Ngây ra một hồi, Hồ Mị Nhi đột nhiên nở nụ cười, uyển chuyển đứng dậy, nhìn sâu vào Dương Khai, khẽ cắn môi, áp lại gần tai Dương Khai thổi nhẹ:
– Huynh thật thú vị!
Dứt lời, nàng cười khúc khích, quay người bước đi, cái lưng ong, cái mông tròn, hết sức phong tình.
Đám người Tô Mộc ngây cả người, vừa ngưỡng mộ vừa đố kị. Chúng không thể ngờ Dương Khai lại cự tuyệt một chuyện tốt đến thế, từng tên tự vấn mình, nếu vừa rồi Hồ Mị Nhi nói những lời đó với mình, thì mình sẽ làm thế nào?
Không chừng lại đồng ý liền! Không không không, dứt khoát là tiến tới ngay, miếng ngon từ trên trời rơi xuống sao phải từ chối? Dẫu sao cũng chẳng có tổn thất gì.
Đợi Hồ Mị Nhi đi khỏi, đám đông mới quay lại nhìn Dương Khai, tên nào cũng vừa đau đớn cùng mình, vừa xấu hổ hết mức.
Ôi… Nhiều tiếng thở dài vang lên.
Dương Khai cúi xuống, xé ít vải từ quần áo của mấy tên đệ tử Phong Vũ Lâu đang bất tỉnh trên nền đất, sau đó quấn quanh bàn tay bị thương của mình.
Hắn đưa mắt nhìn đám người Tô Mộc, mấy tên sư đệ này, tên nào cũng đầy vẻ ngượng ngùng.
– Còn sức để đi nữa không?
Dương Khai hỏi.
Bọn chúng khẽ gật đầu.
– Thế thì đi thôi.
Đám người này quay trở về Lăng Tiêu Các trong bộ dạng mặt mũi bầm tím, người ngợm nhếch nhác, ai nấy đều tự đi tìm thuốc trị thương. Hôm nay tuy là ẩu đả, nhưng suy cho cùng vẫn là cuộc chiến giữa các tiểu bối với nhau. Tam đại môn phái ở gần nhau thường xuyên xảy ra chuyện như vậy, cho nên cũng chẳng có gì là kinh ngạc.
Chỉ cần không phải là người quan trọng chết thì trưởng bối của mỗi phái cũng chỉ nhắm mắt cho qua chuyện, không can dự gì thêm. Có tranh đấu mới có tiến bộ mà. Trưởng bối của mỗi phái đều hy vọng cách này sẽ mài dũa được đám đệ tử của mình.
Dương Khai trở về căn nhà gỗ, vốn định lấy nửa lọ Ngưng Huyết Khư Ứ cao còn lại ra, nhưng nghĩ một hồi lại thôi.
Tình trạng ngày hôm nay, nặng nhất cũng chính là vết thương bị kiếm đâm xuyên qua, mấy vết thương khác chẳng là gì cả. Có điều vết thương trên tay trông thì đáng sợ, nhưng thật ra cũng chẳng nghiêm trọng như đã tưởng. Lúc chộp lấy thanh kiếm của Thành Thiếu Phong, Dương Khai đã tránh phần xương và kinh mạch ra, lòng bàn tay tuy bị đâm thủng một lỗ, nhưng chỉ bị thương phần mềm thôi.
So ra cũng không khác mấy vết thương do đại chiến với Hoa bối tri chu lần trước. Lần đó chỉ cần ba, bốn ngày là hồi phục, có lẽ lần này cũng vậy.
Hơn nữa chỉ trong chốc lát, tình trạng vết thương có vẻ đã đỡ hơn nhiều, thể lực cũng đã hồi phục được một phần. Dương Khai cẩn thận cảm nhận một chút thì phát hiện, không chỉ có cỗ ấm nóng phát ra từ Ngạo Cốt Kim Thân có tác dụng trị thương, mà Chân Dương nguyên khí trong cơ thể cũng có chút khả năng chữa trị. Hai thứ này bổ trợ cho nhau thì sẽ hồi phục rất nhanh.
Sau khi biết Chân Dương nguyên khí cũng có công hiệu trị thương, Dương Khai vội chạy đến Khốn Long Giản hấp thu Dương khí. Trận chiến hôm nay tuy không dùng đến một giọt Dương dịch nào, nhưng Chân Dương nguyên khí trong cơ thể lại tiêu hao không ít, cần phải bổ sung gấp.
Đương lúc hấp thụ Dương khí, Dương Khai đột nhiên cảm thấy trong cơ thể có gì đó lay động. Dương khí bên ngoài vẫn tự nhiên len lỏi vào, chỉ trong chớp mắt đã đạt đến mức công lực của một tới hai ngày. Hôm nay lượng Chân Dương nguyên khí bị tiêu hao đã được bổ sung lại đầy đủ, lại còn có phần lớn hơn, kinh mạch dường như cũng vững chắc, được khai thông hơn mấy phần.
Thối Thể cảnh tầng tám? Dương Khai hoàn hồn trở lại, trên mặt lộ rõ vẻ vui sướng.
Nhanh như vậy đã đột phá lên Thối Thể cảnh tầng tám, việc này nằm ngoài dự đoán của Dương Khai. Vốn dĩ hắn ước tính, phải tu luyện thêm ít nhất bảy, tám ngày nữa mới đột phát được.
Có chuyện như vậy sao, xem ra việc này có quan hệ mật thiết với trận chiến dốc toàn lực ngày hôm nay. Giao chiến quả nhiên là có lợi.
Trong lòng hoan hỉ, Dương Khai bắt đầu ra sức tu luyện Chân Dương quyết. Sau khi đột phát thêm một tầng, tốc độ hấp thu Dương khí đã gia tăng rõ rệt, mọi phương diện đều có chuyển biến.
Đêm xuống, Dương Khai về nhà nghỉ ngơi. Hôm nay dù gì cũng đã bị thương, thực sự là không nên thức khuya luyện tập.
Mấy ngày kế tiếp, ngoài ăn uống ngủ nghỉ, Dương Khai đều xuống Khốn Long Giản tu luyện.
Còn đám Tô Mộc thì chẳng có lấy một tên nào xuất hiện, chắc là chúng đang dưỡng thương.
Một buổi sáng mấy ngày sau, Dương Khai đang quét dọn thì thấy Tô Mộc dẫn theo đám Lý Vân Thiên từ xa đi đến. Đều là đám người tham gia trận giao chiến hôm trước, không thiếu một tên, hùng dũng đi theo sau Tô Mộc.
Tuy đã trị thương đến mấy ngày trời, vậy mà trông bọn chúng vẫn còn chút thê thảm, hốc mắt tím bầm, khóe miệng sưng vù, trông đến là khôi hài.
Dương Khai nhìn qua, không kềm nổi, vui vẻ nói:
– Tô sư đệ, lại ngứa da nữa rồi à?