Thanh Khâu Quyết vẫn không nhúc nhích, ánh mắt lạnh lẽo. Y nhẹ nhàng giật giật ống tay áo, một bóng đen sượt qua.
Hơi phiền phức một chút. Tuy rằng bây giờ là ban ngày nhưng nếu thật sự đánh nhau thì chỉ sợ tiếng động sẽ thu hút càng nhiều thứ khó chơi khác đến, chỉ có thể dùng phi tiêu độc thử xem sao.
Thanh Khâu Quyết cùng dây cương quật nhẹ con ngựa, con ngựa dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm mà từ từ tiến về phía trước. Y vừa quan sát con hổ vừa siết chặt mấy cái phi tiêu trong tay.
Con hổ kia lại đứng yên, nhìn chằm chằm bọn họ một lát rồi từ từ lui về sau. Trong lúc nó lùi lại, Thanh Khâu Quyết nhìn thấy bụng nó phồng lên, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đây là một con hổ mẹ lần đầu mang thai, chắc là sắp sinh rồi, đang tìm chỗ để ẩn nấp nên sẽ không đi tấn công bọn họ.
Tôn Kiềm hiển nhiên cũng thấy, buông lỏng chuôi kiếm trên tay. Cho đến tận khi con hổ rời khỏi tầm mắt của bọn họ hắn mới dục ngựa tới bên cửa sổ của xe ngựa, nhẹ nhàng nói: “Không có gì.”
Tạ Lăng Du vẫn luôn nghe ngóng động tính phía sau, sờ thấy người Mạnh Nghị toàn là mồ hôi lạnh, nói ra bên ngoài: “Làm phiền rồi.”
Mạnh Nghị làm vẻ mặt đau khổ, dựa sát vào Tạ Lăng Du, đến nhỏ giọng nói chuyện cũng không dám. Hai người cứ rúc bên nhau ấm áp như vậy, chỉ một lát sau cơn buồn ngủ liền ập đến.
Bọn họ mơ màng ngủ ngủ thiếp đi. Cũng may sau đó không gặp phải thú dữ gì, chỉ là gặp phải mấy con chim đang bay tán loạn, không cẩn thận thêm chút hoa văn cho xiêm y của Tôn tiểu tướng quân, lại đúng lúc đụng phải mấy con khỉ man rợ, bị cướp mất mấy miếng điểm tâm. Cuối cùng lúc gặp phải một con trăn chặn đường, Tôn tiểu tướng quân rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa mà thẳng tay rút kiếm tiễn nó lên đường.
Thanh Khâu Quyết từ đầu đến cuối chỉ thả lỏng dựa vào cạnh xe ngựa, chẳng có chút ý định ra tay hỗ trợ nào, thậm chí còn thích thú nhìn đầu của Tôn Kiềm bằng ánh mắt tán thưởng.
Tôn Kiềm lẳng lặng nhìn dáng vẻ thảnh thơi Thanh Khâu Quyết, lại nhìn quần áo hỗn lộn của mình, vuốt nhẹ đầu tóc bù xù của mình, sờ cánh tay bị con khỉ cào thương. Cuối cùng lau đi thanh kiếm dính máu, tra lại vào vỏ.
Nhìn sắc mặt mây đen giăng đầy của tiểu tướng quân, trông như muốn động thủ nhưng không biết là do nguyên nhân gì, cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Bóng tối dần biến mất, cách đó không xa là một khoảng sáng bừng. Tấm lưng hơi gồng chặt của Thanh Khâu Quyết giờ phút này cũng thả lỏng được một chút. Tuy rằng dọc đường đi đều là vẻ thảnh thơi nhưng y vẫn luôn trong trạng thái đề phòng. Nếu thật sự sau lưng gặp phải thứ gì đó thì già trẻ lớn bé gì cũng đừng hòng thoát ra được.
Đoàn người đi về phía đông một lúc lâu cuối cùng cũng thấy dân cư, là một thành trấn rất nhỏ. Tôn Kiềm hỏi thăm người bản xứ, đoàn người đi đến quán trọ duy nhất ở trấn trên. Nơi này hình như làm ăn không tốt lắm, nhưng cũng coi như sạch sẽ.
Thanh Khâu Quyết liếc nhìn xe ngựa, gõ gõ vào mạn bên: “Đến rồi.”
Tạ Lăng Du bị mấy tiếng gõ đánh thức, giật bắn người, Mạnh Nghị dựa vào hắn cũng sợ đến mức run lên. Hai người ngái ngủ nhìn nhau, ngồi trong xe ngựa một lát rồi mới xuống.
Tạ Lăng Du nhẹ nhàng chạm chân xuống đất, một lúc lâu vẫn chưa lấy lại được tinh thần, cứ như một giây trước còn đang trong rừng núi hoang dã nguy hiểm bốn phía, giây sau đã đến thị trấn vùng nông thôn đông đúc dân cư.
Đầu bị búng mạnh một cái, Tạ Lăng Du bị đau che lại, ngước lên khiếp sợ nhìn về phía tên đầu xỏ: “Huynh…”
Thanh Khâu Quyết dù bận nhưng vẫn ung dung hất cằm về phía quán trọ, hợp tình hợp lý nói: “Ngơ ra đấy làm gì, trả tiền đi kìa công tử, cả một đám đang đợi ngươi nuôi này.”
Mạnh Nghị ở đằng sau vừa mới bước một bên chân xuống, nghe được lời này không nhịn được mà ngẩng đầu lên nhìn. Đến chân thứ hai thì hắn lại quên mất cách sử dụng chân, vẫn là Tôn Kiềm lặng lẽ đỡ lấy hắn. Mạnh Nghị chỉ lo hóng chuyện, bước xuống theo lực đỡ kia mới nhận ra người bên cạnh mình là ai. Hắn sượng trân nói lời cảm ơn rồi cười gượng kéo Tạ Lăng Du đang đờ ra vào quán trọ.
Chủ quán và tiểu nhị nhiệt tình đón chào, trên mặt cười ra một chuỗi nếp gấp: “Qúy khách đi mấy người ạ?”
Tạ Lăng Du lấy túi tiền ra, thẳng tay ném xuống vào hạt đậu vàng: “Bốn người, lấy phòng tốt nhất…”
Tôn Kiềm nhíu mày, giữ hắn lại nhỏ giọng nói: “Tạ huynh, lấy hai phòng là được rồi.”
Tuy Tạ Lăng Du không biết tại sao nhưng vẫn sửa lời: “Hai phòng hạng nhất, đun chút nước ấm rồi cả đồ ăn nữa.”
Chủ quán cười tít cả mắt, liên tục dạ vâng. Tiểu nhị vừa nghe xong liền khoác khăn lên cổ, ngoái đầu vào trong thét to “đun nước”, “lên món”.
Bọn họ tự lấy hành lý ra, trên đường đi Tôn Kiềm giải thích: “Ở bên ngoài đừng có ở một mình. Có những nơi quán trọ không thể ở được, dân phong cũng không tốt. Chỗ này ta đã ở mấy năm trước, không có vấn đề gì cả, nhưng vẫn phải cẩn thận một chút.”
Tạ Lăng Du gật đầu, tỏ vẻ bản thân đã hiểu.
Bọn họ không làm phiền người khác, tự đem hành lý lên lầu, cũng may đồ đạc không nhiều lắm. Bọn họ bước lên cầu thang nhưng lại đứng hết trước cửa phòng.
Thanh Khâu Quyết cười như không cười dựa vào khung cửa, tỏ vẻ như không liên quan gì đến mình.
Mạnh Nghị túm chặt lấy Tạ Lăng Du, dùng biểu cảm viết ra hai chữ “cứu mạng”. Tôn Kiềm do dự một chút rồi hỏi: “Tạ huynh ở cùng Thanh công tử hay ta?”
Mạnh Nghị phản ứng kịch liệt: “Hắn ở với ta!”
Tôn Kiềm khó xử nói: “Ngươi và Tạ huynh đều không luyện võ. Nếu gặp phải chuyện gì thì phải làm sao?”
Một câu mà hỏi luôn cả Tạ Lăng Du. Tôn Kiềm cũng không biết là hắn biết võ. Tuy rằng hắn cũng không cố ý giấu giếm Mạnh Nghị, nhưng cái tên khờ này chắc cũng không phát hiện ra.
Tạ Lăng Du cảm nhận được sức nặng trên khuỷu tay mình càng ngày càng nặng xuống, hắn nhịn cười hỏi: “Ờm… Tử Viêt này, ngươi chọn ở cùng Thanh công tử hay Tôn tiểu tướng quân?”
Mạnh Nghị: “…”
Mạnh Nghị cứng đờ liếc nhìn tên “hồ ly tinh” cười như như không cười kia, rồi lại chán ghét liếc sang cái tên nghiêm túc cứng ngắc, nhưng thấy là Tôn tiểu cổ hủ chính nhân quân tử.
Nội tâm hắn đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn không tình nguyện chọn Tiểu Cổ Hủ. Hắn chán nản nói: “Tiểu tướng quân, làm phiền rồi.”
Tạ Lăng Du sợ khóe miệng mình sẽ lỡ rộng ra. Nhìn huynh đệ tốt vào phòng xong mới lộ ra một nụ cười vui sướng khi người khác gặp họa. Kết quả vừa quay đầu lại đã thấy Thanh Khâu Quyết đang dựa vào tường cười tủm tỉm.
Tạ Lăng Du: “…”
Hắn ngay lập tức dừng biểu cảm lại, dối trá cười với y: “Đi nào.”
Nói xong Tạ lăng Du liền bước vào, còn tiện tay cướp lấy tay nải điểm tâm của Thanh Khâu Quyết. Thanh Khâu Quyết lười biếng đứng dậy, chậm chạp theo vào.
Bọn họ dọn dẹp sơ qua một chút rồi xuống lầu dùng bữa. Qua một lúc sau trời liền tối lại, Tạ Lăng Du tính sơ qua lộ trình, cảm thấy nếu như hôm nay thì ít nhất cũng phải bốn năm ngày mới đến được Phồn trấn.
Như vậy vẫn quá chậm, để nghĩ cách khác vậy.