“Tôi nghe nói công ty của cậu chỉ chủ yếu sản xuất thiết bị điện tử,cũng không nghĩ tới việc tham gia vào lĩnh vực hàng không. Hiện tại chiếc máy bay này từ thiết kế đến sản xuất chế tạo cũng đều do nữ nhân hoàn thành sao?”
“Ngài trừ tôi ra, người duy nhất có thể chạm vào nó là một người đàn ông đàn đứng mặt.”
Chu Lăng Vân không khỏi sợ hãi cảm khái, “Tôi đây không thể không khâm phục!”
Cố Hải rất khiêm tốn, ” Đây là nỗ lực đầu tiên, không đủ kinh nghiệm, sản xuất ra một cái quái thai như vậy, để cho ngài chê cười rồi.”
Chu Lăng Vân vỗ vỗ vai Cố Hải, ” Đừng nói như thế, tôi thực sự thích nó vô cùng a!”
“Ngài có thể thử ngồi vào, ngài sẽ thích , sau đó có thể ra ngoài mua đồ ăn chẳng hạn, lái nó rất thuận tiện.” Cố Hải rất hào phóng.
“Ha ha ha…” Chu Lăng Vân cười sảng khoái, “Tôi thật muốn thử một lần, tôi đây nửa đời người phi cơ loại gì cũng đều đã lái qua, chưa từng lái qua máy bay mà mỹ nữ chế tạo.”
Hào hứng mở cửi cabin chui vào.
Vì chiếc máy bay có thể tích nhỏ, cabin không gian hiển nhiên cũng không lớn, Chu Lăng Vân đem cái chân cứng rắn vói vào , đã áp chặt vững vàng trên ghế ngồi. hắn cúi đầu liếc xuống, ngực buồn chồn, thiết kế chổ ngồi tại sao lại kỳ quái như thế? Nó không bằng phẳng, phía trước có một rãnh nhỏ, nhè nhẹ hướng về phía trước ghế của mình, có thể đem hai bắp chân ở giửa được áp chặt , cảm giác bền chắc lại còn thoải mái.
Thực sự thiết kế thân thiện hóa, tâm tư của nữ nhân đúng là tinh tế!
Chu Lăng Vân khởi động máy bay, tay cứng rắn phóng tới cần điều khiển, bất chợt bị điện giật, toàn bộ bàn tay đều bị tê rần. Hắn nhanh chóng rụt tay về, kiểm tra bảng điều khiển máy bay, các số liệu cho thấy bình thường. Xem ra chắc là mạch tiếp xúc rối loạn, vì vậy can đảm nhưng cẩn trọng Chu Lăng Vân lúc này đeo cái găng tay , rồi tiếp cận đến các phím điều khiển.
Kết quả, Chu Lăng Vân tay nắm chặt trên cần điều khiển, dòng điện lại mạnh mẽ tập kích, muốn rụt tay về nhưng đã muộn, cái cánh tay hoàn toàn không còn lực, tay bị bám dính vào cần điều khiển, đau đớn như thủy triều kéo tới, hắn chết sống cắn chặt răng, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu từ từ trên trán rơi xuống.
Chu Lăng Vân tự mình đem cái tay hung hăng từ cần điều khiển kéo ra, thịt trên lòng bàn tay cháy đen , mu bàn tay đẫm máu, cái tay này được cho là đã từng nắm qua ‘tiểu nhân tử’. ( công nhận ác thiệt)
Chu Lăng Vân không hổ là nam tử hán, phát sinh chuyện lớn như vậy, còn có thể bình tĩnh nhàn nhã tắt động cơ, mở cửa cabin.
Đáng tiếc cửa cabin lại không mở được, Chu Lăng Vân dùng tay hung hăng đấm vào tường cabin, không biết đập phải thứ gì, ghế dựa đột nhiên lắc lư , phía dưới lại truyền tới cảm giác tê liệt quen thuộc, giống với cảm giác cánh tay bị siết chặt cần điều khiển, với lại ‘bộ vị* ’ liền ‘chấn động’ trước mặt. ( Thật tãn nhẫn)
(*Bộ vị: tiểu Vân tử ý

)
Chu Lăng Vân tự mình xem hắc trảo tử* , nhìn rồi lại nhìn thấy đóng thịt kia bị vướng vào chổ lõm dưới háng, ngực chợt căng lên. Tay bị điện giật trái lại không quan trọng, dù sao đôi bàn tay xấu xí thô ráp này đã sớm không cách nào mà nhìn, thế nhưng chỗ kia bị đốt thì nguy cấp rồi, hắn vẫn trong cậy vào ‘đồ chơi’ này mà nối dõi tông đường !
(*Hắc trảo tử: nghĩa là móng vuốt đen nhưng nghĩa đen thì khác nhé, = bộ vị )
Thế nhưng, Chu Lăng Vân hoàn toàn không động được, cái mông ngồi ở ghế vững vàng, bắt đầu lại bị một dòng điện mạnh phóng tới ,một trận tê liệt dữ dội. Là đàn ông cường tráng cũng không được chống đỡ loại kích thích này a! Chu Lăng Vân cả khuôn mặt gần như biến dạng, giống như vừa được rữa sạch.
Cố Hải cố tình sốt ruột gõ vào cabin bên ngoài, “Chu sư trưởng, xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Chu Lăng Vân rống to hơn, “Hãy mở cabin đưa tôi ra!”
“Cái gì? Tôi không nghe được!” Cố Hải lớn tiếng hô lên về phía trong.
Chu Lăng Vân áo phi hành đều bị nướng khét, thanh âm nóng nảy cấp thiết, “Mở cửa nhanh!”
“Hả?” Cố Hải còn đem một mặt biểu tình bối rối, “Ông nói cái gì?”
Chu Lăng Vân lông mi vừa nhíu, lại nhìn mặt Cố Hải, bất chợt nhìn thấy đôi môi hắn mang theo một chút ý cười. Chu Lăng Vân lần nữa chạm vào trang phục phi hành, phát hiện trên đó có một kim loại lạ, trong nháy mắt nổi giận!
Thì ra tiểu tử này đào một cái bẫy chờ tôi!
Ghế ngồi gần như đạt tới mức 300 độ, Chu Lăng Vân ngôi ở đây hứng chịu hình phạt bị nung, một bên không khống chế được mà hét lên không ngừng,một tay dùng lực kéo cửa Cabin. Kết quá may mắn hoàn toàn kéo được, tần suất trên ghế bắt đầu dao động không ngừng, cơ hồ có loại chiều hướng sắp nổ. Chu Lăng Vân không hổ là chiến binh thiện chiến, lúc này cảm giác được tác động của ghế, không những không cuống cuồng, hơn nữa điều chỉnh lại tư thế, cố sức đấy cửa lặp tức nổ toanh, mạnh bạo ra khỏi khoang thuyền.
Người cho là không chết, nhưng chắc chắn hắn đã nếm đủ những ‘hình phạt’.
Hắn tuy rằng sống sót khỏi vụ nổ, ‘chim và trứng’ không đến nổi bị ‘chiên’ đến huyết nhục văng tung tóe, nhưng hoàn toàn không phải không có điểm liên lụy. Quần bị đốt mất phân nửa, đáy quần dính máu , đau đớn mức độ có thể tưởng tượng được.
Quan trọng nhất, mặt mũi hắn tất cả đều mất hết!
Cho đến khi lấy lại tinh thần, kết quả không tốn nửa giờ, toàn thân không có một chổ nào mà có thể nhìn. Đặc biệt ‘ bộ vị’ chổ đó còn bị thương, công ty khắp nơi đều là nữ, bảo vệ và nhân viên cấp cứu đều là nữ, Chu Lăng Vân nét mặt già nua tới đây để nơi nào a? !
“Đừng tới gần tôi!” Chu Lăng Vân hướng đến một nữ bảo vệ mà lớn tiếng, “Mau tìm cảnh vệ cho tôi!”
Cố Hải làm bộ đến chổ nữ bảo vệ quát, “Còn không nhanh tìm ?”
“Vừa mới tìm, anh ta bị tiêu chảy, tôi cũng không thể tiến vào WC nam !” Nữ bảo vệ vẻ mặt xấu hổ.
Cố Hải nói với nữ bảo vệ là đi lấy vải bó, ngồi xổm người xuống, hòa hòa khí khí mà đến Chu Lăng Vân nói: “Chu sư trưởng, xe cứu thương một hồi mới đến, cầm máu mới là quan trọng hơn. Việc này chỉ một mình tôi là nam, ngài đừng khách khí với tôi.”
Một giây sau, vải trắng mang đến cho Chu Lăng Vân trong quần lượn quanh, mạnh mẽ siết chặt một cái.
Chu Lăng Vân đau đến xuýt chút nữa ngất đi, trong ánh mắt trong veo chỉ còn tròng kính.
Cố Hải thấy Chu Lăng Vân phản ứng, còn hướng đến người phía sau chất vấn một tiếng, “Cô có phải đem vãi không sạch sẽ chứ?”
“Không a, Tôi vừa mới dùng nước muối khử trùng!”
Được đưa lên cáng cứu thương ngay sau đó, Chu Lăng Vân lấy tay Cố Hải , nói những từ có thể đấm mạnh vào mặt đất.
“Tôi sẽ ghi nhớ cậu! !”
Cố Hải giấu đôi mắt đằng sau hung ác nham hiểm.
“Bạch Lạc Nhân là người yêu của tôi, ông có thể giáo huấn binh lính của ông , thế nhưng ông không thể động vào ‘cục cưng’ của tôi. Ông khiến lòng tôi cảm thấy đau đớn, thì tôi sẽ làm tổn thương ‘cậu bé’ của ông !”