Thượng Quan Nhã vẫn thẳng thắn giống hệt với kí ức của Lý Dung, đi vào chủ đề chính, “Không biết Điện hạ gấp gáp tìm ta thế này là muốn nói chuyện gì?”
“Nhã muội muội năm nay hẳn là đã 17?”, Bùi Văn Tuyên đưa trà cho Lý Dung, sau đó lại đưa Thượng Quan Nhã một ly.
Thượng Quan Nhã gật đầu đáp, “Vừa 17 tuổi được một tháng”
“Sau khi ta thành hôn, mẫu hậu liền lo lắng chuyện hôn sự của Xuyên Nhi. Không biết Thượng Quan tiểu thư có suy nghĩ gì chăng?”
Nghe được lời này, động tác của Thượng Quan Nhã khẽ khựng lại. Nàng suy nghĩ một chốc sau đó mỉm cười đáp, “Thì ra Điện hạ tìm đến là vì chuyện này. Điện hạ ý muốn nói đến hôn sự của Thái Tử Điện hạ?”
“Đúng vậy”, Lý Dung cũng không tiếp tục quanh co, trực tiếp nói, “Ta nghe bảo trong lòng Thượng Quan gia, người được chọn cho vị trí Thái tử phi là muội”
“Vậy Điện hạ hôm nay đến”, Thượng Quan Nhã co một chân lên, nâng ly trà, đưa mắt nhìn về phía Lý Dung hỏi, “Là vì cảm thấy không vừa lòng?”
“Ta…”
“Dù thế cũng không quan hệ”, Thượng Quan Nhã đặt ly xuống, nhẹ nhàng cười, “Thượng Quan gia có rất nhiều cô nương, nếu Điện hạ cảm thấy A Nhã không hợp, có thể trực tiếp nói với cha ta. Lần này đến Hoa Kinh còn có A Văn muội muội, chỉ cần xuất thân là Thượng Quan gia”, Thượng Quan Nhã quay đầu đi, kiềm nén vài phần trào phúng trong mắt, “Tùy ngài lựa chọn”
Lý Dung nhíu mày, nàng nghe được sự bất mãn trong giọng nói của Thượng Quan Nhã. Sau một chốc hòa hoãn, Lý Dung mới chậm rãi nói, “Ta không phải cảm thấy muội không hợp, chỉ là Thượng Quan gia đã có ba đời làm Hoàng hậu”
Lý Dung nâng mắt nhìn Thượng Quan Nhã, nghiêm túc hỏi, “Muội muội không sợ sao?”
Thượng Quan Nhã quay đầu nhìn lại Lý Dung, thu hồi tươi cười, “Người có ý gì?”
“Ta cùng Xuyên Nhi đều xuất thân từ Thượng Quan gia, đương nhiên sẽ ủng hộ Thượng Quan gia vô điều kiện. Chỉ là nếu muội gả cho Xuyên Nhi, muội cảm thấy Bệ hạ sẽ có suy nghĩ gì?”
“Ý của Điện hạ là…”, Thượng Quan Nhã trong mắt mang theo sắc lạnh, “Thái Tử Điện hạ xuất thân từ Thượng Quan gia, đương kim Thánh thượng thì không phải?”
“Nhưng Xuyên Nhi lấy nhân đức trị thế, chỉ cầu ổn định, đương kim Thánh thượng như thế sao?”
Lý Dung biết Thượng Quan Nhã không phải hoàn toàn không biết gì về triều chính, nàng nhắc nhở Thượng Quan Nhã, “Muội nghĩ, Dương gia vì sao lại biến mất?”
Thượng Quan Nhã không đáp lời, chỉ bưng ly trà khẽ nhấp một ngụm. Lý Dung tiếp tục nói, “Thượng Quan gia cùng Xuyên Nhi có quan hệ mật thiết, muội căn bản không cần vào cung củng cố mối quan hệ này. Nếu hiện tại liên hôn, đối với Bệ hạ mà nói, là quá mức khoa trương”
“Cho nên ý của Người là…”, Thượng Quan Nhã trịnh trọng nhìn về phía Lý Dung, “Bệ hạ hiện giờ muốn xuống tay với Điện hạ?”
Lý Dung trầm mặc không nói, Thượng Quan Nhã lại tiếp tục, “Những lời này của Người, thật sự nói cho ta nghe nhiều đến mấy cũng vô dụng vì đây không phải là chuyện ta có thể quyết định. Trước khi mọi thứ được an bài, ta cũng chỉ là vui vẻ được ngày nào hay ngày nấy thôi. Điện hạ”, Thượng Quan Nhã nâng tay, dùng trà thay rượu kính Lý Dung, “Nếu chuyện chỉ có bấy nhiêu, dân nữ xin cáo từ”
Nói xong, Thượng Quan Nhã đem trà uống cạn, đặt ly lên bàn, liền đứng dậy rời đi.
Đi đến trước cửa, nàng đột nhiên hơi xoay người lại, có chút khẩn trương nói, “Điện hạ, chuyện hôm nay ở chỗ này gặp được ta, mong Người đừng nói với những người khác”
Lý Dung vừa nghe liền đau đầu, nàng khoát tay, bảo nàng ấy nhanh chóng rời đi.
Sau khi Thượng Quan Nhã rời khỏi, Bùi Văn Tuyên ngồi bên cạnh Lý Dung, uống một ngụm trà cười nói, “Xem ra muốn xuống tay từ Thượng Quan Nhã là vô dụng”
“Điều này chưa chắc”
Lý Dung đứng dậy đi ra ngoài, thần sắc bình tĩnh, “Muội ấy sẽ suy xét”
Nếu thật sự Thượng Quan Nhã là người bạn cũ mà nàng nhận thức, khi nghe những lời trên, Thượng Quan Nhã đại khái sẽ suy nghĩ biện pháp.
Chỉ cần Thượng Quan Nhã nghĩ cách, nàng giúp một chút là được.
Lý Dung vừa nghĩ vừa cùng Bùi Văn Tuyên ra ngoài. Bùi Văn Tuyên thấy Lý Dung thần sắc trầm trọng không khỏi hỏi, “Hình như cô đang buồn bực?”
“Cũng không phải”, Lý Dung bật cười, có chút bất đắc dĩ nói, “Chỉ là đột nhiên phát hiện thì ra có nhiều chuyện ở kiếp trước, bản thân tựa hồ cũng không rõ ràng”
“Ví dụ như Thượng Quan Nhã?”, Bùi Văn Tuyên luồn tay vào tay áo, thần sắc mang theo vài phần sáng tỏ.
Lý Dung không nói gì, hồi tưởng lại Thượng Quan Nhã ở kiếp trước.
Kiếp trước, khi nàng nhìn thấy Thượng Quan Nhã, nàng ấy đã là Thái tử phi.
Khi đó, nàng ấy mỗi ngày đều trang điểm thật đậm, che khuất mặt mày. Nàng vô cùng quy củ, nhận biết đại cục, khí chất cao nhã, cử chỉ ung dung, chỉ khi hai người ở riêng, nàng ấy mới thỉnh thoảng lộ ra phần tùy ý, cùng Lý Dung nói vài câu đùa giỡn. Nhưng dù là những lúc “thỉnh thoảng” kia, Lý Dung cũng chưa bao giờ phát hiện được, thì ra Thượng Quan Nhã không hề thích chốn cung đình.
Nàng vẫn luôn cho rằng, Thượng Quan Nhã là một đóa hoa trời sinh mỹ lệ dành riêng cho hoàng cung. Nhưng hôm nay, khi được nhìn thấy một mặt tươi đẹp này của Thượng Quan Nhã, nàng lại đột nhiên hiểu được, Thượng Quan Nhã kia dường như đã là người một chân tiến vào quan tài. Từ thời khắc nàng ấy bước qua cổng cung đình, liền dùng nắp quan tài gắt gao ép chính mình vào bên trong.
Nàng hồi tưởng lại đôi mắt lấp lánh ban nãy của Thượng Quan Nhã, đột nhiên nhớ đến điều gì, nàng quay đầu lại nhìn Bùi Văn Tuyên hỏi, “Nói, ngươi dường như biết được muội ấy vốn là có tính tình này phải không?”
“Nàng ấy có phải tính tình này không ta không biết”, Bùi Văn Tuyên sóng vai Lý Dung bước đi, cười như không cười đáp, “Nhưng ta biết Thượng Quan Nhã khẳng định không đơn giản là một tiểu thư khuê các nên dù nàng ấy làm gì, ta cũng không kỳ lạ”
“Ồ?”, Lý Dung có chút tò mò, “Ngươi kiếp trước cùng muội ấy có liên hệ gì à?”
“Ta cùng nàng ấy không có nhưng ta và cô thì có”, Bùi Văn Tuyên trực tiếp bật cười, “Bạn bè của cô có ai được gọi là tiểu thư khuê các đâu?”
Lý Dung nghe được lời này, sửng sốt hồi lâu, sau đó mới vỡ lẽ, thì ra Bùi Văn Tuyên đang châm biếm mình. Nàng giơ cao cây quạt trong tay muốn đánh hắn, “Ngươi có ý gì? Lá gan càng lúc càng lớn nhỉ?”
Bùi Văn Tuyên biết nàng muốn đánh mình liền vội vàng tránh đi. Lý Dung thấy hắn xoay người trốn, không biết vì sao không khỏi có chút ngứa tay mà đuổi theo véo hắn.
Bùi Văn Tuyên vừa trốn vừa lùi về sau, miệng oang oang kêu, “Quân tử động khẩu không động thủ, cô chú ý hình tượng chút đi. Ấy ấy, đừng véo eo… Aiyaya, chết mất chết mất”
Lý Dung thấy Bùi Văn Tuyên giả vờ kêu thảm thiết dựa vào cây cột không khỏi bật cười thành tiếng, nàng ngừng tay hỏi, “Sao ngươi có thể ấu trĩ như vậy nhỉ?”
“Cô còn không biết xấu hổ hỏi ta mấy lời này?”
Bùi Văn Tuyên nghiêng người dựa vào cột, tủm tỉm cười nhìn Lý Dung, “Cô năm nay cũng 18 tuổi rồi, hầu tinh chuyển thế à?”
Lý Dung sững người, Bùi Văn Tuyên vừa nhắc lại liền khiến nàng nhớ đến hình ảnh bản thân rượt đuổi Thượng Quan Nhã ban nãy, nhất thời có chút xấu hổ. Lý Dung cũng không hiểu bản thân bị làm sao, trọng sinh đã lâu, đặc biệt khi gặp lại bạn cũ, hành động dường như càng ngày càng giống một tiểu cô nương.
Bùi Văn Tuyên thấy Lý Dung xấu hổ khẽ bật cười. Hắn nâng tay, hái một đóa hoa dành dành vừa nở rộ, nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai cho Lý Dung.
“Ta không biết cô có phải hầu tinh chuyển thế hay không”, hắn cài hoa dành dành vào tóc Lý Dung, nét cười mang theo vài phần ôn nhu, “Nhưng trong lòng ta, cô kỳ thật chỉ là một tiểu cô nương”
“Ý ngươi nói ta ấu trĩ?”
“Không”, Bùi Văn Tuyên thu hồi tay, hai tay luồn vào tay áo, hắn khẽ nghiêng đầu đáp, “Ta chỉ cảm thấy, bộ dáng thanh xuân tươi trẻ này của cô, rất đẹp”