Bất quá hắn lại không biết, hiện tại Hàn Lập còn đang bận rộn với cái mạng nhỏ của bản thân, làm gì có tâm tư đi bắt gian tế, vừa không phí công phí sức, lại có thể chiếm được cảm tình của người khác, gã làm sao mà ko làm chứ!
Bận rộn xong với công việc của Lệ Phi Vũ, Hàn Lập lại tiếp tục tự mình thượng môn, đi tìm mấy vị sư phó thợ rèn có kỹ thuật tốt.
Tại chỗ của bọn họ, đặt làm vài chiếc vỏ kiếm có hình dạng không đồng nhất, tiện thể yêu cầu bí mật làm chút cải tiến ở trên bề mặt. Ngoại trừ những thứ đó ra, vẫn còn một ít phụ kiện vô danh, và mấy cái chuông sắt lung linh tinh xảo, cũng được yêu cầu hoàn thành trong thời gian nhanh nhất, vì thế Hàn Lập đã tiêu phí rất nhiều ngân lượng, khiến gã cảm thấy có chút đau lòng.
Vài ngày sau, Hàn Lập nhận được từ chỗ thợ rèn những vật phẩm mà mình tự đặt làm, nhìn thấy bao kiếm sáng loáng cùng với chuông lấp lánh tinh xảo, gã cực kì thoả mãn, luôn miệng tán dương không ngớt tay nghề của mấy vị thợ rèn, cảm thấy ngân lượng của bản thân đúng là không phí phạm.
Ngay đêm hôm đó, Hàn Lập từ chỗ ở của mình, biến mất một cách vô ảnh vô tung, chỉ lưu lại trên giường ngủ một trang giấy, trên đó viết:
“Mặc lão người ko cần phải lo lắng, ta ko phải là đào tẩu chạy trốn, chỉ là cảm thấy cùng người ở trong cùng một sơn cốc, áp lực quá lớn, ko có lợi cho việc tu hành Trường xuân công. Vì thế, đệ tử quyết định tìm một chỗ an tĩnh khác ở trên núi, bế quan tu hành. Người cứ an tâm, vào đúng ngày này bốn tháng sau, ta sẽ đúng giờ hội ngộ cùng người.”
Hàn Lập bái thượng.
Lưng dựa vào chiếc ghế thái sư, Mặc đại phu tay trái cầm tờ giấy, tinh tế nhìn, trên mặt mây đen dày đặc. Mặt bên kia của bàn hãy còn để thêm một trang giấy khác, trên đó ghi lại mục lục các loại vật phẩm mà trước đó không lâu Hàn Lập đặt làm ở chỗ thợ rèn.
Bên trong phòng lúc này, ngoại trừ âm thanh ” cạch cạch ” do Mặc đại phu đang dùng ngón tay của tay phải nhẹ gõ lên mặt bàn, còn lại không còn bất kì một âm thanh nào khác.
Đột nhiên, hắn hừ lạnh một tiếng, tấm giấy trong tay tan thành những mảnh vụn, khẽ rơi trên mặt đất.
Hắn ta sốt ruột đứng dậy, đi lại vài bước bên trong phòng, cau mày như đang đánh giá cái gì đó, sau khi đi đi lại lại vài bước hắn dừng lại, mở miệng tự nói:
“Con thỏ nhóc, mặc dù không biết ngươi đang nghĩ ra chủ ý quái quỷ gì, nhưng bất luận muốn chơi đùa như thế nào, ngươi cũng không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu, người như ngươi ta đã nhất định muốn rồi”
Nói xong, Mặc đại phu đột nhiên quay người, đi tới trước cửa sổ, một âm thanh trầm dài như tiếng còi phát ra từ miệng hắn, lập tức một con con chim nhỏ vô danh lông màu vàng từ ngoài cửa sổ bay vào, lượn vài vòng trong phòng rồi đậu xuống đầu vai hắn.
Con chim nhỏ này vừa ổn định thân hình, liền thân thiết dùng chiếc mỏ cọ xát vào mặt hắn, còn phát ra những tiếng kêu thanh thoát ” cô lỗ lỗ “.
“Tốt rồi, ta biết ngươi đói rồi. Đây, đây chính là” Hoàng lật hoàn” mà ngươi thích ăn nhất.
Mặc đại phu vừa nhìn thấy chú chim, khuôn mặt âm trầm hiện lên vài tia vui vẻ, ánh mắt lộ ra vẻ sủng ái chiều chuộng, hắn lấy từ trong túi áo ra một ít thức ăn của chim, nhét vào miệng của con chim nhỏ.
“Đi đi, cũng giống như lúc trước, theo dõi cẩn thận người đó, hắn ta chỉ cần hơi rời khỏi sơn mạch này một chút, lập tức bay về báo lại cho ta.” Mặc đại phu giống như đang dặn dò một người.
Con chim nhỏ ăn xong thức ăn, hưng phấn kêu “cô lỗ lỗ”, bay lượn trong phòng, nghe lời của hắn ta xong, lượn một vòng, trong nháy mắt từ cửa sổ bay ra ngoài, biến mất tại ko trung.
“Hừ! Có “Vân sí điểu”- loài chim được xưng là mạnh hơn cả mũi tên nhọn được bắn ra khỏi cây cung cứng, bay cực nhanh, theo dôi; ta xem ngươi sẽ chơi đùa như thế nào.” Mặt hắn hiện lên vẻ âm u đáng sợ lẩm bẩm nói.
“Bốn tháng ah? Ta đợi ngày ngươi đến, nhìn tình hình này, kế hoặch có lẽ thành công rồi! Hiện tại ai dám trước mặt ta làm trở ngại kế hoặch, ta liến giết chết kẻ đó, thần cản sát thần, phật cản sát phật.”
“Ha ha! Ha Ha!” Mặc đại phu trong giây lát cười rộ lên như quên cả bản thân, trong mắt tràn đầy vẻ phong cuồng.