Bên trong truyền đến động tĩnh, ba người đồng loạt ngậm miệng. Một hồi lâu sau, Tiêu Trì Dã đi ra, hắn tròng quần áo vào, đôi mắt quét một vòng, nhìn tới chỗ Đinh Đào.
“Qua vài ngày nữa đại ca phải vào đô, ” Lúc Tiêu Trì Dã nói chuyện trên môi hơi đau, hắn dùng đầu lưỡi hơi ấn ấn, lại nhanh chóng bỏ qua, “Chuyện vụn vặt thì đừng có báo.”
Đinh Đào ra sức gật đầu như gà mổ thóc.
Tiêu Trì Dã ngưng một lát, hỏi: “Sao ngươi còn ở đây?”
Đinh Đào nghi hoặc cào cào sau gáy, nhìn xong Thần Dương lại nhìn Cốt Tân, cuối cùng nhìn Tiêu Trì Dã, nói: “Công tử, hôm nay ta trực mà.”
Tiêu Trì Dã nói: “Người bảo ngươi theo dõi đâu?”
Đinh Đào nói: “Đi, đi rồi ạ…”
Tiêu Trì Dã không lên tiếng, đợi Thần Dương dắt ngựa qua, hắn vươn mình leo lên, lúc gần ra cửa chỉ chỉ Đinh Đào: “Quẳng nó đi.”
Đinh Đào còn chưa bò lên trên ngựa, nghe vậy chưa kịp phản ứng đã bị Thần Dương và Cốt Tân bắt cóc. Hắn kinh hãi biến sắc, siết cuốn sổ nhỏ của mình, nói: “Đừng mà, công tử, công tử! Gần đây ta không phạm lỗi mà — “
Người đã bị quẳng ra rồi.
Thần Dương quẳng người xong liền tiến lại nói: “Chủ tử, chắc hôm nay sư phụ đến rồi.”
Tiêu Trì Dã không nói gì cả, giục ngựa đi ra ngoài thành.
* * *
Thẩm Trạch Xuyên không đi thao trường Phong Sơn mà đội tuyết trở về chùa Chiêu Tội.
Kỷ Cương không gặp y mấy ngày rồi, đưa người vào xong liền vội đi mua gà nướng. Tề thái phó cũng đã lâu không gặp y, lúc này đang cầm bút híp mắt viết chữ, thấy y đi vào thì vội ném bút gọi: “Lan Chu!”
Thẩm Trạch Xuyên vén bào ngồi ngay ngắn đối diện Tề thái phó.
Tề thái phó nói: “Điều lệnh Cẩm y vệ sắp phái xuống phải không, muốn đi nơi nào?”
Thẩm Trạch Xuyên nói: “Loan Dư ty, gần ngự tiền.”
Tề thái phó gật đầu, nhìn thấy vết thương trên môi y, lại chuyển thành hỏi: “Chắc gần đây bên ngoài có chuyện gì hả?”
Thẩm Trạch Xuyên yên lặng chốc lát, nói: “Bây giờ thượng có Hải Lương Nghi hộ giá, chỉ e gỗ mục cũng thành trụ cột được. Ngày đó con cứu Tiêu nhị, là bởi hoàng thượng đăng cơ đã thành thế cục chắc chắn, giết hắn ngược lại sẽ rối loạn bàn cờ.”
“Bàn cờ loạn có là gì, sợ là sợ trong lòng loạn.” Tề thái phó nhìn y, “Mấy ngày bên cạnh Tiêu nhị, có cái nhìn gì mới không?”
Thẩm Trạch Xuyên lau mực dính trên đầu ngón tay, suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Hắn sinh sau Tiêu Kí Minh, quá đáng tiếc. Đời này trấn áp được hắn thì không sao, nếu như không trấn áp được hắn…”
Thẩm Trạch Xuyên nhìn Tề thái phó, không tiếp tục nói.
Tề thái phó ngược lại nói: “Lan Chu, con còn chưa hiểu rõ.”
Thẩm Trạch Xuyên hơi sững ra.
Tề thái phó đứng lên, đi thong thả hai bước, nhìn tuyết trong viện, bỗng nhiên thở dài một tiếng: “Con giết Kỷ Lôi rồi.”
Thẩm Trạch Xuyên dừng lau.
Tề thái phó thâm trầm hiếm thấy, ông nói: “Lan Chu, chúng ta bị nhốt ở đây, dựa vào hận mà tồn tại, nhưng không thể để hận giết chết. Năm năm trước con không làm được chuyện tuyệt tình như vậy, năm năm sau con đã tự quyết định, làm thẳng thắn dứt khoát. Ta dạy con thi thư, nhưng không muốn con bị hận khống chế. Sát sinh khó nên nhân ái, rơi xuống quá sâu sẽ không quay đầu được. Chưa trừ tâm ma, con sẽ vĩnh viễn bị giam trong ác mộng. Kỷ Lôi đáng chết, một đao chấm dứt cũng là chết. Ngẫm lại ngày ở Đoan Châu đi, ta không muốn con đi con đường lạnh tâm lạnh tình. Con nói Tiêu Trì Dã sinh sau Tiêu Kí Minh quá đáng tiếc, ta lại muốn nói ngược lại ý con.”
“Con thử nghĩ một chút, nếu như hôm nay Kỷ Mộ là thế tử Ly Bắc, hắn đặt con ở lại Khuất Đô, ngoại trừ hết cách không thể làm gì, lẽ nào không còn lý do khác sao?”
“Lưỡi kiếm sắc do mài giũa, Tiêu Trì Dã là kiếm, chính hắn còn không phát hiện ra, huynh trưởng nhiều năm dành cho hắn kỳ vọng rất lớn, Ly Bắc chưa bao giờ keo kiệt lời khích lệ hắn. Nếu hắn là phế vật, cưng chiều hắn thì phải cho hắn lựa chọn thoả thích. Nhưng Tiêu Kí Minh không chỉ dẫn hắn xuất chinh, còn buông tay cho hắn mang binh. Nếu đã không thể lui được nữa, giao đệ đệ ra thật chỉ là để hắn đau khổ sao? Năm năm trước Tiêu Trì Dã tại Ly Bắc không biết thu liễm, bây giờ hắn đã học được cách khắc chế kiêu căng rồi. Thường nói rằng hết thảy giáo dục con người đều chỉ có thể tạm thời bên ngoài, chỉ có từ trong thống khổ tự thân lĩnh ngộ mới là tuyệt chiêu. Tiêu Kí Minh là một ca ca tốt, điều không đáng tiếc nhất của Tiêu Trì Dã chính là sinh sau Tiêu Kí Minh. Lan Chu, đây vốn nên là tình nghĩa mà con hiểu nhất, bây giờ lại thành tình nghĩa mà con không hiểu nhất.”
Tề thái phó dừng lại hồi lâu, có chút u sầu, ông lại nhìn về phía Thẩm Trạch Xuyên, quỳ thân xuống, dùng bàn tay gầy guộc chậm rãi vỗ vỗ đỉnh đầu Thẩm Trạch Xuyên.
“Tiên sinh dạy con thi thư, cho con tên chữ là Lan Chu. Lansinh nơi thềm ngọc tĩnh lặng, thuyền qua bể khổ tiến vô bờ, tấm lòng dung chứa cả trăm sông, tầm mắt nhìn ra xa vạn trạch*. Conlà con ngoan, giết người chỉ là chuyện đầu rơi xuống đất, hận khó tan, tâm lại không thể biến. Lan Chu, Lan Chu à, không phải còn có sư phụ và tiên sinh sao? Sao phải bức mình tới nông nỗi ấy? Không thoải mái trong năm năm này, nói ra một chút cũng được mà.”
*4 câu chứa 4 chữ:Lan – Chu (thuyền) – Xuyên (sông) – Trạch
Thẩm Trạch Xuyên ngây người nhìn Tề thái phó.
“Hai mươi lăm năm trước, thái tử điện hạ ra đi. Ta ngày ngày trông mong, hàng đêm ai oán, ta hận không thể dùng thân mình nhận thay một kiếm kia, hận không thể một tay đâm kẻ thù. Ta chịu đựng trong oán hận, trở thành bộ dạng này. Ta làm thầy con, ta, ” Tề thái phó thoáng nghẹn ngào, “Ta muốn con thay ta diệt thù xưa, nhưng không thể muốn con trở thành cây đao quên mất mình là ai… Con là con người mà, Lan Chu, đừng quên ngày tự do ở Đoan Châu, dù Kỷ Mộ đã chết, nhưng không phải vì con mà chết, là trời định vậy, mệnh khó hồi! Con đi ra từ hố trời Trà Thạch, không phải sinh ra để chịu tội, con là sinh mệnh của nó, là sinh mệnh của bốn vạn quân sĩ! Đứa nhỏ ngốc, Kỷ Cương cẩn thận từng chút như vậy, làm sao vẫn để cho con nhìn sai chính mình, oán sai người!”
Thẩm Trạch Xuyên nhắm mắt lại.
Y nghe thấy tiếng gọi của Kỷ Mộ, lại nghĩ tới mùi của Tiêu Trì Dã. Ngay giây phút này cuối cùng y đã hiểu rõ, y mê luyến mùi hương đó là vì sao. Đó là sự phóng khoáng của mặt trời chói chang, là ánh sáng có thể giúp y thoát khỏi khỏi hố trời Trà Thạch.
Dù là giây lát thôi cũng được, quên đi biển máu và mưa tên, quên đi lạnh giá và thi thể. Ngày ở Đoan Châu y đã không còn nhớ được nữa, quá xa rồi, xa đến nỗi như là ký ức từ kiếp trước. Y thậm chí không làm sao nhớ lại khuôn mặt Kỷ Mộ lúc vui cười, y đã ngã vào ác mộng, không một giờ nào khắc nào không dằn vặt chính mình.
Kỷ Mộ chết rồi.
Tại sao ngày đó người chết không phải là y?
Sư phụ không trách cứ lại chính là lời trách cứ nặng nề nhất, thứ vùng vẫy mà không thể thoát được là cảm giác chịu tội cả đời. Y không thể nào nói thẳng với Tề thái phó, y lặp lại ngày qua ngày, cuối cùng đã giết đi chính mình.
Tiêu Trì Dã là phản chiếu từ một đầu khác, hắn có tất cả những gì y không có. Y quan sát Tiêu Trì Dã, nỗ lực vụng về mô phỏng theo, để cho mình giống một người. Y không có cách nào nói với bất kỳ ai, trú trong thân thể Thẩm Trạch Xuyên này là một sát thủ mang khuôn mặt dữ tợn.
Y đã đứng trên mép bờ vực sâu rồi.
Thẩm Trạch Xuyên rũ mắt dưới bàn tay Tề thái phó, như đứa nhỏ đang lắng nghe lời dạy dỗ. Y thành kính nghe lời, lại ở trong phút chốc này, phát giác mình đã không thể rơi lệ nữa.
Yết hầu y khẽ nhích, cuối cùng trấn an nói: “Tiên sinh… nói phải.”
* * *
Ba ngày sau điều lệnh Cẩm y vệ truyền xuống, sai phái Chỉ huy thiêm sự của nguyên tám đại doanh là Hàn Thừa làm Cẩm y vệ Chỉ huy sứ, điều phái lại người ở mười hai sở Cẩm y vệ. Thẩm Trạch Xuyên từ sở thuần tượng lên Loan Dư ty, Cát Thanh Thanh từ Bách hộ lên chức Trấn phủ.
Trên yêu bài mới của Thẩm Trạch Xuyên có hai chữ “Tuỳ giá”, Loan Dư ty là nơi rất tốt, gần bên hoàng đế, dễ dàng trong tầm mắt của thánh thượng nhất.
Tiêu Trì Dã từ Tổng đốc Cấm quân ban đầu kiêm nhiệm thêm Đô chỉ huy tám đại doanh, nắm vững đại quyền tuần phòng Khuất Đô. Từ sau đêm đó hắn đón Tả Thiên Thu tới, trú ở thao trường Phong Sơn suốt, mãi cho đến khi Thẩm Trạch Xuyên rời khỏi trạch viện của Cấm quân, hai người cũng không chạm mặt lại.
“Chủ tử, ” Thần Dương hầu ở bên cạnh, thấp giọng nói với Tiêu Trì Dã, “vốn bố trí là Thuần Mã ty, ai ngờ điều lệnh xuống lại thành Loan Dư ty.”
Tiêu Trì Dã đang giải cửu liên hoàn, động tác trên tay chậm lại, nói: “Vậy tức là người ta không thích.”
Thần Dương nói: “Nhưng y đi ngự tiền chẳng phải dễ gặp họa sát thân hơn sao? Lúc trước các lão là người cực lực khuyên tiên đế giết y mà.”
“Đòi nợ trên lưỡi đao, mưu của y không tuân theo pháp.” Tiêu Trì Dã ném cửu liên hoàn, nói, “Kỷ Lôi chết rồi, Hàn Thừa bổ khuyết cho tám đại doanh. Cẩm y vệ bây giờ chính là nơi vô chủ, lúc này y đi lên, ngươi cảm thấy y muốn làm gì?”
Thần Dương trầm tư chốc lát, nói: “Nếu như y thành công…”
“Nếu y thành công, ” Tiêu Trì Dã nhìn về phía thao trường, “thì có ngay nanh vuốt rồi.”
Thần Dương không tùy tiện nói tiếp.
Giây lát sau, Tiêu Trì Dã nói: “Cẩm y vệ là thiên hạ của người nhà họ Kỷ, y có Kỷ Cương làm lá chắn, lại lấy ân tình cũ làm đao, muốn đi lên quả thực dễ như trở bàn tay. Chúng ta tuy không thể nhét nhân thủ vào, nhưng có thể áp chế được thời cơ của y. Thăng quan phát tài dẫu sao cũng cần lý do, ngự tiền không xảy ra sai sót, y cũng chỉ có thể bị đè xuống không nhúc nhích được. Cấm quân đã giữ trọng trách tuần phòng rồi, hà tất lại phải phiền đến Cẩm y vệ?”
Thần Dương nói: “Thuộc hạ hiểu rồi.”
Tiêu Trì Dã uống một ngụm, lại trầm ngâm chốc lát, nói: “Chọn một nơi kín đáo đi, bày bữa ăn. Ta với y đánh phải đánh, cơm cũng phải mời.”
Hắn mím chặt bị nơi bị cắn.
“… Dù sao cũng xem như là huynh đệ đồng môn.”