Còn kèm theo một chút cương quyết, dường như cho dù bước tới một bước chính là cái chết, gã cũng hoàn toàn không do dựt Ra khỏi bệnh viện, Giang Ninh lên xe, lại chuẩn bị tìm một khách sạn để nghỉ ngơi, sáng mai sẽ chạy về Đông Hải. Một ngày không gặp Lâm Vũ Chân khiến trong lòng anh rất nhớ mong.
Cho dù có là giường cấp năm sao cũng không thoải mái bằng trong nhà.
Giang Ninh trước sau không tìm được tư thế ngủ thoải mái, bởi vì trong lòng anh thiếu Lâm Vũ Chân, làm cho.
anh thật sự không quen.
Nghĩ lại trước đây lúc thực hiện nhiệm vụ, cho dù có treo.
ngược ở trên cây, anh cũng có thể ngủ rất ngon.
“Thả lỏng đi”
Giang Ninh nhắm mắt lại, trong đầu nhớ lại từng cảnh tượng trong quá khứ.
Bây giờ kế hoạch lên phía bắc mới vừa bắt đầu, Đông Hải đi bước đầu tiên này đã tiến hành rất thuận lợi.
Theo đó chính là khu đông nam. Hoàng Ngọc Minh đang sắp xếp làm điều này, rất nhanh là có thể bắt đầu.
Điều này cũng phải tiến hành đồng bộ với việc phát triển tập đoàn Lâm thị.
Sau này, còn có thế giới lớn hơn nữa đang chờ bọn họ.
Về phần Thành Hải bên này, nếu không phải có Diệp.
Khinh Vũ xuất hiện, Giang Ninh sẽ cân nhắc để lại sau.
Nhưng bây giờ có cơ hội tốt như vậy, làm sao anh có thể buông tha được.
Mà Lưu Tiểu Đao chính là người đánh ra lỗ thủng này.
Giang Ninh hoàn toàn không nghỉ ngờ, Lưu Tiểu Đao nhất định sẽ nghe mình. Đợi sau khi tình trạng vết thương của Lưu Tiểu Đao khôi phục, chính là thời điểm thế giới ngầm ở Thành Hải nổi sóng gió.
“Nhưng bây giờ phải để cho con dao này lại bay một lúc.
đã”
Suốt đêm không nói chuyện.
Sáng sớm, điện thoại của Giang Ninh đã rung lên một cách điên cuồng, có vẻ gấp gáp lại căng thẳng.
Anh lập tức mở mắt, thấy là Lâm Vũ Chân gọi tới thì vội vàng nghe máy.
“Vũ Chân?”
“Giang Ninh! Xảy ra chuyện rồi!”
Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói cấp bách của Lâm Vũ Chân, thậm chí mơ hồ còn có tiếng khóc nức nở.
Rõ ràng là xảy ra chuyện gì lớn, mới làm cho Lâm Vũ Chân cũng có chút căng thẳng.
“Em đừng có gấp, đã xảy ra chuyện gì?”
Giang Ninh vội vàng hỏi.
“Công ty! Là công ty xảy ra chuyện rồi! Có người… nhảy lầu!”