Kiều Diên của thời sinh viên so với hiện tại cũng thay đổi đôi chút. Dù sao cũng đã bốn năm rồi, cậu cũng đã đi làm rồi. Hồi đại học rõ ràng là còn chậm chạp và thanh thuần hơn, hiện tại không mặc đồ cử nhân nặng nề kia nữa, mà mặc áo khoác gió đơn giản, ngược lại khiến cậu càng trong sáng hơn.
Tần Đông Loan đưa mắt nhìn tấm ảnh chụp chung, lại nhìn sang tấm ảnh chụp riêng của người kia, sau đó anh đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Trần Cảnh Vũ.
Trần Cảnh Vũ đã nhìn anh chờ sẵn.
“Triệu Tấn và Kiều Diên có hiềm khích?”
Tần Đông Loan không bày tỏ ý kiến, ngược lại hỏi một câu này.
Tần Đông Loan hỏi xong, Trần Cảnh Vũ: “…”
“Cái này thì tôi không biết.” Trần Cảnh Vũ nói, “Ý cậu là có thể do Triệu Tấn và Kiều Diên có hiềm khích nên mới bịa ra chuyện này? Không phải đâu, bởi vì hôm qua tôi đã đi tìm bạn đại học của Kiều Diên, hỏi mấy chuyện trước đây. Bọn họ nói Kiều Diên và người này đúng là từng rất thân thiết, sau đó trong khoa truyền ra tin cậu ta thích sinh viên nam kia. Sinh viên nam kia nghe được tin đồn, mới cắt đứt quan hệ với Kiều Diên.”
Trần Cảnh Vũ kể cho Tần Đông Loan nghe những gì hai hôm nay mình điều tra được. Anh ta biết Tần Đông Loan chắc chắn sẽ không tin ngay, nên lần này chuẩn bị bằng chứng đầy đủ rõ ràng. Anh ta nói xong, Tần Đông Loan nhìn anh ta, trầm mặc không nói nữa.
“Chắc chắn Kiều Diên có mục đích đen tối với cậu. Ban đầu tôi còn tưởng là vì tiền, bây giờ thì hiểu rồi, nhưng thà là vì tiền còn hơn.” Trần Cảnh Vũ nói.
Trần Cảnh Vũ và Tần Đông Loan rõ ràng đều là trai thẳng, tuy Tần Đông Loan thận trọng hơn anh ta, nhưng cũng không phải trước đây chưa từng có bạn gái. Trong đám bạn bè của hai người đúng là có cả đồng tính, bọn họ cũng tôn trọng tính hướng của mỗi người. Nhưng đồng thời với đó, cũng hy vọng đối phương tôn trọng bọn họ.
Đối với một thẳng nam mà nói, bị người đồng tính nhắm tới rồi quấn lấy là một điều rất đáng sợ.
Mà cái tên Kiều Diên chết tiệt này còn coi Tần Đông Loan thành thế thân của người bạn đại học cầu mà không được kia của mình.
Trần Cảnh Vũ mang theo tâm tình phức tạp nói với Tần Đông Loan những lời như vậy, Tần Đông Loan im lặng lắng nghe, không có phản ứng gì cả.
Mà Tần Đông Loan càng không phản ứng thì Trần Cảnh Vũ lại càng hoang mang. Anh ta nhìn Tần Đông Loan, hỏi: “Cậu thấy thế nào?”
Tần Đông Loan vốn đang rũ mắt nghe vậy thì lại nâng mắt lên, nhìn anh ta.
Bị Tần Đông Loan dùng ánh mắt đó nhìn mình, Trần Cảnh Vũ nói: “Trước đây cậu bảo Kiều Diên không làm gì cả, mới không giữ khoảng cách với cậu ta. Bây giờ thì sao? Xem như đã tóm được cái đuôi của cậu ta rồi đúng không? Cậu ta có mưu đồ gây rối với cậu đó, cậu đang bị một tên đồng tính nam thương nhớ, còn là thế thân cho người mà người ta nhớ thương, cậu không thấy buồn nôn à?”
Tần Đông Loan nhìn anh ta mấy giây, lại rũ mắt.
“Đông Loan?” Trần Cảnh Vũ không biết vì sao lại trở nên hốt hoảng.
Anh ta mơ hồ có cảm giác gì đó, khiến anh ta phát hoảng, nhưng lại cũng cảm thấy không thể tin được.
Tần Đông Loan nghe anh ta gọi tên mình, nâng mắt, nói.
“Tôi biết rồi.”
Trần Cảnh Vũ: “…”
“Cậu biết cái gì hả?” Trần Cảnh Vũ cuống cả lên, “Này, đừng nói là đến nước này rồi mà cậu vẫn không định giữ khoảng cách với cậu ta đấy nhé? Tôi nói cậu nghe, đồng tính luyến ái buồn nôn lắm…”
Trần Cảnh Vũ vừa nói đến đây, ánh mắt Tần Đông Loan nhìn về phía này chợt trở nên sắc bén.
Trần Cảnh Vũ: “…”
“Tôi biết phải làm thế nào.” Tần Đông Loan đẩy đám ảnh chụp sang một bên, để lộ tập văn kiện vừa nãy còn đang xem dở. Anh vừa đọc văn kiện, vừa nói với Trần Cảnh Vũ.
“Những chuyện khác cậu không cần quan tâm nữa.”
Trần Cảnh Vũ: “…”