Những thân ảnh vừa xuất hiện như một bầy chó điên cầm một ống trúc màu xanh hướng về phía trước.
Hàn Mạc nhìn thấy ống trúc đồng tử co rút lại.
Hắn đương nhiên biết ống trúc là gì. Ở Âm Dương cốc Khuất Địch Hãn cũng dùng cái này, nếu không phải Miêu Võ hi sinh vì nghĩa thì người chết sẽ là chính mình.
Lúc đầu hắn còn chưa rõ ống trúc này là vật gì, nhưng giờ thì đã biết nó là loại vũ khí cực kỳ bá đạo, độc ác.
Ngự lâm quân nhìn thấy có bóng người chạy đến, liền muốn xông lên khống chế thì nghe được tiếng cảnh báo của Hàn Mạc:
-Tất cả lùi lại, tản ra…
Nhưng lúc này thân ảnh cầm ống trúc cũng không tìm đến Hàn Mạc mà tìm đến Hạ Miễn, không thấy hắn ra tay thế nào chỉ nghe “chíu chíu” rồi bóng mấy đạo tiễn chớp hiện, không, so với chớp còn nhanh hơn, tất cả bắn về phía Hạ Miễn.
Hạ Miễn từ đầu đếm giờ ánh mắt đã tỏ ra vô cùng sợ sệt và mờ mịt.
Thân thể giật giật rồi gục xuống, khi gã ngã xuống, hình như gã cũng không chết liền, thì đã có thêm một loạt tên bắn tới, toàn thân cao thấp đều bị cắm đầy tên, chết ngay tức khắc.
Thời gian dường như trong nháy mắt đọng lại.
Tất cả mọi chuyện xảy ra trong mới cái chớp mi, không ai nghĩ tới trong Xuân Viên có dấu thích khách, mà trong tay thích khách còn có vũ khí cực kỳ sắc bén.
Kiến huyết phong hầu!
Hạ Miễn trong nháy mắt tử vong.
Ngự lâm quân xông lên phía trước, nhưng chưa kịp bắt giữ thích khách, thì đã thấy toàn thân hắn run lên, sau đó đầu gục xuống, trong miệng chảy ra máu tươi, sau đó cả người ngã xuống.
Hạ Học Chi và Tư Đồ Tĩnh dường như đồng thời thở phào ra một hơi, tuy rằng giả làm bộ giật mình, trong trong đôi mắt rất là cao hứng, thậm chí còn liếc đối phương đắc ý.
– Đại nhân…hắn đã chết!
Tiếu Mộc tự mình kiểm tra thi thể, sau đó bẩm báo:
– Trước khi hành thích hắn đã ngậm độc dược. Hắn đã tính toán rất kỹ!
Hàn Mạc rất điềm tĩnh, đi đến bên người Hạ Miễn, dơ chân đá vào thân thể hắn, lắc đầu thở dài:
– Ngươi chỉ sợ không thể nghĩ tới sẽ có người giết ngươi, hơn nữa càng không thể tưởng người muốn giết mình là ai!
Hắn xoay người, dừng Hạ Học Chi hỏi:
– Thế bá, thế bá có biết thích khách là ai không?
Hạ Học Chi kiên quyết phủ nhận:
– Đương nhiên không biết!
– Nhưng hắn lẩn trốn trong Xuân Viên?
Hàn Mạc thản nhiên:
– Thế bá không thử nghĩ cẩn thận, chẳng lẽ một chút ấn tượng cũng không có?
Hạ Học Chi liếc thi thể của thích khách, thản nhiên nói:
– Không biết chính là không biết. Về phần hắn ẩn nấp trong Xuân Viên, không giấu gì thế chất, bây giờ trong huyện Tịch Xuân thích khách, gian tế nhiều không kể xiết, bản lãnh ẩn nấp càng cao cường. À, vị cô nương mà thế chất rất thích cũng là một gã gian tế, là thế bá không cẩn thận đã để y chạy thoát. Ta đúng là nhìn không ra Mị Nương cũng là thích khách…
– Có lý, có lý!
Hàn Mạc vỗ tay, sau đó tươi cười nhìn Hạ Học Chi, trong ánh mắt không mang chút ý cười.
Hạ Miễn vừa chết, uy hiếp lớn nhất đã bị tiêu trừ, Hạ Học Chi tự nhiên gan lớn hẳn lên, đây là địa ban của Hạ gia, cho nên y vuốt cằm đắc ý nói:
– Hàn thế chất, nếu không biết thích khách này là ai, Tây hoa thính có thể điều tra một chút, người của Tây Hoa thính rất nguyện ý làm chuyện này.
Y đương nhiên không sợ Hàn Mạc đi tra xét.
Ảnh tử vệ là một đám vô danh vô tính tồn tại trên đời, bên ngoài không có một chút tư liệu, cho dù tài bằng trời cũng không có khả năng tra ra được.
Đây chính là ưu điểm lớn nhất của Ảnh tử vệ.
Vừa có thể ám sát lại không để lại chứng cớ.
Hàn Mạc lắc đầu thở dài:
– Không cần tra, ta chỉ hơi lạ là vì sao phải ám sát người này?
– Đúng rồi, không ai biết vì sao!
Hạ Học Chi thản nhiên nói:
– Chỉ sợ ngày thường là Hạ Miễn đắc tội người khác….ai mà biết được! Hàn thế chất, không phải thế chất có công vụ muốn gặp Lăng đại nhân sao? Thế bá cũng không trì hoãn nữa, nhưng, mang theo nhiều Ngự lâm quân như vậy đi gặp Lăng đại nhân, dường như có chút không ổn!
Hàn Mạc không giống như nghe Hạ Học Chi nói, chỉ nghi hoặc nhìn thi thể của Hạ Miễn, như thoáng nghĩ ngợi một chút rồi đi đến thích khách, nhặt lên ống trúc nhìn, thở dài:
– Ngươi chỉ là một lương thự ti nho nhỏ, sao có thể kết thù oán ở bên ngoài, lại còn khiến thích khách dùng vũ khí lợi hại như vậy đối phó ngươi, thật khiến ta khó hiểu!
Hạ Học Chi vốn đang đắc ý, bởi vì mấy chữ “lương thự ti” lập tức trầm xuống.
Hạ Miễn như thế nào biến thành Lương thự ti!