu trả lời thi Cố Gia Huy đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
Rốt cuộc là trong giờ học cô cứ mải nghĩ chuyện gì mà để kì thi cuối kỳ thành ra như thế.
Bất luận là nghĩ cái gì thì cũng là tội không thể tha thứ.
“Khó trả lời thế sao? Hay là để anh đánh em hai cái cho em nhở ra vậy?”
“Anh Trung không thể phạt em ấy như vậy được! Đây là cách giáo dục sai đẩy.”
“Có gậy không? Không đảnh cho em ấy mấy cái thì đúng là tôi không thể nguôi ngoai cơn tức này được.”
Ôi mẹ di, Cố Gia Huy phát điện rồi sao? Lại còn muốn đánh cô trong phòng làm việc nữa chứ, bị phê bình đã đủ mất mặt lắm rồi.
Hứa Minh Tâm lòng nóng như lửa đốt nhưng cũng rất nhanh trí chợt nghĩ ra gì đó vội vàng nói.
“Em nhớ đến anh!”
Bốn chữ ngắn ngủi nhưng lại có sức mạnh cực lớn.
Cà bốn người còn lại đều ngơ ngác cùng quay sang nhìn Hứa Minh Tâm.Nhất là Cố Gia Huy nhìn cô không chớp mắt:”Em bảo sao?”