Lão Lưu cười, “Nếu không trở lại em còn khôngthể kể mãi cuộc cách mạng của anh à.”
Thấy hai người thật vất vả mới có thời giantrò chuyện, Nghiêm Chân đứng dậy chào tạm biệt, còn chưa đi đến cửa nơi hàng hiênthì liền thấy Cố Hoài Việt cũng đang đi tới.
Cố Hoài Việt mặc một thân huấn phục, toàn thânđều phảng phất hơi thở mang theo mùi thuốc súng, giống như anh vừa mới từ trênchiến trường trở về, mà không phải từ sân huấn luyện.
Anh vừa đi vừa tháo mũ xuống, vuốt mái tóc, vẻmặt có chút không để ý. Anh ngẩng đầu, tầm mắt hai người gặp nhau khiến cả haiđều giật mình sửng sốt một chút.
Đến cùng vẫn là Nghiêm Chân nhịn không được,xì một tiếng bật cười.
Anh cũng cười cười.
Về đến nhà, tiểu gia hỏa kia đang ngồi trướcbàn chép thành ngữ, đừng hỏi chắc chắn là phạm sai lầm nữa rồi. Nhưng bất đồnglà lúc này người phạt cậu bé là cô giáo Nghiêm luôn bao che khuyết điểm cho tiểugia hỏa này.
Buổi sáng hôm nay Nghiêm Chân dẫn theo tiểugia hỏa này đến chúc tết Tịch Thiếu Phong cùng Chung Lê Anh, vừa vặn hai đứa nhỏkia cũng ở đó. Nghiêm Chân để cho Gia Minh đi chơi cùng hai đứa trẻ kia, kết quảchỉ một lúc sao liền chọc cho người ta khóc lên. Khi cô hỏi nguyên nhân thì biếtđược hai đứa trẻ kia thích súng của tiểu quỷ này, muốn lấy chơi một chút nhưngCố tiểu tư lệnh sống chết cũng không cho.
“Ba tớ nói, không thể bảo quản được vũ khí củamình thì người lính đó không còn là một người lính tốt nữa, ngay cả một ngườilính mà còn không đảm đương được thì làm sao có thể trở thành một vị tướng quânchứ.”
Lời vừa nói xong khiến cho Tịch Thiếu Phongđang đọc báo ở phòng khách cũng bật cười ha ha, tiểu gia hỏa này có chí khí.Chung Lê Anh cùng mẹ của hai đứa trẻ kia đều tỏ vẻ không có việc gì nhưng dùsao vẫn là Cố Gia Minh bắt nạt hai đứa trẻ kia, Nghiêm Chân như thế nào cũng phảicó chút ý tứ nên quyết định khi nào trở về thì bắt tiểu quỷ này chép thành ngữ.
Không nghĩ tới mới vào cửa, tiểu tử kia lắc lắcmông liền nằm úp sấp trên bàn bắt đầu chép thành ngữ.
Nghiêm Chân nhìn cậu bé, tránh không được thởdài. Cô vẫn là mềm lòng nha, không giống Cố thủ trưởng, trực tiếp cho tiểu quỷnày chép trường ca.
Cố Hoài Việt nhìn con trai, sau khi nghe chuyệnthì cũng nói, “Nên phạt.”
Tiểu gia hỏa kia đối với sự “nuông chiều dungtúng” này của Cố thủ trưởng đối với hành vi của cô giáo Nghiêm thì thật sự rất phẫnnộ, quay đầu lại lấy giấy ghi lên đó một câu thành ngữ: Cấu kết với nhau làm việcxấu.
Mặc một thân quần áo không được hợp thời, trướcgiờ ăn cơm chiều Cố Hoài Việt muốn tắm rửa một chút.
Hôm nay, trước khi huấn luyện Lưu Hướng Đôngcó nghe một cuộc điện thoại quân tuyến, chủ ý từ chính ủy liên quan đến việc điềuđộng người nào tham dự diễn tập năm sau là cả một vấn đề có sự khác nhau rất xaso với quyết định của sư bộ, dù sao danh sách số người trong lần quân diễn nàykhông chỉ có riêng mình anh, người có năng lực ở trong sư bộ cũng không phải chỉcó anh.
Lưu Hướng Đông tự nhiên cũng biết, ngắt điệnthoại sầu lo vạn phần.
Cố Hoài Việt an ủi anh ta, coi như là cuộc huấnluyện dã ngoại lớn đi, nhưng không vì việc chuẩn bị cho quân diễn mà để việc huấnluyện của bộ đội bị trễ nãi, hơn nữa trong lòng bọn họ đều biết rõ, Thẩm MạnhXuyên đang có chủ ý gì.
“Cậu muốn rời đi như vậy sao?” Lưu Hướng Đôngtrêu chọc anh, “Hoài Việt, nói thật tôi không có gì trông cậy vào, tôi chỉ là mộtngười thô kệch xuất thân từ miền quê nghèo, hương khói phần mộ tổ tiên cũng đãphù hộ cho tôi đến bước này rồi. Nhưng cậu thì khác, cậu còn trẻ, đang ở cấptham mưu trưởng của sư đoàn, cậu không nghĩ tới việc tiến thêm một bước lênphía trước sao?”
Không phải chỉ một người cùng anh nói qua vấnđề này, lão nhân trong nhà cũng ám chỉ qua cho anh… nhưng…
Cố Hoài Việt buông bút, “Lão Lưu, anh cũng biếtquan hệ của em cùng Thẩm Mạnh Xuyên, chỉ cần hai người ở trên cùng một bàn thìsẽ đối chọi gay gắt như thế nào rồi.”
Lão Lưu thấy nhưng không thể trách, nơi nhữngcon người kiêu ngạo cùng tụ tập thì ai có thể chịu phục ai đây.
“Đây có thể là một cơ hội quan trọng đối với cậuta.” Cố Hoài Việt nói, “Về sau cho dù là châm chọc đối đầu, cũng phải tìm đượcđối thủ ngang tài ngang sức.”
Anh nói xong lời này cũng khiến lão Lưu tâm khụckhẩu phục. Đừng nói, con người này có đôi khi kiêu ngạo muốn chết.
Phục hồi lại tinh thần, Cố Hoài Việt nhanhchóng tắm rửa xong, rồi đi ra ngoài.
Nghiêm Chân đã dọn cơm lên, thuận tiện còn làmtrước món trứng gà với đường mà tiểu gia hỏa kia thích ăn nhất. Cố tiểu tư lệnhđói bụng từ trưa đến giờ, vùa nhìn thấy đồ ăn thì thâm cừu đại hận gì đều quênhết. Dáng ăn này khiến Cố thủ trưởng cảm thấy rất khó nhìn liền gõ lên đầu con,ý bảo là ăn từ từ thôi.
Cơm dọn xong, Nghiêm Chân ngồi xuống bỗngnhiên nghĩ tới một vấn đề. Còn vài ngày nữa Gia Minh sẽ khai giảng, mà anh cònchưa nói đến chuyện đi tảo mộ cho Lâm Kha, chẳng lẽ nguyên nhân là bởi vì côsao?
Nghiêm Chân không khỏi buông đôi đũa xuống hỏi,“Hoài Việt, năm nay không đi tảo mộ sao?” Để có thể nói ra, cô đã dùng hết dũngkhí rồi.
Cố Hoài Việt dừng đũa, có chút kinh ngạc nhìncô.
Nghiêm Chân cố gắng làm cho chính mình trưng ramột nụ cười đủ tiêu chuẩn, “Em nghe Gia Minh nói, hai người hằng năm đều phảiđi tảo mộ Lâm Kha. Năm nay không có đi sao?”
“Đi.” Thật lâu sau Cố Hoài Việt mới nói.
Nghiêm Chân ừ một tiếng, cúi đầu ăn cơm, cơmăn vào cảm thấy rất vô vị.
Lúc rửa chén, cô liền mắng chính mình, khôngbiết chọn thời điểm nhưng nghi hoặc trong lòng cùng sự nóng lòng làm cho cô cóchút bất chấp. Nghĩ vậy, tay của cô buông lỏng, đang lúc rửa chén thì có ngườitiếp nhận lấy. Cô lắp bắp kinh hãi, xoay người lại, vừa vặn nhìn thấy Cố HoàiViệt.
Hơi thả lỏng người, cô nói, “Anh làm em giật cảmình, em còn tưởng rằng mình làm rơi chén rồi chứ.”
Anh mỉm cười nghe cô oán trách, “Đó là do emkhông chăm chú mà đang nghĩ đến chuyện khác thôi.”
Bị nói trúng tâm sự trong lòng nên Nghiêm Chânkhông có lên tiếng.
Trong lúc nhất thời chỉ có thể nghe thấy tiếngnước ào ào, một lát sau Cố Hoài Vỡ đánh vỡ sự im lặng này, “Em đừng suy nghĩ nữa.”
“…”
“Chúng ta cùng đi.”
“Sao ạ?” Lúc này đến phiên cô kinh ngạc.
Anh rửa tay, lau khô sau đó nắm lấy bả vai củacô, “Anh không nghĩ để cho em có một khúc mắc nào.”
Anh không nghĩ khi anh mang theo Gia Minh đi tảomộ Lâm Kha mà cô ở nhà nghĩ đông nghĩ tây, anh không muốn cô miên man suy nghĩ,không muốn làm cho cô có cảm giác không vui vẻ, anh sẽ không cho cô phải suynghĩ lung tung, anh sẽ tự tay giúp cô cởi bỏ khúc mắc này.
Cái gọi là ai buộc chuông thì người đó đi cởichuông. Cái này anh biết.
NghiêmChân cảm động, trên mặt nở nụ cười, “Được.”