Lâm Minh bước ra một bước, theo một bước hắn bước ra, khí thế của hắn cũng bột phát ra, ánh mắt như lôi đình trong nháy mắt tập trung vào nam tử Nhất Tự Mi.
Bị hai đạo ánh mắt này tập trung vào, Nhất Tự Mi chỉ cảm thấy trong lòng phảng phất giống như bị một cây đao đâm vào, lưng cũng lạnh căm căm.
– Này… Người này…
Sau khi Nhất Tự Mi thấy khuôn mặt của Lâm Minh, cả người hóa đá tại chỗ, gương mặt vặn vẹo trở nên phức tạp, trong lúc nhất thời, không thể, đủ loại vẻ mặt kỳ lạ hiện lên trên mặt của hắn.
Hắn không phải là đã chết rồi sao? Tại sao lại còn sống? Chẳng lẽ cái chết của hắn, chẳng qua là hỏa mù Thần Hoàng đảo thả ra?
Hắn nằm mơ cũng không quên được, gần một năm trước, chính là thiếu niên này, ở trên yến hội luận bàn đã dùng thương đánh bại Lôi Mộ Bạch giống như thần ma! Mà hiện tại Nhất Tự Mi cũng biết, Lôi Mộ Bạch này thật ra thì chính là thánh tử của Nam Hải Ma Vực, thánh tử chân chính của tông môn ngũ phẩm a! Lại bị Lâm Minh vượt cấp xử lý!
Không chỉ như thế, sau đó Lâm Minh cùng với tông chủ Lôi Cực tông quét cho trưởng lão Thạch Trọng Khôn của Hậu Thổ tông mặt xám mày tro, Lôi Mộ Bạch cũng bị hắn biến thành muốn sống không được!
Đây tuyệt đối là hạng người ăn tươi nuốt sống!
Đáng sợ nhất chính là khi đó tu vi Lâm Minh mới chỉ có Ngưng Mạch hậu kỳ, hiện tại hắn thế nhưng đã là Hậu Thiên hậu kỳ!
Thiên a, một năm này hắn đã làm gì, thời gian một năm, vượt qua một đại cảnh giới!
Ban đầu lúc Ngưng Mạch hậu kỳ, Lâm Minh cũng đã kinh khủng như thế, hoàn toàn có thể đánh một trận cùng cao thủ Tiên Thiên sơ kỳ, hiện tại Hậu Thiên hậu kỳ, thực lực của hắn sẽ biến thái tới mức nào a?
Nhất Tự Mi nghĩ tới đây đã hoàn toàn dại ra, bất quá đệ tử phía sau hắn nhưng không có chú ý tới biến hóa của Nhất Tự Mi, nghe hai người phía trước nói muốn mượn Truyền Tống trận, bọn họ đều giận đến buồn cười.
– Ta không nghe lầm chứ, bọn họ muốn mượn Truyền Tống trận.
Một đệ tử cà lơ phất phơ nói, trong ngôn ngữ tràn đầy ý chế nhạo.
– Ngu ngốc, Truyền Tống trận này là bản môn chúng ta sử dụng, ngoại nhân muốn mượn, không có cửa đâu!
– Hai người bị bệnh thần kinh sao, hùng hổ xuống tới, làm cho lão tử bụi mù, còn muốn mượn Truyền Tống trận, hai người bọn họ cho rằng mình là rễ cây hành cây hẹ gì sao?
Sắc mặt Lâm Minh trầm xuống, hiện tại trong lòng hắn đã bị sát ý lấp đầy, giống như là một thùng thuốc súng gần như muốn nổ tung, không cẩn thận, sẽ bột phát.
– Ta nói một lần cuối cùng, mượn Truyền Tống trận dùng một chút!
Thanh âm của Lâm Minh bắt đầu phát lạnh, Nhất Tự Mi đứng mũi chịu sào mồ hôi cũng rơi xuống.
– Không biết nói gì nữa, gặp phải người bị bệnh thần kinh…
– Ồ…
Một đệ tử lời mới vừa nói một nửa, bị Nhất Tự Mi lớn tiếng quát:
– Câm miệng cho ta, đi mở Truyền Tống trận.
Trong lúc nhất thời đệ tử kia có chút phát mộng:
– Trương sư huynh, sao… Tại sao?
– Mau chóng đi mở.
Cái trán Nhất Tự Mi đã mồ hôi xuất ra như suối, hắn là tận mắt nhìn thấy người kinh khủng như Lâm Minh, lúc ấy hắn ở Ngưng Mạch hậu kỳ cũng đã kinh khủng như thế, hắn không cách nào tưởng tượng Lâm Minh ở Hậu Thiên hậu kỳ thực lực sẽ đạt tới loại trình độ nào. Chẳng qua là bị khí cơ của Lâm Minh khóa lại, Nhất Tự Mi đều có cảm giác bị độc xà nhìn thẳng!
Đệ tử bên cạnh Nhất Tự Mi đều có chút mơ hồ, lão đại làm sao vậy, hai người kia đáng sợ như vậy sao, không phải chính là một Tiên Thiên sơ kỳ, một Hậu Thiên hậu kỳ sao, khí thế của người Hậu Thiên hậu kỳ kia mặc dù mạnh một chút, bất quá chỗ ở phía sau bọn hắn cách đó không xa có bốn năm cao thủ Tiên Thiên, một người một quyền cũng đánh cho hắn thành thịt nát.
Nhất Tự Mi thấy một đệ tử vô cùng không tình nguyện đặt Chân Nguyên thạch lên trên Truyền Tống trận, nhất thời phát hỏa, đi tới dùng một cước đá vào trên người hắn.
– Con bà nó, ngươi chưa ăn no cơm sao?
Nhất Tự Mi đá văng tên đệ tử xui xẻo kia ra, nắm Chân Nguyên thạch, tự mình đặt vào, mới vừa rồi lúc hắn một mình đối mặt với sát khí của Lâm Minh, ngay sau đó liền có cảm giác sẽ chết.
Đây căn bản là ma đầu, dưới loại tình huống bị sát ý khóa này, Nhất Tự Mi rất sợ nếu như động tác không nhanh một chút, sau một khắc Lâm Minh sẽ ra tay giết người.
– Ngươi tựa hồ nhận biết ta.
Thân thể Nhất Tự Mi cứng đờ, bên tai vang lên chân nguyên truyền âm của Lâm Minh.
– Ta… Ta biết, ban đầu yến hội luận bàn ta cũng ở đó.
– Ta không hy vọng tin tức ta còn sống tản đi ra ngoài, nếu không, ta sẽ lấy tính mạng ngươi!
– Được… Được… Ta thề, tuyệt không nói.
Nhất Tự Mi vội vàng thề, một võ giả Hậu Thiên hậu kỳ, dùng cái chết để uy hiếp một võ giả Tiên Thiên sơ kỳ, vốn là chuyện bất khả tư nghị, huống chi Nhất Tự Mi còn là đệ tử Lôi Cực tông, nhưng Nhất Tự Mi không nghi ngờ chút nào, chỉ cần cho Lâm Minh thêm một ít thời gian, hắn thậm chí có thể giết lên Lôi Cực tông!
Truyền Tống trận rốt cuộc sắp đặt tốt lắm, Lâm Minh kiểm tra một chút, không có vấn đề, liền bước vào trong đó cùng Chu Tước và Cầm Tử Nha.
Trong nháy mắt Lâm Minh bị tia sáng bao phủ, đôi môi khẽ nhúc nhích, chân nguyên truyền âm nói:
– Hôm nay Lâm mỗ nóng lòng đi Huyết Sát đảo, thiếu ngươi một phần nhân tình.
Nói xong, thân ảnh Lâm Minh biến mất, Nhất Tự Mi mắt thấy Lâm Minh biến mất, lúc này mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, xoa xoa mồ hôi trên cái trán, cảm ơn trời đất, cuối cùng cũng đưa tôn sát thần này đi, Nhất Tự Mi rất hoài nghi, ở nơi trú quân có mấy cao thủ Tiên Thiên cộng dồn lại, cũng chưa hẳn là đối thủ của Lâm Minh!
– Trương sư huynh, người mới vừa rồi rốt cuộc là ai?
– Tại sao để cho hắn đi Truyền Tống trận a.
– Truyền Tống trận này khởi động một lần, tiêu hao rất lớn, tự chúng ta lúc bình thường cũng không nỡ dùng a!
Những đệ tử Hậu Thiên, Ngưng Mạch kỳ này kìm nén tới khó chịu, rối rít mở miệng hỏi.
Nhất Tự Mi hết chỗ nói rồi, hắn căn bản không thể nói thân phận của Lâm Minh, cắn răng, Nhất Tự Mi kiên trì nói:
– Người nọ là thân thích của ta.
Loại lời nói dối này ngay cả chính hắn đều không tin, hiển nhiên không thể lừa bịp những đệ tử cấp thấp này, thân thích lại khiến cho ngươi bị dọa sợ tới đầu chảy đầy mồ hôi?
Đối diện với mấy đệ tử này chất vấn thậm chí có chút ít ánh mắt khinh bỉ, trong lòng Nhất Tự Mi cực độ biệt khuất, ta kháo, đám người này biết cái gì, thật sự nên làm cho mấy tên ngu ngốc này chịu chút đau khổ, hiểu được mới vừa rồi đi chính là một pho tượng ôn thần như thế nào.
Cảm giác hình tượng đại ca mới vừa rồi mình tạo nên đã ầm ầm sụp đổ, Nhất Tự Mi dứt khoát lười giải thích, định tâm hiểu rõ, lạnh lùng nói:
– Cũng đừng nói nhảm cái rắm, thời điểm này khẩn trương đi tu luyện! Chuyện ngày hôm nay ai cũng không được nói đi ra ngoài, nếu không ta khấu trừ hết Chân Nguyên thạch của các ngươi!