Sau khi đưa họ về thị trấn và giao đám tội phạm kia cho kỵ sĩ đoàn, ba người tạm biệt họ, hứa hẹn không bao giờ gặp lại.
Một hôm.
Ba người đi tới thủ đô Eris, là thủ đô của nước Eris thời bấy giờ, nghe đâu có học viện phép thuật, thấy hứng thú nên ba người ghé qua một tí.
Những ai vào học viện phép thuật mới có thể học ma thuật tư, còn đa số người ngoài kia tham gia giáo phái để học ma thuật riêng.
Nên ba người gia nhập học viện làm học sinh một thời gian, trong học viện chia lớp theo giáo phái và tư riêng, thời đại này phép thuật tư bị các giáo phái (thần) khác ghét lắm.
Buổi học.
Giáo viên:”×~×($!”+$+'(#(#!-$-, đó là thần chú của cầu lửa, các em hãy thử sử dụng nó với bia ngắm đằng kia.
Diệt Thiên:”(Nghe không hiểu gì luôn, còn đọc chú nữa, không thấy xấu hổ à?).
Nghe thì cũng hiểu sơ sơ, nhưng, éo đọc được, nói nhanh cực kỳ cỡ 1s 1câu chú, thì bố nó học được.
Có lẽ là người thế giới này, là nữ chính, hay do trình độ, hai cô tiếp thu rất nhanh, anh thì sáng tạo ma thuật luôn cho lành, rồi đọc lảm nhảm làm bộ, thành công phóng ma thuật:
“(Đệt, ép mình hack không, dốt nó có khác).
Ở học viện, có ký túc xá riêng, cách 2 ngày, tối anh lẻn vào phòng hai cô ngủ… thật ra anh định cho hai cô chút riêng tư, nhưng hai cô mãnh liệt yêu cầu buổi tối ghé qua…
Senren:”Nè…
Diệt Thiên:”Sao vậy? ở ký túc xá mới có quen không?
Mie:”Rất tốt ạ, vừa rộng rãi vừa dễ chịu.
Diệt Thiên:”Thế à, tốt quá nhỉ.
Senren:”Còn anh thì sao, bên đó thế nào?
Diệt Thiên:”Ừm, tạm ổn, hai em cùng phòng hả?
Mie:”Vâng ạ… E-Etou, nếu được, anh sẽ ghé qua tối nay chứ, ý-ý em là, tới chơi…
Diệt Thiên:”Chà, anh có nên nghĩ đây là một lời mời gọi không đây? chà chà làm sao đây ta.
Senren:”Đ-Đừng có hoang tưởng nhé, dám cá là anh lại nghĩ linh tinh.
Diệt Thiên:”Em đã mời gọi như vậy không còn cách khác nhỉ?
Senren:”Đã nói là, anh đừng có hoang tưởng.
Diệt Thiên:”Vậy ổn chứ? ký túc xá nữ ấy, lâu lắm mới có chút riêng tư, anh ghé qua không ổn đâu, lỡ bị bắt gặp, bị xem là biến thái lén lút đột nhập ký túc xá nữ là nhẹ, chưa kể còn đàm tiếu không hay về hai em, vẫn là thôi đi.
Senren, Mie:”(Đột nhiên giả bộ lịch thiệp từ chối nhã nhặn, có gì đó mờ ám!), Nhất định phải tới!
Diệt Thiên:”Đồng thanh nhỉ… nhưng mà nè…
Senren:”Em nói được là được mà! làm như em quan tâm họ nghĩ gì chắc! (dù sao cũng không tính ở đây lâu, quan tâm làm gì).
Mie:”Phải đó ạ, bọn em không quan tâm người xung quanh nghĩ gì đâu.
Diệt Thiên:”Kể cả khi người xung quanh nghĩ anh là biến thái, hai em vẫn tự tin nói rằng mình vẫn có thể yêu anh?
Senren, Mie:”Tất nhiên rồi! (Toi rồi, bị gài!) [bối rối] à… không… ý bọn em là… à… ừm…
Diệt Thiên:”Hể, vậy ý hai em là sao nè~
Senren:”Tóm lại thì, tối phải nhớ ghé qua đó.
Hai cô chạy trối chết.
Diệt Thiên:”Ê, anh đùa thôi mà.
Tối anh đúng hẹn tới, nhưng không đi cửa chính mà vượt rào đột nhập vào, làm hai cô một phen hú hồn, sẵn bày kết giới ngăn người lạ vào, thời trung cổ mà, an ninh không tốt.
Mà thật ra cũng không tới thường, hai cô phải thường xuyên đặc biệt nhắc nhở mới ghé qua, ngủ qua đêm, anh cố ý mà.
Một hôm nọ.
Diệt Thiên:”Có tin đồn, (ngoài đường nó đồn rùm lên), giáo hội bóng đêm đang gây chiến với giáo hội thần thánh [Mira], anh nghi đây là kết quả của kẻ gây rối đó gây ra, để chắc ăn chúng ta tới điều tra cho chắc.
Vậy là ba người kết thúc cuộc sống tại học viện ma thuật, bắt đầu hành trình mới.