Sau khi Hứa Mai giao bọn Diệp Lệnh Úy cho nhân viên chuyên môn thì rời đi, Diệp Lệnh Úy quay đầu nhìn bóng lưng cô một cái, sau đó lạnh lùng thu tầm mắt lại, chợt một cái bóng đen to lớn nhào tới.
“Oa oa oa oa oa oa òa òa òa òa a a a!!!!!” Cao Lâm Hạo kích động đến mức quang quạc kêu bậy: “Diệp Lệnh Úy à, công ty nhà cậu đẹp quá!”
“Tôi muốn chơi cái game «Khủng Bố Vô Hạn» !” Sở Nhiên nhỏ giọng nói, cậu ngại tìm nhân viên nên cứ đè giọng nhỏ xuống, Diệp Lệnh Úy cũng chưa nghe rõ, thế mà người đàn ông phụ trách bọn cậu đã vỗ tay: “Đến đây, dẫn bạn học của cậu chủ nhỏ đến lầu ba trải nghiệm «Khủng Bố Vô Hạn» mau.”
Có thể nói là rất có năng lực phân biệt trái phải, kiểu người như vậy dù không phải ai cũng mến, nhưng chắc chắn là kiểu người có thể từ từ thăng tiến: chịu nhún nhường, chịu nịnh nọt.
Diệp Lệnh Úy nhìn lướt qua thẻ tên của anh ta: Dương Lập Thành.
“Anh Dương, ” Diệp Lệnh Úy dừng bước lại, gọi anh ta một tiếng.
Dương Lập Thành nhảy lên như bị điện giật, khua tay liên tục: “Cậu chủ nhỏ sao vậy sao vậy? Có chuyện gì cậu cứ nói thẳng, cậu gọi tôi như vậy tôi nào chịu nổi.”
Diệp Lệnh Úy nở nụ cười hồn nhiên.
Mười phút sau, Diệp Lệnh Úy cầm thẻ từ bước vào cửa chính Diệp thị, Diệp Sầm đã chuẩn bị chu toàn như thế, cậu không thể khiến đối phương thất vọng được.
Lúc này, đúng là Diệp Sầm đang họp.
Ở tầng thứ mười một, hành lang rộng lớn vắng vẻ không một bóng người, tại khúc rẽ còn mở ra một khu vực riêng để nghỉ ngơi uống trà chiều, cứ cách vài mét lại có một chậu hoa được người có chuyên môn dày công chăm sóc, sàn nhà hành lang sáng bóng đến mức có thể soi gương, đèn trên trần nhà đều được điêu khắc.
Cánh cửa gỗ màu đỏ thẫm đóng chặt, hiệu quả cách âm rất tốt, chỉ là dù không nghe thấy nội dung cuộc họp, nhưng tiếng nói chuyện rì rầm vẫn truyền ra.
Diệp Lệnh Úy ngẩng đầu nhìn bảng chỉ dẫn trên cửa: Đang diễn ra cuộc họp quan trọng, đừng quấy rầy.
Đừng quấy rầy?
Tại sao lại đừng quấy rầy?
Tay Diệp Lệnh Úy đụng vào tấm ván gỗ lạnh buốt, sau đó cậu hơi dùng sức, cánh cửa lập tức trượt sang bên cạnh.
“Có thể thấy rằng ở tháng trước mọi người…” Bài phát biểu của Diệp Sầm vừa mới bắt đầu, cánh cửa đã mở ra, gió lạnh lùa vào, ánh mắt Diệp Sầm sắc như dao liếc qua, là ai không có mắt vậy?
“Anh cả…..” Diệp Lệnh Úy sợ hãi gọi một tiếng, sau đó thò đầu vào nhìn một chút, khóe miệng vô tội nhếch lên: “Thật ngại quá, làm phiền mọi người rồi.”
Anh cả?
Người tham gia cuộc họp lần này đều là nhân viên ở cao tầng công ty, đa phần đều biết Diệp Sầm có hai người em trai, bọn họ đã gặp Diệp Huyến, còn chỉ nghe nói về Diệp Lệnh Úy, vậy dễ nhận thấy thiếu niên xuất hiện tại đây chính là Diệp Lệnh Úy.
Em trai sếp Diệp à, dù cảm thấy đối phương lanh chanh cũng không thể trách móc, phó giám đốc cười tủm tỉm bảo: “Cậu tới công ty chơi sao?”
“Để chúng tôi họp trước đã được không?”
Thật ra đối phương cũng chỉ là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, đúng ra bọn họ tội gì phải dùng giọng điệu dè dặt cẩn thận như vậy để dỗ dành đối phương, nhưng mà hết cách rồi, khi bạn nhìn vào đôi mắt vô tội, yếu ớt của đối phương, bạn sẽ không kìm được hạ thấp âm lượng, nói chuyện với đối phương bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhất.
Diệp Lệnh úy chỉ vào vị trí trống không ở cuối cùng: “Em có thể vào nghe không? Em không lên tiếng đâu.”
… Xem ra vốn là cậu không thèm nghe bọn họ nói gì.
Diệp Sầm ấn ấn mi tâm, bất đắc dĩ phất tay với trợ lý đứng ở đối diện cửa: “Để nó vào đi.”
Khựng lại một chút rồi nói: “Pha một ly sữa cho nó.”
Trợ lý: “…” Bây giờ tôi đi đâu kiếm sữa bột đây? Tôi pha bản thân cho ngài có được không?
“Được rồi, chúng ta tiếp tục họp.” Diệp Sầm nói cứ như sự việc xen giữa ngắn ngủi này chưa từng xảy ra.
Trợ lý thật sự không tìm thấy sữa bột, cô lục lọi được một bịch sữa kem trong ngăn kéo của mình. Trước khi chính thức nhậm chức, hiểu rõ mối quan hệ gia đình của ông chủ cũng là bổn phận của cô, cô không biết người bị bệnh tim có uống được trà sữa không, nhưng trong trà có một chất kích thích thần kinh, đồng thời khiến cho mọi người hưng phấn, sữa lắc mềm mịn ngon lành, đây là do cô tìm đặt mua hộ, đặc biệt không có chất phụ gia.
Cô xoay người đặt ly sữa kem trước mặt cậu nhóc xinh xắn, dùng tay che miệng nhỏ giọng nói: “Em không được nói chuyện nhé, đợi lát nữa họp xong thì tìm sếp Diệp chơi sau nhé.”
Diệp Lệnh Úy ngoan ngoãn gật đầu: “Được ạ…..”
Trên đỉnh đầu, hai chùm tóc ngốc ngốc không đè xuống được theo đó lắc lắc một chút, trợ lý che miệng lại, đáng yêu quá đi!
Thế nhưng rất nhanh sau đó, cô không cảm thấy đáng yêu nữa, sau lưng cô bắt đầu đổ mồ hôi hột, cô còn trông thấy mặt sếp Diệp ngày càng đen.
Diệp Lệnh Úy chơi cây bút trong tay, cậu ghé vào trên bàn, ở trên đây vị trí càng ở cuối cùng thì quyền lực tại công ty càng nhỏ, ngồi bên cạnh Diệp Lệnh Úy là trưởng phòng bộ phận nào đó, nom còn rất trẻ, khoảng chừng ba mươi tuổi, Diệp Lệnh Úy chọc chọc anh ta: “Em đẹp không?”
Trưởng phòng cứng đờ người, sau khi Diệp Lệnh Úy nói xong, anh ta lập tức nhận được ánh mắt giết người từ lãnh đạo cấp cao nhất của anh – Diệp Sầm.
Anh ta ấp a ấp úng, hoàn toàn không dám lên tiếng.
Diệp Lệnh Úy khẽ xì một tiếng, ngồi thẳng người lên tựa vào ghế, giày đạp lên mặt sàn, ghế trượt lùi về phía sau, bánh xe ma sát với mặt sàn phát ra tiếng chói tai.
Trực tiếp đè lên âm thanh từ micro.
Trợ lý: “….”
Diệp Sầm: “….”
Diệp Sầm biết cuộc họp ngày hôm nay không thể tiếp tục được.
“Tan họp.” Diệp Sầm mặt không biến sắc đứng lên, cũng không quay đầu lại nhìn mà bước ra khỏi phòng họp.
Trợ lý dọn dẹp văn kiện ôm vào ngực xong, nhanh chóng đi đến trước mặt Diệp Lệnh Úy: “Đi theo chị.”
Diệp Lệnh Úy theo trợ lý đi đến văn phòng của Diệp Sầm. “Em đi vào đi.” Trợ lý nói.
Diệp Lệnh Úy không gõ cửa mà đẩy cửa ra bước thẳng vào, Diệp Sầm đang tự pha cà phê, nghe thấy tiếng bước chân, đến mí mắt anh cũng chẳng muốn nhấc lên.
“Sao đi lên đây được?”
Không có thẻ từ thì hoàn toàn không thể vào được.
“Người đưa thẻ từ cho cậu, chiều hôm nay sẽ bị đuổi việc.” Diệp Sầm thản nhiên nói: “Cậu cứ việc làm xằng làm bậy tiếp nữa đi.”
Diệp Lệnh Úy không nói chuyện, mà đi vòng qua bàn làm việc màu đen thật lớn, dứt khoát chiếm lấy ghế làm việc màu đen bằng da thật của Diệp Sầm, Diệp Lệnh Úy thong thả ngồi xuống, xoay tròn hai vòng, cậu ngẩng đầu lên nhìn Diệp Sầm: “Anh cả, em thích chỗ này rồi, nhường cho em nha.”
Khuôn mặt lẫn giọng điệu ngây thơ như thể một đứa con nít.
Diệp Sầm đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn không ra vui buồn: “Diệp Lệnh Úy, cậu cố ý?”
Anh thông minh hơn Diệp Huyến.
Diệp Lệnh Úy không nhìn Diệp Sầm, cậu tiện tay lôi một tập tài liệu trên bàn xuống, vừa xếp máy bay vừa nói: “Đúng là em cố ý đó, ai bảo anh với anh hai đối xử không tốt với em.”
Cậu không lấp liếm, không che giấu, cứ thế nói thẳng rằng do anh với anh hai đối xử không tốt với em.
Nếu Diệp Lệnh Úy không nói gì về chuyện này, mọi thứ sẽ tiếp diễn, những kẻ đối xử với tệ vẫn sẽ dửng dưng như chẳng có gì xảy ra.
“Anh cả à, anh nói xin lỗi em đi.” Diệp Lệnh Úy thổi thổi cho máy bay giấy bay lên, nhìn nó đong đưa đáp trúng cửa, sau đó cậu lại bắt đầu xếp một cái máy bay khác: “Em sẽ cân nhắc để yên cho anh.”
Diệp Sầm nhíu mày: “Sao cậu lại thành ra như thế này?”
Trong thời kỳ phản nghịch có thể làm bất kỳ chuyện gì trái khuôn phép, có thể ngang ngạnh nhưng kiểu thay đổi tính cách lớn như cậu út Diệp này đã hiếm càng thêm hiếm.
Có thể cảm nhận rõ ràng sự thù hận lạnh buốt của cậu.
“Thế anh cả cẩn thận nghĩ lại xem, là ai khiến em thành như vậy?” Diệp Lệnh Úy toét miệng cười, cái máy bay giấy thứ hai lại bay ra.
Diệp Sầm không cản cậu lại, trong lòng hắn khó chịu phát sợ, hắn mặc kệ Diệp Lệnh Úy nhiều năm như vậy, cuối cùng bây giờ cũng nhìn thẳng vào đối phương, lại phát hiện ra toàn thân đối phương mọc ra những cái gai bén nhọn, người khác hoàn toàn không thể đến gần.
“Anh cả, lần trước em hỏi anh liệu khi em chết đi anh có cảm thấy khổ sở không?” Diệp Lệnh Úy ngẩng đầu lên: “Hôm nay em hỏi anh một chuyện khác, em muốn Diệp thị, liệu anh có cho em không?”
Diệp Lệnh Úy hết sức rõ ràng việc bản thân cậu chỉ là một nghĩa vụ, một trách nhiệm của Diệp Sầm, anh không ghét cũng chẳng thích, cho nên có Diệp Lệnh Úy cũng được không có cũng không sao.
Giữa hai người bị sự im lặng chiếm cứ.
Trong phòng làm việc rải đầy máy bay giấy.
Diệp Lệnh Úy đứng dậy, thản nhiên nói: “Anh cả, thật ra anh còn không bằng anh hai, ít nhất anh hai dám yêu dám hận. Một ngày nào đó anh ấy sẽ trở thành anh hai của em, còn dạng người như anh cả đây chỉ xứng đáng một thân một mình chết già.”
Diệp Sầm thiếu chút nữa là khuỵu xuống.
Tựa như bị mạnh vào lồng ngực, khiến người ta không tài nào thở được.
Cậu trai cao lớn ở trước mặt là người em trai anh luôn ngó lơ, là Diệp Kiều Kiều không biết đường đi lên sẽ nắm lấy góc áo của anh, loạng choạng chạy theo.
Thật ra anh không ghét em.
Chỉ là trải qua một thời gian dài đã hình thành thói quen đối xử lạnh nhạt với đối phương, đã quen với hình thức chung sống như vậy, thậm chí còn cho rằng kiểu chung sống như này không có bất kỳ vấn đề gì.
“Rầm”
Cánh cửa bị đẩy ra, một ông lão đầu nhiều tóc bạc tràn đầy tinh thần đứng ở ngoài cửa, ở sau lưng là trợ lý mắt đỏ hồng.
Diệp Sầm cúi đầu, thái độ cung kính: “Ông nội.”
“Sao ông lại tới đây?”
Diệp Tổ Mẫn hừ lạnh một tiếng, chắp hai tay sau lưng: “Tôi không tới thì sao biết được anh nuông chiều cho cái thằng nhóc kia quấy rối tại công ty?”
Ông cúi đầu, nhìn thấy máy bay giấy bên cạnh chân: “….”
Nhặt lên xem: «Báo cáo thiết kế và phát triển game Truy Tìm Báu Vật – Đề án cuối cùng»
Diệp Tổ Mẫn nhìn Diệp Sầm như một con sư tử nổi giận: “Anh đưa văn kiện quan trọng như này cho nó gấp giấy chơi? Mấy năm rồi những điều tôi dạy anh có phải uổng phí rồi không?”
Diệp Lệnh Úy đứng lên, cậu đang định nói thì Diệp Sầm đã dứt khoát nhận lời quở trách của Diệp Tổ Mẫn: “Xin lỗi, là do sơ suất, sẽ không có lần sau đâu ạ.”
Diệp Sầm biết rõ Diệp Lệnh Úy đứng lên tính nói điều gì, nếu để Diệp Tổ Mẫn do chính cậu tự tung tự tác, chắc chắn sẽ làm cho cậu sống không được dễ chịu.
Dù cho Diệp Sầm đã gánh vác trách nhiệm, tình hình cũng chỉ tốt lên một chút.
Cuối cùng Diệp Tổ Mẫn cũng không nỡ trách cứ Diệp Sầm quá nặng nề, quay đầu nhìn chằm chằm Diệp Lệnh Úy đang vùi người vào ghế: “Đây là chỗ mày ngồi à? Đứng lên cút ra ngoài!”
Diệp Lệnh Úy chẳng những không đứng lên mà còn xoay một vòng, cậu hất cằm: “Anh cả cho con ngồi, không tin ông hỏi anh ấy đi.”
Diệp Tổ Mẫn: “…”
Đã dự đoán được từ sớm, đã dự đoán được từ sớm.
Diệp Sầm chịu ánh mắt dò xét từ Diệp Tổ Mẫn, mặt không hề thay đổi cõng lấy cái nồi này: “Là con để nó ngồi.”
Diệp Lệnh Úy chống cằm thích thú nhìn cảnh tượng trước mặt, Diệp Tổ Mẫn ghét nhất là kẻ ngỗ ngược, người ông ta xem trọng nhất là Diệp Sầm, điều mà Diệp Sầm sẽ không làm đó chính là ngỗ nghịch ông cụ này.
Nhưng cậu ấy à, cứ muốn xem bọn họ chĩa mũi dùi vào nhau đấy.