“Những người khác cũng không dám đâu”
Chỉ cần tin tức Tô Minh Toàn bị đánh truyền đi, bây giờ Diệp Khinh Vũ sẽ an toàn, ai muốn trở thành Tô Minh Toàn tiếp theo chứ?
“Cám ơn anh.”
Diệp Khinh Vũ cảm kích nói.
“Không cần khách sáo, cô là bạn của Vũ Chân mà”
Diệp Khinh Vũ gật đầu.
Đúng vậy, chính vì cô ấy là bạn của Lâm Vũ Chân nên Giang Ninh mới có thể ra tay.
Bằng không, Giang Ninh làm sao có thể giúp mình?
Cô ấy thật sự rất hâm mộ Lâm Vũ Chân.
“Được rồi, tôi đi đấy. Cô có thời gian thì tới Đông Hải chơi, Vũ Chân rất mong cô đấy”
Giang Ninh gần như chưa từng rời miệng Lâm Vũ Chân.
Nói xong, Giang Ninh lại dẫn theo anh Cẩu rời đi.
Diệp Khinh Vũ đóng cửa lại và dựa vào trên cửa, cảm giác tất cả những điều này giống như ảo giác vậy.
Cũng may, rắc rối cuối cùng đã được giải quyết, cô ấy có Tô Bác Văn híp mắt, sâu trong mắt đầy vẻ tham vọng!
Ba người con trai của ông ta, Tô Minh Toàn thì không trông cậy được, nhưng hai người con còn lại của ông ta cũng đủ xuất sắc và mạnh mẽ, hơn nữa còn vô cùng đoàn kết, điều này đủ khiến cho nhà họ Tô ông ta có cơ hội nâng cao một bước.
Ông ta không cầu mong chuyện gì xa vời, có thể khiến cho nhà họ Tô đứng ở trên đỉnh cao của Thành Hải là đủ rồi!
Lúc đó, Giang Ninh đưa Diệp Khinh Vũ về nhà.
Cho tới giờ phút này, Diệp Khinh Vũ vẫn chưa lấy lại tinh thần, vẫn có cảm giác tất cả những điều này giống như đang nằm mơ vậy.
Giang Ninh trước mắt là người trong mơ, bởi vì chỉ có người trong giấc mơ mới có thể mạnh mẽ như vậy.
“Anh không giết Tô Minh Toàn là chính xác.”
Diệp Khinh Vũ nói: “Nhà họ Tô này có thế lực rất lớn ở Thành Hải, chẳng mấy ai dám trêu chọc đâu.”
Cô ấy cảm thấy Giang Ninh chắc chắn cũng suy nghĩ đến điểm này, cho nên hắn có thể trút giận, giải quyết rắc rối giúp cô ấy là tốt rồi.
“ừ”
Giang Ninh không giải thích thêm, khẽ gật đầu: “Cô nghỉ ngơi cho khỏe đi, bây giờ Tô Minh Toàn sẽ không dám gây phiền phức cho cô nữa”
“Những người khác cũng không dám đâu.”
Chỉ cần tin tức Tô Minh Toàn bị đánh truyền đi, bây giờ Diệp Khinh Vũ sẽ an toàn, ai muốn trở thành Tô Minh Toàn tiếp theo chứ?
“Cám ơn anh.”
Diệp Khinh Vũ cảm kích nói.
“Không cần khách sáo, cô là bạn của Vũ Chân mà”
Diệp Khinh Vũ gật đầu.
Đúng vậy, chính vì cô ấy là bạn của Lâm Vũ Chân nên Giang Ninh mới có thể ra tay.
Bằng không, Giang Ninh làm sao có thể giúp mình?
Cô ấy thật sự rất hâm mộ Lâm Vũ Chân.
“Được rồi, tôi đi đấy. Cô có thời gian thì tới Đông Hải chơi, Vũ Chân rất mong cô đấy”
Giang Ninh gần như chưa từng rời miệng Lâm Vũ Chân.
Nói xong, Giang Ninh lại dẫn theo anh Cẩu rời đi.
Diệp Khinh Vũ đóng cửa lại và dựa vào trên cửa, cảm giác tất cả những điều này giống như ảo giác vậy.
Cũng may, rắc rối cuối cùng đã được giải quyết, cô ấy có thể tiếp tục sống rồi.
Ngồi trên xe, anh Cẩu mấy lần muốn mở miệng nhưng lại thôi, có lẽ nhìn thấy Giang Ninh nhắm mắt lại nghỉ ngơi nên anh ta không dám làm phiền, bị nghẹn tới mức mặt cũng sắp đỏ cả lên rồi.
“Gó chuyện thì cứ hỏi đi.”
Giang Ninh vẫn nhắm mắt, thản nhiên mở miệng.
“Đại ca, A Cẩu em đầu óc không được tốt lắm, thật sự không nghĩ ra!”
“Không nghĩ ra chỗ nào?”
“Vì sao… vì sao không giết Tô Minh Toàn?!”
Anh Cẩu không nhịn được nữa: “Tô Minh Toàn này đã vi phạm luật pháp, làm hại bao nhiêu người chứ? Với tin tức tình báo từ chổ lão Triệu cũng đủ cho tên khốn kiếp này chết hàng chục nghìn lần, nhưng anh, vì sao không giết hắn vậy?”
“Như vậy, bọn họ sẽ cho rắng Đông Hải chúng ta sợ nhà họ Tô hắn!”