Thanh âm gay gắt, Tịch Nhan thái độ khinh bạc rõ rệt, cười một cái trầm lãnh nhẹ nhàng đẩy khay cơm trong tay Vỹ Điệp.
“Tôi không cần, chị về đi, không một chút nữa chị bị gì Đới Nam lại phạt tôi đấy!”
Giọng chì chiết, cô ta xác định căm hận Vỹ Điệp đến tột cùng, trong lòng chỉ muốn ăn tươi nuốt sống đối phương. Trông dáng vẻ tốt bụng, cô ta càng căm phẫn, càng đổ hết mọi chuyện lên đầu Vỹ Điệp, càng ghét chiêu trò hèn hạ này.
Vỹ Điệp làm sao không nhìn ra tia hận thù trong lòng Tịch Nhan, chính vì điều đó nên cô dùng lại thủ đoạn dơ bẩn của cô ta trả lại cho chủ, muốn cô ta nếm mùi thế nào là uất ức không thể nói.
Cô giả vờ làm người tốt, làm người yếu đuối tiếp tục kích động cơn giận vốn có sẵn bên trong Tịch Nhan.
“Tịch Nhan, đừng nói thế!
Chị thật sự không có ý muốn em bị Đới Nam phạt đâu!
Chị thật sự đã…”
“Đủ rồi!”
Lời nói tức thì bị ngắt, Tịch Nhan giận đến tím tái mặt mày, tĩnh mạch nổi đầy trên làn da mỏng manh, nghiến răng nghiến lợi nặng nề nói.
“Yến Vỹ Điệp, đừng giả vờ nữa, ở đây không có ai cả, cô đừng làm bộ làm tịch thương hại tôi.
Đây chẳng phải là điều cô muốn sao?”
Đồng tử lúng liếng nhiễm nước trong mắt, cả hai tay đau đớn đến thế cô ta lại co rút làm cho máu chảy thấm qua lớp băng trắng.
Vỹ Điệp chứng kiến đặt ngay khay mâm cơm xuống, tỏ ra hốt hoảng gấp gáp cầm tay Tịch Nhan ngăn cản hành độ.
“Tịch Nhan, em làm gì vậy? Chảy máu rồi!”
“Đừng có động vào tôi!”
Một lực mạnh mẽ đẩy Vỹ Điệp ra, tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt cô, bao nhiêu nổi thống hận biểu lộ hết lên mặt, nổi cơn điên loạn mất kiểm soát miệng nhỏ.
“Yến Vỹ Điệp, đừng có bày trò nữa, mày tưởng tao không biết mày giả vờ thương hại tao sao?
Mày muốn hãm hại để tao bị phạt đúng không?”
“Tịch Nhan, em nói cái gì vậy?”
Cô gái bày ra nét mặt ngây thơ, càng tỏ ra không hiểu thì càng dễ kích động con người ngu dốt kia sinh sự. Cô chủ động vương tay giữ lấy bàn tay đang ướm máu gần hết mảnh băng, giọng rưng rức thương tâm.
“Tịch Nhan, em bình tĩnh đi, máu chảy nhiều quá rồi, để chị thay băng cho em!”
“Tránh ra!”
Ngay sau đó, Tịch Nhan thật sự căm phẫn không chịu được, duỗi tay đau đớn bóp lấy hai vai mảnh khảnh, máu từ băng quấn ở ngón tay vì không dung nạp nổi mà lấm lem lên áo của Vỹ Điệp.
Tịch Nhan cắn răng chịu đau đớn, để lửa giận lấn át cả lí trí.
“Yến Vỹ Điệp, dẹp cái bộ mặt giả tạo này đi!
Cút ra khỏi phòng của tao!
Mày đừng có ở đây giả vờ mèo khóc chuột, mấy chiêu dơ bẩn này không qua mặt tao được đâu!
Nhớ cho kĩ, những gì hôm nay tao chịu đứng nhất định sẽ đòi lại.”
Cô ta mất bình tĩnh, hoàn toàn không làm chủ được cảm xúc tới ngôn từ, bao nhiêu phẫn uất đều tốn ra cửa miệng.
Vỹ Điệp vờ sợ cô ta đang bị thương vì ra sức bóp da thịt cô sẽ làm vết thương thêm nặng, gấp gáp kéo tay cô ra, hạ giọng trấn an.
“Tịch Nhan, em bình tĩnh đi, chị đâu có làm gì em!
Em đừng kích động, vết thương sẽ thêm nặng đấy!”
Cô dịu dàng giữ chặt đôi bàn tay yếu ớt, người phụ nữ kia bị hành hạ sức lực vốn không đủ làm hại cô, chỉ cần cô mạnh tay sẽ khiến cô ta đau đớn cùng cực. Nhưng cô không làm thế, trước mắt Tịch Nhan là cô gái lương thiện, càng làm cô ta gai mắt.
“Mày cút đi!”
“Á!”
Một lực đẩy không mạnh, Vỹ Điệp cố tình ngã ra đất, Tịch Nhan thì bị chính cú đẩy của mình cũng ngã bẹp xuống sàn, duỗi tay đau đớn run rẩy ở phía trước.
“Tịch Nhan…”
Vỹ Điệp đang lồm cồm chuẩn bị ngồi dậy thì bất ngờ cánh cửa đột ngột mở.