Cô biết Minh Kiều là một người rất kiêu ngạo, dù cho nét kiêu của nàng hiện giờ không lộ ra ngoài thì cũng vẫn kiêu. Vì vậy, dù có gặp chuyện gì, nàng đều không muốn bất cứ ai đồng tình với nàng.
Minh Kiều giật mình, nàng suýt nữa quên mất Đường Hiểu Ngư là người trong sự kiện, nếu cô cũng là người ngoài không biết nội tình giống như Thời Nhan thì sẽ rất dễ coi nàng là cọng cải thìa bị dì út lừa gạt lợi dụng.
Nhưng Đường Hiểu Ngư thì không, thế cho nên là một người bạn, cô sẽ đau lòng nàng bị dì út lừa gạt nhưng cũng sẽ không hoàn toàn hiểu lầm.
Nàng lại nghĩ xa rồi.
Trầm tư như vậy, Minh Kiều phát hiện mình lại bị nhìn chằm chằm trong lẳng lặng, hơn nữa con ngươi lạnh bạc bình tĩnh như hồ sâu của Đường Hiểu Ngư lại có gợn sóng phiêu lãng.
“Cho tới giờ cô chưa từng nghĩ đến việc hòa hoãn quan hệ với gia đình sao?”
Minh Kiều hậu tri hậu giác phát hiện, nàng vẫn luôn nối lệch sóng não.
Thì ra Đường Hiểu Ngư muốn nàng hòa hoãn một chút quan hệ với gia đình!
Trên đời này còn có người dịu dàng tri kỷ hơn Đường Hiểu Ngư sao?
Không, hoàn toàn không.
Cho dù có nàng cũng không tin.
Nàng nghiêm túc suy nghĩ một chút, cảm thấy lúc cần thiết có thể ngả bài, hòa hoãn quan hệ thì cơ bản là chuyện không thể.
Có lẽ trong mắt Đường Hiểu Ngư, quan hệ giữa nàng và người nhà họ Minh như rơi xuống vực băng. Nguyên nhân lớn nhất một nửa là do dì út xúi giục, một nửa là thân thế hai người bị vạch trần và sự trở lại của cô.
Thật ra trước khi nàng xuyên sách, nàng cũng cảm thấy nguyên nhân lớn nhất khiến mối quan hệ giữa nguyên chủ và người nhà họ Minh tan vỡ là vì thân thế của nàng và Đường Hiểu Ngư hoán đổi cho nhau, dẫn đến tâm thái mất cân bằng.
Nhưng trên thực tế lại không phải vậy, vấn đề thân thế của hai người cùng lắm chỉ có thể tính là ngòi nổ mà thôi.
Sự khác biệt về tính cách, giao tiếp khó khăn làm cho mâu thuẫn và vết nứt bị chôn vùi trong một thời gian dài, sự bùng nổ luôn luôn là không thể tránh khỏi chứ không phải là ngẫu nhiên.
“Băng dày ba thước không chỉ vì một ngày lạnh.” Minh Kiều nghiêm túc giải thích cho Đường Hiểu Ngư: “Không phải tôi làm sáng tỏ một hai chuyện tôi chưa từng làm là có thể thay đổi.”
“Hơn nữa, bây giờ cô nhìn thấy tràng diễn của của dì út tôi thì đã cho rằng quan hệ của tôi và người trong nhà tan vỡ tất cả đều là do dì ấy xúi giục, thế thì cũng chưa phải.”
Nàng nói chuyện của mình lúc nào cũng luôn thản nhiên, tốt xấu đều như nhau.
Chuyện nguyên chủ đã làm là sự thật chắc chắn, nàng cũng không muốn tranh cãi nhiều. Ngày đầu tiên xuyên qua đã tính nằm thẳng cẳng, sau đó đi xa tha hương, cùng những người khác như cá về nước quên chuyện trên bờ.
Nàng cảm thấy đó là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề, không nghĩ tới những con đường khác.
Nàng tuy rằng tản mạn nhưng cũng có ngạo khí của mình.
Nằm thẳng cẳng thì nằm thẳng cẳng, nhưng ai cũng đừng hòng khiến nàng hèn mọn cúi đầu khóc lóc cầu xin tha thứ, hoặc là ôm đùi ai.
Rất sớm rất sớm trước kia nàng đã thề, cả đời này dù nàng làm cái gì cũng phải thống khoái, tuyệt không cần nghẹn khuất sống qua ngày.
Chuyện của Tạ Sở và dì út cũng không làm cho nàng dao động ý niệm này, đơn giản chỉ là đẩy kế hoạch về sau. Nguyên nhân chân chính làm cho nàng muốn lưu lại cho tới giờ đều là vì Đường Hiểu Ngư.
Đường Hiểu Ngư thật sự là một sự ngoài ý muốn.
Mặc dù trong ngày đầu tiên gặp mặt, Minh Kiều biết Đường Hiểu Ngư là một người rất tốt, nhưng đôi khi nàng vẫn cảm thấy hoảng hốt vì những gì Đường Hiểu Ngư đã làm với mình.
Nàng từng là kẻ báo thù không tiếc bất cứ giá nào, nàng cũng biết mùi vị của ghét hận là thế nào, nhất là mỗi một phần khổ sở mà mình đã nếm qua. Cho dù không liên quan đến đối phương, nhưng khi nàng phẩm vị những khổ sở kia cũng sẽ ghi hận lên người kẻ thù.
Huống chi, sự khổ sở mà Đường Hiểu Ngư đã nếm đều có liên quan đến nàng.
Nhưng cảm khái thì cảm khái, nàng lại không thể không cảm thấy may mắn vì Đường Hiểu Ngư thiện lương, nếu không thì nào có giao điểm như bây giờ.
Nghĩ đến chuyện này, nàng mang theo một chút bất an cùng ngượng ngùng, thăm dò đưa tay đặt cạnh vai Đường Hiểu Ngư: “Dạ Oanh, cô biết tôi chưa hề, cũng không phải là người tốt, cuộc sống trước kia cũng là một mớ hỗn độn. Tôi thực sự nghĩ hay cứ kệ vậy đi.”
Không tranh cãi, không tẩy trắng, không ôm đùi, bưng bản hack của nàng chạy thẳng đi.
“Là sau khi gặp được cô, tôi mới quyết định bắt đầu lại từ đầu, cô sẽ luôn bầu bạn với tôi chứ?”
***
Đường Hiểu Ngư cảm nhận được bàn tay chậm rãi gác bên vai, cô rũ mắt nhìn thoáng qua. Ngày hè nóng bức, cho dù nhiệt độ lòng bàn tay kia không cao nhưng cũng làm cho đầu vai sinh ra cảm giác nóng rực.
Nhưng lời nói của Minh Kiều lại giống như một giọt nước mưa lạnh lẽo rơi vào trong lòng cô.
Dù quan hệ giữa Minh Kiều và dì út đi đâu về đâu, quan hệ với những người khác trong nhà, nàng không muốn bồi lại cũng không có ý định duy trì.
Đáp án không phải là cỡ nào bất ngờ, từ đêm ở Tường Vi Viên ấy, cô cũng đã có dự cảm mơ hồ rồi.
Hết lần này tới lần khác khi cảm giác lạnh xâm nhập vào tim phổi, câu hỏi “Cô vẫn sẽ luôn bầu bạn với tôi chứ?” lại giống như một thốc lửa đỏ rực mạnh mẽ xâm nhập, thiêu đốt hừng hực.
Giả thiết trong lòng Đường Hiểu Ngư lại nổi lên, nếu như cô biết tôi là Đường Hiểu Ngư…
Cô ghé mắt nhìn về phía Minh Kiều, biểu tình hơi phức tạp.
Minh Kiều không thấy cô trả lời thì có chút mất mát, đang muốn thu tay lại đã bị cô nhẹ nhàng kéo lấy cổ tay.
“Cô có tò mò về thân phận thật của tôi không?”
Minh Kiều giật mình.
Nàng không ngờ Đường Hiểu Ngư lại đột nhiên nhắc tới vấn đề này, tuy rằng nàng cũng không có ý định duy trì cục diện như vậy, dù biết lại cứ giả hồ đồ mà qua ngày.
Nếu không có câu nói của Đường Hiểu Ngư “Tôi coi cô là bạn”, rất có thể Minh Kiều sẽ không có suy nghĩ này, bởi vì nàng biết mối quan hệ giữa nàng và Đường Hiểu Ngư vẫn như gió phiêu phù, gắn liền với ý tốt của đối phương.
Khi chuyện Thợ săn hạ màn chính là thời điểm quan hệ hai người tan cuộc.
Chi bằng không vạch trần, lưu lại một đoạn hồi ức tốt đẹp.
Nhưng Đường Hiểu Ngư đã coi nàng là bạn, nàng nên nói rõ ràng tất cả mọi thứ.
Nhưng trước khi thẳng thắn thừa nhận tất cả những gì nàng đã làm trước đây, nàng cũng phải có hành động thiết thực để xin lỗi Đường Hiểu Ngư vì những gì đã làm trong quá khứ.
Nàng và Đường Hiểu Ngư không làm được người thân, vậy làm bạn cũng không tệ.
Về phần người nhà họ Minh, bọn họ đã bị nguyên chủ làm đau thấu tim, mà nàng cũng chẳng có tình cảm gì với họ cả, chưa làm người quen một lần gặp mặt đã như nước gặp lửa đã là tốt lắm rồi.
Minh Kiều nghĩ về kết cục của mỗi người trong sách cùng chuyện họ gặp phải, cảm thấy nói là kết quả tốt nhất cũng đúng.
Nhưng vẫn phải gác lại chuyện này để xử lí triệt để rõ ràng việc của dì út trước.
Vậy nên, nói cho không phải nàng mới nên là người phát sầu vì vấn đề này sao?
“Tò mò thì chắc chắn là đã từng tò mò.” Minh Kiều nói hàm hồ, nhưng có có hack hỗ trợ nên biết hết đáp án rồi, sao phải tò mò nữa.
“Giả sử một ngày nào đó cô phát hiện ra tôi là người có ân oán với cô, cô sẽ làm gì?” Đường Hiểu Ngư lại hỏi.
Thanh âm của nàng không vui không buồn, bình tĩnh hỏi, người bị hỏi là Minh Kiều lại kinh hãi.
Cô cũng trực tiếp quá đấy, không nghĩ tới lỡ như tôi vì những lời này mà liên tưởng đến cô là ai…
Được rồi, ân oán của tôi nhiều lắm, không sợ hãi cũng có thể hiểu được.
Nàng ngước mắt lên, ánh mắt Đường Hiểu Ngư đuổi theo nàng thật chặt. Minh Kiều không rõ đó là một loại chờ đợi hay áp bách, khiến nàng gần như muốn tránh né: “Tôi đâu có tinh thần phân liệt, cô có hai thân phận thì tôi thật sự có thể xem cô như hai người, ân là ân, oán là oán hay sao?”
Giọng điệu Đường Hiểu Ngư rất bình thản khách quan kể lại sự thật: “Nhưng cô là người rất lý trí.”
Ví dụ như với Tạ Sở.
Minh Kiều tuyệt đối không ngờ có một ngày sẽ được người ta khen lý trí, nàng cảm thấy Đường Hiểu Ngư có khi vẫn đang dùng từ uyển chuyển, chẳng bằng nói nàng rất vô tình.
“Chuyện cụ thể phải được xem xét cụ thể mà.” Minh Kiều nói.
Nàng quả thật sẽ không diễn tiết mục thâm tình mà thật lòng cho sai người với Tạ Sở trước mặt Đường Hiểu Ngư. Theo bản tâm mà nói, nàng không muốn diễn trước mặt Đường Hiểu Ngư, cũng tận lực thể hiện chân thực bản thân mình trước mặt cô.
“Đối với tôi, thế giới này chỉ có cô là độc nhất vô nhị, tôi sẽ không làm chuyện nhằm vào cô, làm tổn thương cô nữa, về sau cũng tuyệt đối sẽ không trở thành kẻ địch của cô.”
Giọng nói của nàng không khác gì ngày xưa, nhưng không hiểu sao lại trịnh trọng đến khiến người ta tin phục: “Dù cô có là ai.”