Thái độ của bọn họ có thể nói là vô cùng hèn mọn.
Nhưng không ai quan tâm đến bọn họ cả.
Sau khi nói xong những lời này, Hoắc Tư Tước không thèm nhìn họ, hắn nhớ vợ con mình đã đi ra ngoài, lập tức quay người sải chân dài bước ra.
Trì gia, hắn căn bản không để vào mắt.
Những năm gần đây, mặc dù đó là cô ruột của hắn, nhưng nhà họ Trì mượn danh nghĩa Hoắc gia ở bên ngoài làm mưa làm gió, làm danh tiếng của Hoắc gia xấu đi không ít, Hoắc Tư Tước đã sớm khó chịu với điều này.
Hơn nữa lần này mấy người họ còn trực tiếp muốn ngồi lên đầu hắn.
Hoắc Tư Tước không quan tâm đến cái gì gọi là thể diện, sau khi nói xong những lời này, hắn xoay người ra khỏi đại sảnh.
”Dận Dận, con nói xem, có phải chúng ta gây phiền phức cho ba con rồi không?”
”Không có.”
”Hả? Không sao? Đây chính là nhà bà cô con đó.”
Bên ngoài tòa nhà, Ôn Hủ Hủ mang theo ba đứa nhỏ ngồi trên bậc thang, cô uể oải nhìn về phía trước, miệng không ngừng hỏi con trai, có phải cô lại gặp rắc rối rồi không.
Hoắc Dận chỉ có thể lại lần nữa xác nhận cho mẹ, không có!
Vì sao mẹ lại ngốc như vậy chứ? Ba căn bản không để nhà họ Trì vào mắt thì lấy đâu ra phiền phức chứ? Chỉ sợ ba mới là phiền phức lớn nhất của nhà họ Trì cũng nên?
Hoắc Dận nhìn người mẹ ngốc nhà mình mà thở dài một hơi.
Lúc này Mặc Bảo cũng có chút thấp thỏm, dù sao cậu bé vừa quay về nên cũng không quá quen thuộc với nhà họ Hoắc.
Nhưng cậu bé nhanh chóng thấy ba mình đi ra ngoài.
”Ba!”
Đứa nhỏ nhanh mắt thấy vẻ mặt ba không khó coi chút nào, cậu bé lập tức vui vẻ hô to một tiếng rồi đứng lên vui vẻ lao về phía ba mình như con én nhỏ.