Trong lúc mọi người đang ồn ào sôi nổi tranh luận thì Long Quân Dao khẽ khom người xuống kê sát miệng bên tai của người đang bị trói trên ghế rồi thì thầm:
“Làm tốt lắm! Ngươi yên tâm! Long Quân Dao này nói được thì làm được. Thế nên, tất cả những chuyện còn lại trông cậy vào ngươi. Nhưng ta nói trước, nếu như người dám làm sai theo những gì ta đã nói thì đừng có trách vì sao biển xanh lại mặn.”
“N-ngươi! Đồ ác nữ!” Tên thích khách nghiến răng nghiến lợi đáp lại.
“Quá khen!”
———-
Sau khi cho tất cả giải tán, Long Quân Dao không quên cho người canh chừng nghiêm ngặt cái tên thích khách kia, và cho người gần như luôn phải để mắt đến hắn.
Xong bước đầu tiên, Long Quân Dao khi này ngồi xuống bàn bạc với Long lão tướng quân và Long Thần Vũ về một số việc.
Cô đã mất rất nhiều thời gian và nước bọt để thuyết phục phụ thân của mình. Khi đã đạt mục đích của bản thân thì Long Quân Dao lúc này liền cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Quay trở lều trại của bản thân để nghỉ ngơi, Long Quân Dao đang ngâm mình trong làn nước ấm nhưng trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ.
Theo như cốt truyện chính, thụ chính đã vất vả lắm mới có thể gán ghép cho đại ca Long Thần Vũ của nguyên chủ vào cái tội thông đồng với địch.
Với vai trò là một nữ phụ, nguyên chủ ngày trước nằm không cũng dính đạn. Thậm chí đến khi chết, nàng ấy vẫn không hề biết bản thân đã phạm phải tội gì để phải gánh chịu những tội nghiệt được cho là kinh khủng nhất thời bấy giờ. Vậy nên, nay Long Quân Dao cô đến thay thế nguyên chủ giúp thụ chính bớt vất vả vậy.
Nguyên chủ vốn không phải là nữ phụ ác độc nhưng… nếu như thụ chính đã nhận định nữ nhân tên Long Quân Dao là một ác nữ, vậy thì cô càng phải hoàn thành thật tốt vai trò của một nữ phụ độc ác.
Dứt dòng suy nghĩ, Long Quân Dao bước ra khỏi thùng gỗ lớn rồi đưa tay với lấy cái khăn lớn bao trùm cả thân thể lại.
Chỉ vừa mới mặc lại y phục thì khi này chợt có một thứ gì đó chui vào bên trong lều trại.
Tiếng rù rù của chim bồ câu vang lên từ sau lưng của Long Quân Dao, cô khi này chậm rãi tiến đến nâng con vật không ngừng kêu lên âm thanh rù rù.
Nhìn xuống phía dưới chân của bồ câu thì cô liền thấy một mảnh giấy nhỏ được cuộn tròn rồi cột lại ở cái chân nhỏ.
Tháo sợi dây ra, Long Quân Dao mở tờ giấy ra để xem bên trong viết gì thì chợt nhận ra là nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo của Hoa Nhi.
“Bọn họ muốn trừ khử người. Xin hãy cẩn trọng!”
Xem xong nội dung bên trong tờ giấy, Long Quân Dao chỉ nhẹ mỉm cười rồi nhanh chóng phi tang đi tờ giấy ấy.
————
Kể từ khi nhận được tờ giấy ghi lại vài dòng ngắn ngủi của Hoa Nhi thì Long Quân Dao dường như cũng chẳng nhận được bất cứ thứ gì khác nữa.
Tuy cảm thấy có gì đó bất thường, nhưng cô vẫn là cố nén những cảm giác xấu xuống mà tiếp tục làm theo các kế hoạch mà bản thân đã vạch ra trước đó.
Long Quân Dao ở ngoài biên cương được một năm thì bỗng bên trong kinh thành và lẫn ở hoàng cung chợt nổi lên vài lời đồn thất thiệt.
Tất cả mọi người, từ trên phố đến những ngỏ ngách bên trong cung đều truyền tai nhau rằng hoàng hậu nương nương đã tử trận trên chiến trường.
Và những lời đấy ngày càng được nhiều người truyền tai nhau đi một lúc xa hơn và cuối cùng là đến tai Lãnh Viêm.
———-
*Góc nhỏ PR: Dành để PR cho bộ tiểu thuyết mới thuộc thể loại tận thế, hành động, viễn tưởng của tôi. Bộ truyện mới có tên “Sinh Tử Trận Ở Tận Thế: Thế Giới Ảo”. Mọi người có hứng thú thì tìm đọc ủng hộ nhé.