Tuy cậu luôn thấy thất vọng với thế giới này, nhưng phải thừa nhận rằng đôi lúc cậu lại bị cảm động trước một số người và một số tinh thần.
Thế giới này thực sự rất vụn vỡ, thực sự rất hoang đường.
Trời tờ mờ sáng, bóng đêm sắp tàn. Bài kiểm tra chỉ còn một vị trí cuối cùng, trong trường thi mô phỏng đang có 11 học viên, Hứa Phong chính là một trong số đó.
Sau khi cả hai tung cú đấm về phía nhau, đôi bên kiệt sức ngã xuống. Trong quá trình từ từ ngã xuống, Hứa Phong nhìn thấy vách tường xung quanh di chuyển vô cùng chậm rãi, thời gian dường như bị kéo dài vô tận. Đôi tai đã bị ù khiến Hứa Phong không thể nghe thấy bất cứ âm thanh gì. Sự đau đớn khiến đầu óc cậu ta mụ mị, trước mắt càng thêm trống rỗng, mọi thứ giống như bị ấn nút tạm dừng vậy.
Cậu ta đã vung nắm đấm lên vô số lần, cũng đã bị đánh ngã vô số lần. Lúc ngã xuống, cơ thể nặng nề đến mức như bị đúc bằng mấy ngàn tấn chì.
Alpha đánh bại cậu ta cũng sức cùng lực kiệt, ngã xuống cùng cậu ta.
Hay là, cứ như vậy đi…
Hứa Phong thầm nghĩ.
Cậu ta đã cố gắng hết sức rồi.
Màu tuyết trắng mà đôi mắt có thể nhìn thấy càng lúc càng ít, đôi mắt mỏi mệt chỉ muốn khép lại và ngủ một giấc thật ngon. Nhưng trong khoảnh khắc trước khi khép mắt, ánh đèn sợi đốt trên đỉnh đầu bất chợt chập chờn, kích thích khiến cho cậu ta chảy nước mắt.
Cậu ta bỗng nhìn thấy Tước Thu.
Omega bé nhỏ đưa khăn giấy cho mình, không nói gì cả mà chỉ lặng lẽ nhìn mình.
Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Phong đã nghĩ đến rất nhiều thứ. Nghĩ đến mục đích cậu ta đến trường quân sự tinh cầu Darkness, nghĩ đến những lời Omega nhỏ bé ấy từng nói, cuối cùng nghĩ đến chiếc nhẫn cà rốt trên ngón tay.
Hứa Phong chẳng biết bản thân mình đã nhấc tay lên từ lúc nào, nhưng khi cậu ta nhìn thấy chiếc nhẫn được làm vụng về kia thì trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất…
Phải bò dậy.
Hứa Phong siết chặt nắm tay, bất chợt mở to mắt. Không cần biết bị đánh gục bao nhiêu lần, chỉ cần số lần đứng lên nhiều hơn số lần ngã xuống một lần thì coi như cậu ta đã thắng.
Mang theo niềm tin ấy, Hứa Phong cắn chặt răng, mặc kệ toàn thân bủn rủn len lỏi chút hơi tàn mà cố gắng nhỏm dậy. Cậu ta quỳ trên mặt đất, dùng đầu gối chống đỡ sức nặng của toàn bộ cơ thể rồi từ từ đứng lên.
Không thể gục ngã ở đây được…
Anh trai…
Còn có, Thu Thu…
Cậu ta vẫn còn có người muốn gặp, còn có người mà mình muốn được ở bên.
Cậu ta không thể dừng lại ở chỗ này.
“Người cuối cùng ra rồi!”
Kèm theo tiếng hô của ai đó, cánh cổng của trường thi mô phỏng từ từ mở ra, tiếng loa thông báo của hệ thống vang lên: “Chúc mừng học viên Hứa Phong giành được vị trí thứ 180 của lần kiểm tra mô phỏng này. Đến đây, xin tuyên bố kết thúc bài huấn luyện mô phỏng, cảm ơn các học viên đã chiến đấu xuất sắc, rất mong được tiếp tục phục vụ các vị lần sau.”
“Đừng có lần sau nữa, lần này quá đủ với chúng tôi rồi.” Các học viên uể oải than trách.
An Úy Nhiên bình thản liếc bọn họ, đám học viên thoáng chốc sợ nơm nớp. Nhưng anh ta buông câu nặng lời, mà chỉ nói: “Bài kiểm tra nhập học đã xong, một trăm tám mươi người các cậu chính là những học viên được ở lại trường quân sự tinh cầu Darkness. Từ giờ trở đi, các cậu chính là thành viên chính thức của hệ chiến đấu.”
“Yes! Tuyệt quá đi!”
“Cuối cùng ông trời không phụ lòng người, giờ yên tâm được rồi.”
“Ác xỉu luôn, hy vọng kiếp sau tôi được đầu thai làm Omega.”
“Hệ chiến đấu! Tui đến đây!”
Đa số học viên đều hò reo vui mừng, riêng ba người Tước Thu khi thấy Hứa Phong ra ngoài thì vội vã chạy tới dìu cậu ta đứng dậy. An Úy Nhiên khẽ liếc sang, không đợi đám học viên vui mừng lâu, anh ta đã trực tiếp dội cho bọn họ một gáo nước lạnh.
“Tôi cho phép các cậu phấn khích nhưng đừng vui mừng quá sớm.” Anh ta cúi đầu nhìn đồng hồ, “Bây giờ là năm giờ mười phút rạng sáng theo giờ đế quốc, các cậu quay về ký túc xá sửa soạn lại. Năm giờ sau, cũng tức là mười giờ mười phút sáng, mời các cậu ăn mặc chỉnh tề tập hợp đúng giờ ở hội trường lớn, chúng ta sẽ cùng ôn lại toàn bộ quá trình huấn luyện mô phỏng lần này.”
An Úy Nhiên còn chưa dứt lời, khắp sân huấn luyện đã kêu than ầm ĩ. Giữa những tiếng kêu rên ồn ào, An Úy Nhiên vẫn thờ ơ rồi lạnh lùng nói: “Mười giờ mười phút, tôi chờ các cậu ở hội trường lớn. Tin tôi đi, các cậu sẽ không muốn biết hậu quả của việc đi muộn đâu.”
Nói xong anh ta xoay lưng bước, không cho bất kỳ ai có cơ hội thương lượng, mặc kệ đám Alpha kia kêu gào thảm thiết.
Than thì than, nhưng cả tinh cầu Darkness đều biết hệ chiến đấu nghiêm khắc ra sao. Trước khi ghi danh các Alpha đều chuẩn bị tâm lý sẵn, hiểu rõ An Úy Nhiên khó tính đến mức nào. Tuy không muốn chấp nhận nhưng bọn họ vẫn phải tranh thủ thời gian, mau chóng chạy về ký túc xá tắm rửa chỉnh đốn lại.
Figo cõng Hứa Phong. Bốn người cũng bước nhanh về ký túc xá.
Suốt đường đi, Đường Bất Điền lo lắng bất an, Hứa Phong đi ra với cơ thể bê bết máu giờ còn hôn mê bất tỉnh nữa, không nôn nóng sao được.
“Sẽ không có chuyện gì xảy ra với con thỏ lầm lì đúng không? Hay đưa cậu ấy đi phòng y tế kiểm tra coi sao?”
“Cậu ấy bị thương nặng quá, tôi lo chết mất!”
“Sao lại cứng đầu cứng cổ như vậy chứ? Thấy không ổn thì bỏ cuộc đi, lỡ chẳng may để lại di chứng gì thì phải làm sao?”
“Thỏ lầm lì à…”
“Tên nhóc này, cậu mau ngậm cái miệng quạ đen lại cho tôi!” Figo bị ồn đến phiền, xốc Hứa Phong trên lưng, “Cậu coi phòng y tế là nơi nào hả? Alpha khỏe mạnh vào đó còn bị chẩn đoán ra một đống bệnh, sơ ý chút là bị quăng vào phòng điều trị ngay. Cậu chê Hứa Phong sống lâu quá hả?”
Đường Bất Điền theo sau Fgo, nhỏ giọng than thở: “Thì tôi lo con thỏ lầm lì xảy ra chuyện thôi mà…”
Cậu thanh niên trên lưng Figo bỗng nhúc nhích đầu ngón tay, gắng sức hé mắt ra, ho sù sụ: “Khụ, khụ, tôi, tôi không sao đâu.”
Tước Thu lập tức nhìn cậu ta, “Cậu tỉnh rồi?”
“Ừ.” Hứa Phong tuy yếu ớt nhưng tinh thần trông có vẻ khá ổn, “Đừng lo lắng, tôi bị thương không nặng lắm đâu, sẽ khỏi rất nhanh thôi.”
Nói xong Hứa Phong mỉm cười với Tước Thu. Sắc mặt cậu ta rất nhợt nhạt, rõ ràng không giống như lời nói của mình.
Đường Bất Điền vỗ ngực thùm thụp, ngẫm lại mà sợ, “Đúng là làm tôi sợ muốn chết mà. Nãy thấy bộ dạng nửa chết nửa sống của cậu, tôi còn tưởng là…”
“Cậu mong tôi chết à?” Hứa Phong nói đùa.
Figo nghiêm túc đánh giá: “Vẫn còn nói đùa được, chứng tỏ không có gì đáng ngại.”
Ba người thở phào nhẹ nhõm. Hứa Phong cũng cố gắng mỉm cười đáp lại.
Sau khi về đến ký túc xá, Figo chỉ đạo Đường Bất Điền trước tiên đưa Hứa Phong đang không tiện hành động vào phòng tắm, giúp cậu ta rửa sạch máu và miệng vết thương, còn mình thì quay về phòng ngủ lấy mấy lọ thuốc xoa dịu.
Cậu ta bước đến chiếc sofa mà Tước Thu đang ngồi, “Đa phần thuốc xoa dịu được làm cho Alpha sử dụng, không nhiều vị như dịch dinh dưỡng. Tôi chỉ có vị quýt là tương đối hợp với Omega, cậu có thích vị quýt không?’
Tước Thu gật đầu, cậu không kén ăn. Tuy rằng cậu cần dịch dinh dưỡng hơn là chất xoa dịu.
“Chẳng phải thuốc xoa dịu được cung cấp giới hạn số lượng theo ngày sao? Cậu lấy ở đâu ra nhiều vậy?” Tước Thu tò mò hỏi.
Figo mở lọ thuốc xoa dịu ra, đưa cho Tước Thu: “Kỳ thực, những học viên có thể học ở trường quân sự tinh cầu Darkness không xuất thân từ gia đình sung túc thì cũng xuất thân từ gia đình nghèo khó. Đối với những học viên có hoàn cảnh gia đình nghèo khó như tôi, ngoài số thuốc xoa dịu mà trường cung cấp ra không còn cách nào để kiếm được nữa. Vì thế để phòng bất trắc, đôi lúc tôi sẽ tiết kiệm một chút để tích cóp lại.”
Lúc nói những lời này, Figo cũng không hề cảm thấy xấu hổ, mà chỉ hờ hững kể lại bằng giọng điệu vô cùng bình thản.
“Đối với Alpha mà nói, thuốc xoa dịu chính là linh đan diệu dược. Nó không chỉ ức chế gen bệnh phát tác, mà quan trọng nó còn giảm bớt mệt mỏi, bổ sung thể lực, thậm chí còn làm tăng tốc độ lành vết thương. Hệ chiến đấu tàn khốc ra sao thì hôm nay cậu cũng thấy rồi đó. May mắn lúc trước tôi gom được một ít thuốc xoa dịu phòng khi gặp tình huống xấu, nếu không lát nữa e Hứa Phong phải đi xuống phòng y tế thật đó.”
“Hai cậu nói gì sau lưng tôi và con thỏ lầm lì vậy?” Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã dẫn Hứa Phong vừa rửa ráy xong đến.
Sau thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, trạng thái Alpha thỏ tai cụp đã tốt hơn không ít, trông cậu ta không còn thê thảm như lúc trước nữa.
“Úi, sao ký túc xá lại có thứ này vậy?” Đường Bất Điền ngạc nhiên nhìn những lọ thuốc xoa dịu được bày chỉnh tề trên bàn. Đôi tai gấu tròn vo ngắn tũn của cậu ta thoáng chốc vui đến lúc lắc tới lui.
Figo ngồi xuống ghế sofa, rộng rãi đáp: “Uống đi, chỗ này đều là trước kia tôi tích cóp được. Hôm nay mọi người vất vả rồi, còn bị thương nữa, thuốc xoa dịu có thể giúp chúng ta khôi phục lại trạng thái nhanh nhất.”
“Vậy tôi không khách sáo nữa, cảm ơn papa!” Đường Bất Điền nói không khách sáo là thực sự không khách sáo, cậu ta cầm lọ thuốc xoa dịu thổi thẳng vào miệng lọ, y hệt Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm.
Tuy Figo đã cho phép nhưng Hứa Phong vẫn ngại ngùng. Thấy cậu ta cứ lề mà lề mề, Đường Bất Điền mở luôn hai lọ rồi đổ thẳng vào miệng cậu ta.
“Cậu là bệnh nhân, cậu uống bao nhiêu cũng không bị ghét đâu, cứ yên tâm mà xơi đi!”
Figo nhìn cảnh tượng gà bay chó sủa mà nhức cả đầu, “Tôi nói này gấu ham ăn, cậu học tập Thu Thu chút được không? Thu Thu uống thuốc xoa dịu trông cực nhã nhặn, còn cậu sao cứ như chết đói vậy hả?”
Đường Bất Điền bớt chút thời gian dòm Tước Thu đang ngoan ngoãn ôm lọ thuốc xoa dịu và hút, thuận miệng nói: “Gì dạ? Cậu ấy là công chúa đó, sao cậu lại so sánh công chúa với phàm phu tục tử này hả? Công chúa làm gì cũng thanh lịch cả mà!”
Tước Thu kẹt ở giữa, thích thú coi bọn họ ầm ĩ. Bỗng cậu sực nhớ, Figo từng nói giá của thuốc xoa dịu bằng mấy chục lần dịch dinh dưỡng, Bạch Thiên Tinh còn giải thích rằng thuốc xoa dịu được chế tạo từ chiết xuất gen thực vật, trong lòng cậu dần dần có một ý tưởng …
Nếu vậy, sao cậu không tự chế tạo thuốc xoa dịu rồi mang ra chợ đen bán, sau đó đổi lấy càng nhiều dịch dinh dưỡng nhỉ?
Hơn nữa….
Cậu cúi đầu nhìn con sâu đang ngoan ngoãn ngủ say trong túi áo ngực của mình.
Hơn nữa, chẳng phải cậu có một người thí nghiệm thuốc xoa dịu hoàn hảo sao?
Tước Thu xưa nay nghĩ gì làm nấy, hỏi thẳng Figo: “Cậu còn thuốc xoa dịu không? Tôi muốn lấy thêm vài lọ nữa. Cậu yên tâm, tôi sẽ không lấy không của cậu đâu, thời gian nữa tôi sẽ trả lại cậu gấp đôi.”
“Thuốc xoa dịu? Cậu là Omega, cần thứ này làm gì?” Mặc dù thắc mắc nhưng Figo cũng không hỏi cặn kẽ. Tước Thu còn chưa nói lý do thì cậu ta đã đồng ý rồi.
Cậu ta quay về phòng cầm thêm năm lọ nữa cho Tước Thu. “Thứ này tuy có vẻ khó tích cóp nhưng trường học cung cấp miễn phí, nên không quý hiếm lắm. Cậu đừng thấy khó xử, cũng không cần hoàn trả gấp đôi cho tôi, coi như quà tôi tặng cậu đi.”
Tước Thu vốn định nói bản thân không dùng nhiều như vậy nhưng Figo chẳng cho cậu cơ hội, nhét hết vào trong bọc cậu. “Nếu cậu vẫn thiếu thì cứ nói với tôi. Tuy không nhiều nhưng có bao nhiêu tôi sẽ cho cậu bấy nhiêu.”
Đến nước này Tước Thu không tiện nói gì thêm nữa. Cậu nhận thuốc xoa diu, ngẩng đầu nói với Figo thật chân thành: “Cảm ơn cậu.”
Figo cười ngại ngùng: “So với chút thuốc xoa dịu này, tôi lại thấy cậu đã giúp tôi nhiều hơn, lẽ ra tôi nên cảm ơn cậu mới phải.”
Khóe môi Tước Thu cong một độ cong nhạt nhòa. Đôi lúc cậu cảm thấy Figo mang đến cảm giác rất đáng tin cậy, giống như một người anh cả vậy.