Hạ Úc Thanh đã hiểu.
Cạnh bãi đỗ xe của nghĩa trang có mấy cửa hàng hoa, Lục Tây Lăng mua hai bó cúc trắng, Hạ Úc Thanh cũng tự bỏ tiền mua hai bó.
Bên trong rất yên tĩnh, làn sương sớm đọng trên thảm cỏ đã được ánh nắng hong khô. Hạ Úc Thanh theo sau Lục Tây Lăng, đi lên một con đường lát đá trắng xám sạch sẽ, sau đó quẹo phải.
Lục Tây Lăng dừng lại.
Hai tấm bia mộ hình thức giống hệt nhau, đặt song song, bên trên có ảnh chụp, khắc tên Lục Hiệt Sinh và Lăng Tuyết Mai, trên mộ của Lăng Tuyết Mai còn khắc hình bông hoa mai năm cánh.
Lục Tây Lăng lặng lẽ đặt bó hoa xuống.
Hạ Úc Thanh cũng đặt hoa xuống theo, đứng dậy nhìn lại vào bia mộ. Trên tấm ảnh vuông, Lăng Tuyết Mai hiện lên với một vẻ đẹp rất đỗi dịu dàng, đôi mắt sáng đầy thiện lương.
Trên bia có khắc ngày sinh ngày mất, mà ngày giỗ của bà, chính là hôm nay.
Lục Sênh đang ra nước ngoài tìm hàng vintage, bằng không hôm nay cũng sẽ đến cùng.
Lục Tây Lăng vẫn cứ im lặng suốt, Hạ Úc Thanh đứng bên cạnh, không lên tiếng quấy rầy.
Đứng im như vậy một lúc lâu, Lục Tây Lăng tiến lại gần, chạm khẽ vào cánh hoa mai trên bia, rồi lập tức thu tay, cho vào túi quần, “Đi thôi.”
Trên đường về thành phố, Lục Tây Lăng vẫn không nói gì.
Xe chạy thẳng đến bãi đỗ xe gần Giang Nam Tiểu Quán, Lục Tây Lăng đã nói trước là sẽ ăn trưa ở đây.
Đẩy cửa đi vào, Hạ Úc Thanh vừa liếc mắt một cái là đã thấy trên quầy đặt một bình sứ màu xanh lá trúc, bên trong cắm một cành hoa mai trắng. Mùa này không thể nào có hoa mai tươi, có lẽ là hoa mô hình, nhưng chế tác rất sống động, nhìn y như thật, ngay cả những nhánh nhụy vàng nhạt cũng cực kỳ chi tiết.
Họ vẫn vào phòng “Hoàng Tước Vũ” như mọi khi.
Đám cỏ lau trong bình gốm đen trên ngăn tủ mọi khi cũng đã thay đổi, thống nhất là hoa mai trắng giả.
Nhân viên phục vụ mang thực đơn tới, Lục Tây Lăng nhận lấy, rồi nói với Hạ Úc Thanh, hôm nay để anh gọi món.
Toàn mấy món cơm nhà, củ sen xào, cá trích hấp, canh đậu nành, chè bột củ sen.
Hạ Úc Thanh chống má lên mu bàn tay, đợi người nhân viên thu thực đơn lại, rời khỏi phòng, cô mới nhỏ giọng hỏi: “Là những món khi còn sống dì hay làm đúng không?”
Lục Tây Lăng liếc cô, “Ừm.”
Anh châm một điếu thuốc, trong làn khói xanh trắng, nhìn anh trông cô đơn lạc lõng hơn, “Quán này do bà ấy mở khi còn sống, làm những món cơm nhà bình thường. Sau này anh nhượng lại.”
Anh không nói nhiều, chỉ giải thích bằng hai câu ngắn gọn.
Chẳng trách nhân viên ở đây lại khách sáo với anh như vậy, lúc ăn cơm cũng thế, nhớ thì trả tiền, không nhớ thì thôi.
“Tên của phòng này, là từ một câu thơ mà bà ấy thích nhất.”, Lục Tây Lăng điềm tĩnh nói.
“Câu nào thế?”
Lục Tây Lăng thấy Hạ Úc Thanh mang túi xách nên hỏi cô có cầm bút máy theo không.
Hạ Úc Thanh lấy cuốn sổ mà anh tặng ra, giở một tờ trống, đưa cả sổ cả bút cho anh.
Dạo gần đây chẳng còn nhiều người dùng bút máy, Lục Tây Lăng là một, Hạ Úc Thanh là hai, cả hai đều nhẫn nại ngày ngày bơm mực.
Lúc Lục Tây Lăng viết, Hạ Úc Thanh liền nhoài người sang nhìn.
Ngòi bút đưa thoăn thoắt, nét chữ in nhẹ như khói bay.
Sắc thu Giang Nam tháng chín, mưa Hoàng Tước, gió Lý Ngư.
***
Ăn xong, Lục Tây Lăng đưa Hạ Úc Thanh về chung cư, còn mình thì quay trở lại công ty họp.
Cả buổi chiều, Hạ Úc Thanh dành hết để xem chương trình “Tiếng nói nhân dân Nam Thành”, tuy thực tập sinh như họ chắc chắn chỉ có thể làm mấy việc le ve không đáng kể, nhưng cô vẫn muốn cố hết sức để nắm được tinh thần của chương trình, kể cả không được trực tiếp tham gia vào việc lấy tin hay biên tập, thì cô cũng có thể “lén lút” học được một chút.
Buổi tối, Lục Tây Lăng trở về ăn cơm cùng cô.
Cơm tối do dì giúp việc làm, Lục Tây Lăng kiên quyết không cho cô tiếp tục lãng phí thời gian vào việc nấu nướng nữa, thỉnh thoảng làm đôi ba lần thì vui, làm nhiều hơn sẽ thành việc máy móc lặp đi lặp lại. Chút thời gian đó, anh thà để cô dùng làm thêm những việc mà cô thích còn hơn.
Ăn cơm xong, ai làm việc nấy một lúc, đến mười một giờ thì đi ngủ.
Giấc ngủ của Hạ Úc Thanh vẫn cực kỳ sâu, bạn cùng phòng luôn trêu cô, có lẽ xếp mười cái loa xung quanh phát nhạc inh ỏi cũng khó mà đánh thức được cô. Nhưng đêm nay cô lại tỉnh táo một cách kỳ lạ, vừa không thấy khát, vừa chẳng muốn đi vệ sinh.
Chẳng mấy chốc, trong bóng đêm nặng trĩu, cô nghe thấy âm thanh mơ hồ phát ra từ cổ họng Lục Tây Lăng. Cô chẳng mấy xa lạ với cảnh tượng này, liền nhổm dậy bật đèn bàn.
Trên trán Lục Tây Lăng túa ra một lớp mồ hôi lạnh, cô vội vàng lay cánh tay anh, cho đến khi âm thanh ngừng hẳn, anh mới chậm rãi mở mắt.
“Anh lại gặp ác mộng rồi.”
Lục Tây Lăng nhìn xoáy vào mắt cô, không hề lên tiếng.
“…Thật ra, em từng tìm hiểu rồi.”, do dự một lát, Hạ Úc Thanh thầm thì, “Anh cũng biết là em không nghe lời, mà lại còn có tính hiếu kỳ nữa.”
Cái gọi là “xác trương phình”, để chỉ thi thể bị hư thối trương phình ở mức độ cực cao.
Hạ Úc Thanh nhìn anh, “…Anh có thể nói cho em biết không?”
Lục Tây Lăng vẫn không nói gì.
Với yêu cầu của cô, Lục Tây Lăng luôn có thể đáp ứng. Nhưng cô nghĩ, sở dĩ chuyện này là ngoại lệ, nhất định là vì nó đã tạo cho anh một hồi ức cực kỳ sâu sắc.
Cô lại nghiêm túc nói thêm một câu: “Đợi đến lúc anh đồng ý.”
Lục Tây Lăng duỗi tay, kéo lấy cánh tay cô, khiến cô bổ nhào xuống, rúc vào lòng anh, anh nói bằng giọng khàn khàn: “Anh ôm em một lát.”
Hạ Úc Thanh nép trong lòng anh, nằm yên không nhúc nhích.
Lục Tây Lăng hít thở nặng nề.
Cảnh trong mơ luôn bắt đầu từ đáy hồ, đen kịt, ngột ngạt, anh giãy giụa trong nước, sau đó cả người như được nâng lên, biến thành hướng nhìn từ trên xuống. Một cơ thể hòa cùng mặt hồ, mái tóc dài như lọn tảo, chiếc váy trắng bồng bềnh trong nước, như một đóa mai mỏng manh, yếu ớt.
Cảnh tượng vừa đẹp vừa kỳ dị.
Nhưng lại không chân thực.
Chân thực chỉ có khoảnh khắc tiếp theo, anh tới gần bờ hồ, lật người phụ nữ tóc đen váy trắng kia lại. Mà tất cả những gì anh nhìn thấy, là khi cảnh sát mở chiếc túi bọc thi thể ra, gương mặt bị ngâm trong nước và nhiệt độ cao, đã biến dạng hoàn toàn…
Lục Tây Lăng không sao hồi tưởng tiếp được nữa.
Anh chỉ có thể ôm chặt lấy người trong lòng.
Chỉ có Hạ Úc Thanh, cô mới là điều chân thực thơm mát, ấm áp, sạch sẽ, tươi sáng nhất.