Cậu ghì chặt cô, ách giọng:
“Bảo trì khoảng cách? Cậu còn muốn thế nào nữa?”
Thời Ôn không thích cảm giác bị áp bách này, muốn lùi lại nhưng phía sau chính là bức tường.
Trần Trì nhắm mắt, che khuất lệ khí cùng chiếm hữu, ghé vào tai cô thì thầm:
“Là bởi vì nam sinh vừa rồi sao? Nam sinh làm cậu cười ấy à? Đúng không Ôn Ôn?”
Đối với Trần Trì, chỉ cần bên cạnh Thời Ôn không có nam sinh nào khác, thì mặc kệ bao lâu cô mới thích mình, cậu cũng không để ý. Giống như lâm vào đầm lầy, so với các phương thức khác, cậu càng thích hướng dẫn từng bước, khiến cô giống như sa vào đầm lầy mà thích cậu, càng giãy giụa thì lại càng lún sâu.
Chính là, cô dám cười với nam sinh khác, còn muốn cậu cách xa một chút.
Nghĩ vậy Trần Trì mặt mày hiện lên khói mù, dục vọng chiếm hữu va chạm lục phủ ngũ tạng đến phát đau.
Thời Ôn ngơ ngác nhìn, cô nhìn đến điên cuồng, cố chấp cùng nồng đậm hoảng sợ trong mắt cậu.
Trần Trì thanh tuyến căng chặt lại vô lực: “Cậu chính là muốn bức điên tôi.”
Nặng nề một tiếng, kí ức như bùng lên.
Thời Ôn nhớ tới lúc trước cậu đã từng nói câu này, rất lâu rồi.
Chẳng lẽ bắt đầu từ lúc ấy sao?
Thời Ôn nghiêng đầu, nhìn đến cánh tay gân xanh bạo khởi. Cô giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào, trong chớp mắt da thịt tương dán, gân xanh liền biến mất.
Thiếu niên mặt mày thanh tuyển xẹt qua kinh ngạc, đáy mắt điên cuồng cùng cố chấp theo đó cũng tiêu tan.
Thời Ôn ý thức được, cô có thể khiến cậu tức giận, cũng có thể trong nháy mắt làm cậu nhụt chí.
Cậu thích cô, so với tưởng tượng của cô càng muốn thích nhiều hơn.
Mà cô…
Cũng thích cậu.
Vương Đình bảo cô cẩn thận cảm thụ, mà cô cảm thụ một ngày một đêm, liền nhận ra mình thích Trần Trì.
Chỉ là, Đinh Tư Thanh…
Nếu đời này cô từ bỏ học vũ đạo thì sẽ không chọc đến Đinh Tư Thanh.
Đời trước, cô không màng ba Thời phản đối mà kiên trì học vũ đạo, cuối cùng bị Đinh Tư Thanh hãm hại, còn liên luỵ tới ba mẹ.
Cô thật sự có thể từ bỏ vũ đạo sao?
Thời Ôn biểu tình buồn bã.
Đúng, cô nên từ bỏ. Để không phải hứng chịu bạo lực mạng, ba mẹ cùng chị gái không bị liên luỵ, Trần Trì sẽ không bởi vì bảo vệ cô mà làm ra những việc cực đoan, biện pháp tốt nhất chính là cô từ bỏ vũ đạo.
Vậy liền không có gì phải băn khoăn nữa.
Lưỡng tình tương duyệt…
“Chúng ta ở bên nhau đi.”
Thời Ôn nhìn Trần Trì, nhỏ giọng nói.
Trần Trì nháy mắt cứng lại, không phản ứng.
Nói ra rồi, cô cũng không hề hối hận.
Thời Ôn trong lòng càng thêm xác định, ý cười nhu vài phần, mi mắt cong cong, phấn môi khẽ mở: “Trần Trì, em đồng ý ở bên cạnh anh.”
Em sẽ bảo vệ anh, chúng ta cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vượt qua khó khăn.
Lớp băng mỏng trong mắt Trần Trì như nát vụn, cậu đứng thẳng dậy: “Cái gì?”
Sau đó cười nhạt: “Cậu thương hại tôi?”
Trên mặt cậu hiện lên tia châm chọc, xoay người muốn rời đi.
Thời Ôn không đoán được cậu sẽ nghĩ như vậy, vội giữ chặt lấy tay cậu.
Cô nhìn bóng dáng cậu mảnh khảnh tiêu điều, lấy hết can đảm nói:
“Là… là thích anh!”