Lương Hạ ngây người ra.
Hạ Nhi nhìn Dung Lạc cưỡng chế cắt ngang lời thỉnh cầu của Lương Hạ, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, cô cười nhẹ một tiếng, đưa mắt nhìn vào sắc mặt xanh mét của Lương Hạ, bình thản nói:
“Nếu cậu muốn ra ngoài đi dạo, tớ với cậu đi. Tại sao lại phải hỏi ý kiến của cô ta kia chứ?”
Giọng nói lạnh lùng của Hạ Nhi khiến Dung Lạc hơi sững người lại, nét không vui trên gương mặt nhanh chóng lan tràn tận đáy mắt, tâm vốn bình tĩnh bỗng trào dâng một trận phong ba, Dung Lạc nhàn nhạt mở miệng:
“Tôi không cho phép!”
Hạ Nhi nở nụ cười lạnh băng, quay sang nhìn Dung Lạc rồi nói tiếp:
“Tôi biết bản thân đang bị cô giam giữ, nhưng tôi cảm thấy yêu cầu ra ngoài đi dạo này cũng không có gì là quá đáng, chỉ là tới các cửa hàng mua sắm y phục mà thôi, việc đó thì có gì không được chứ? Nếu cô sợ tôi nhân cơ hội bỏ trốn thì cho người theo sau giám sát là được. Đây là địa bàn của cô, tôi hiện tại ngoài Lương Hạ thì cũng chẳng hề quen biết hay có mối liên hệ với bất kì ai ở đây, cô không cần phải đề phòng cảnh giác đến vậy.”
Hạ Nhi không đợi Dung Lạc lên tiếng, lại tiếp lời:
“Hơn nữa, chân của tôi hiện giờ không có vấn đề gì nghiêm trọng, có thể đi cùng cậu ấy.”
“Không được!” Dung Lạc sắc mặt thoáng chút trở nên lạnh ngắt: “Không có sự cho phép của tôi, em đừng mong rời khỏi Dinh thự nửa bước.”
Lời của Dung Lạc vừa thốt ra, chỉ thấy Hạ Nhi kéo lấy tay Lương Hạ, vẻ mặt lạnh cứng nhìn Dung Lạc, giọng nói đầy kiên quyết:
“Hôm nay bổn tiểu thư nhất định phải ra ngoài, có bản lĩnh thì cô đánh gãy chân tôi đi.”
Dung Lạc tức giận tới mức toàn thân phát run, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn chịu đựng, đem lửa giận trong lòng nuốt xuống, lạnh giọng:
“Em ngoan một chút đi. Được không?”
Hạ Nhi cười rộ lên.
Nụ cười ấy dịu dàng như mặt hồ phẳng lặng, không hề có một chút khác thường nào trong đó, dịu dàng tới mê hoặc lòng người, từ hàng lông mày thanh tú cho tới ánh mắt đều toát lên vẻ yêu kiều.
Dung Lạc nhất thời bị hoá đá ngay tại chỗ.
Hạ Nhi vừa cười vừa nhìn thẳng vào mắt Dung Lạc, mang theo vẻ đẹp thánh thiện của thiên sứ cùng vẻ cám dỗ của ma quỷ, giọng nói vang lên làm người ta khó có thể cưỡng lại:
“Ngoan? Tại sao tôi phải ngoan với cô?”
Chuyện đùa à?
Nữ nhân này thật sự cho rằng hung dữ ngang ngược là có thể dọa cô sợ chết khϊếp sao?
Không biết từ nhỏ đến lớn cô đã miễn dịch đủ với những người ngang ngược rồi hả?
Muốn ngang ngược chứ gì?
Bà cô đây ngang ngược cho ngươi xem!!!!
Hạ Nhi dứt lời cũng không buồn để ý tới Dung Lạc đang hoá đá, đối mặt với khuôn mặt tuyệt diễm kia cô ngược lại dáng vẻ rất thờ ơ, còn quay sang nhìn Lương Hạ rồi nói:
“Chúng ta đi.”
Lương Hạ liếc nhìn sang Dung Lạc một cái, trông thấy khuôn mặt tuyệt sắc kia đang cực độ xám xịt u tối thì khẽ rùng mình một cái rồi nhắm tịt mắt lại.
Hạ Nhi một đường kéo Lương Hạ hướng về phía cổng Dinh Thự.
Cho đến khi bóng dáng hai người vừa ra khỏi đại sảnh, Cố Mị Yên lúc này mới bật cười khúc khích, nhìn Dung Lạc một bộ dạng tức giận mà không dám phát tác, giọng nói lộ rõ sự cười nhạo:
“Xem ra con gái của ta cũng có lúc bất lực như thế nha.”
Dung Lạc lạnh mặt, ánh mắt lạnh lùng tựa một tảng băng không cách nào tan chảy, khiến người ta có một cảm giác ớn lạnh mơ hồ, giọng nói không hề có chút nhiệt độ nào:
“Thất Thúc! Gọi người tiễn công nương trở về đi.”
Cố Mị Yên chớp nhẹ mí mắt, giọng nói có thể nghe ra một chút hàm ý trách cứ nhưng lại có nhiều hơn sự trêu tức nồng đậm:
“Này, con cũng đừng có tuyệt tình như thế chứ. Giận cá chém thớt cũng không như con lúc này đâu.”
Dung Lạc xoay người, cũng không nhìn đến Cố Mị Yên, chỉ bỏ lại một câu:
“Đây đều là học hỏi từ mẹ đấy!.”
Cố Mị Yên lắc đầu, thấp giọng cảm thán:
“Đúng là con gái lớn rồi không quản được.”
________
Suốt năm tiếng đồng hồ, tất cả các nhãn hiệu thời trang nổi tiếng đều được Hạ Nhi và Lương Hạ ghé qua một lần, hai cô gái mặc kệ những ánh mắt tò mò dõi theo, bình thản đi chọn trang phục.
Thật ra ánh mắt tò mò của mọi người đặt vào hai cô gái nhỏ không phải bởi ngoại hình xuất sắc, mà bởi vì phía sau hai người còn xuất hiện một đám vệ sĩ đang tay xách nách mang cả đống túi hộp lớn nhỏ, mà người dẫn đầu đám vệ sĩ đó lại là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp, từ khí chất đến trang phục cũng như phong thái đều cho thấy đó là một nữ nhân không tầm thường.
Toàn thân Dung Lạc toát lên một vẻ uy quyền, đôi chân thon dài rắn chắc vô cùng vững vàng, mang theo khí thế khϊếp người, tư thái như thể là một nữ vương bề thế, khiến những người xung quanh dù không đến gần cũng cảm giác được có một áp lực vô hình đè nén.
Ông trời quả thật quá ưu ái Dung Lạc, một khuôn mặt xinh đẹp tinh tế đầy quyến rũ khiến tất cả phụ nữ và nam nhân nhìn thấy đều phải lưu luyến mà quay đầu lại nhìn.
Dung Lạc cứ như vậy đi theo hai cô gái nhỏ, không hề lên tiếng nhưng ánh mắt thì vẫn luôn nhìn chằm chằm vào họ.
Đối với ánh mắt tò mò của người đi đường, Hạ Nhi không mấy quan tâm, thậm chí cô còn vô cùng thoải mái xem đám vệ sĩ của Dung Lạc là người xách đồ, cô và Lương Hạ liên tục vào các cửa hàng thời trang, thử tất cả các loại trang phục với phong cách khác nhau.
Những trang phục được thử đều là hàng cao cấp, nhãn hiệu nổi tiếng thế giới, Hạ Nhi càng không quan tâm là mình đã mua và lấy bao nhiêu món đồ, chỉ việc đưa tay chọn, sau đó liền vứt tất cả cho đám thuộc hạ của Dung Lạc một cách khoái trá.
Thất Thúc ở phía sau vô cùng nghiêm cẩn theo chân hai cô gái nhỏ đi thanh toán toàn bộ chi phí như một lẽ đương nhiên.
Tại một cửa hiệu thời trang cao cấp, Lương Hạ từ phòng thử đồ bước ra, chiếc váy xoè màu xanh ngọc xoay tròn một vòng trước mặt Hạ Nhi, giọng điệu vui vẻ:
“Cậu thấy chiếc đầm này thế nào?”
Hạ Nhi nhìn Lương Hạ từ đầu tới chân, trong mắt có ý tán thưởng, còn chưa kịp mở lời, mấy cô nhân viên trong cửa hàng liền lập tức xán lại, vô cùng nhiệt tình:
“Quý khách mặc bộ này rất hợp, vô cùng xinh đẹp ạ.”
Hạ Nhi liếc nhìn cô nhân viên trong cửa hàng, thấy ánh mắt cô ta khen một đằng lại nhìn một nẻo, ánh mắt kia rõ ràng đang chăm chăm để ý đến Dung Lạc đang ngồi phía sau.
Lương Hạ tất nhiên cũng nhận ra, cô nàng lịch sự nở nụ cười rồi quay sang nhìn Hạ Nhi, dùng ánh mắt dò hỏi ý kiến.
Hạ Nhi hướng Lương Hạ gật đầu:
“Rất đẹp!”
Lương Hạ nghe thấy lập tức nở nụ cười ngọt ngào hơn cả mật, nhanh nhảu nói:
“Còn một cái váy nữa, cậu đợi tớ thử nốt nó cho cậu xem.”
Hạ Nhi nhìn nụ cười tươi tắn của Lương Hạ, chậm rãi gật đầu, ý nuông chiều sủng nịnh hiện rõ trên khuôn mặt.
Ngay lúc Lương Hạ vừa xoay người bước vào phòng thử đồ, phòng thử đồ bên cạnh lại có một nữ nhân bước ra ngoài.
Là một đại mỹ nhân vô cùng xinh đẹp.
Khuôn mặt nhỏ nhắn, chiếc mũi cao thanh tú, lúm đồng tiền xinh xắn khẽ ẩn hiện, làn da trắng nõn trơn mịn, từng đường nét trên khuôn mặt vô cùng tinh tế, rõ ràng là một tuyệt đại mỹ nhân. Bộ y phục trên người cô ta vô cùng hoàn mỹ, ôm sát vóc dáng xinh đẹp lại càng tôn lên những đường cong mê người, vẻ quyến rũ đó còn toát lên khí chất cao quý cùng mị lực.
Hạ Nhi nhìn thấy cũng bị vẻ đẹp của cô ta làm cho sững sờ.
Thế nhưng, chỉ trong ba giây sau, sự kinh ngạc lập tức biến thành buồn cười, bởi nữ nhân kia sau khi bước ra, đôi mắt đẹp đẽ nhìn thấy Dung Lạc đang ngồi nhàn nhã ở phía sau cô, lập tức lâm vào trạng thái kích động đến không thể kiểm soát.
Cô ta lướt qua cô, bước nhanh đến bên cạnh Dung Lạc, giọng nói ngọt ngào như một dòng suối róc rách chầm chậm chảy, bảy phần mừng rỡ, ba phần kinh ngạc:
“Lạc… là Lạc ư?”
Dung Lạc nghe thấy, chậm rãi ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày.