Vừa mới tắm xong thì nhận được điện thoại của Diệp Khai.
“Hựu Hàm ca ca, anh có phải đã quên gì rồi không?”
Trần Hựu Hàm ngồi trên cái ghế đẩu làm bằng da mềm lau tóc, nghĩ nghĩ: “Có sao?”
“Anh không cần người yêu anh nữa à?” Diệp Khai đeo cặp sách đứng bên vệ đường chờ xe đã đặt. Chiếc Passat màu đen chậm rãi dừng lại, cậu lên xe, Trần Hựu Hàm nghe thấy tiếng lái xe xác nhận số đuôi xe và điểm đến với cậu. Hắn nhịn không được mà cong lên khóe môi: “Sao không đợi anh đến đón?”
Diệp Khai lấy ra một bộ đề thi TOEFL chính thức từ cặp sách của mình, dùng một tay mở nắp bút, trả lời: “Nhớ anh quá mà, vậy nên em sẽ không lãng phí 45 phút này.”
Rõ ràng là một lời tâm tình rất lưu luyến, thế nhưng cậu lại nói ra một cách quá thẳng thắn, thậm chí còn mang theo chút hương vị lạnh lùng, Trần Hựu Hàm nghe mà cảm thấy như có một đám mây trôi qua đáy lòng.
Từ đường Tư Nguyên đến trung tâm thành phố có một đoạn đường, Diệp Khai hết sức tập trung mà làm xong một bộ đề thi, lúc ngước mắt lên thì thấy hoàng hôn ngoài cửa sổ đã buông xuống, đài phun nước trước cửa chung cư đã lên đèn. Cậu xuống xe, rút thẻ nhà ra quẹt cổng. Bảo vệ nhìn cậu thấy khá quen, thế nhưng không nhớ ra được là ai. Diệp Khai cười cười với hắn. Đến tận lúc cửa thang máy đóng lại bảo vệ mới kịp nhận ra, đó là cậu trai đến chuyển phát nhanh kia!
Đi lên tầng hai mươi tám, cửa thang máy mở thẳng ra trước cửa nhà. Có vài bông hoa hồng Austin cắm trong chiếc bình cổ trên tủ bên, cậu nắm tay nắm cửa, ngón tay cái ấn lên. Khóa điện tử mở ra, giọng nữ vang lên: “Hoan nghênh về nhà.”
Trần Hựu Hàm đang đứng trên quầy bar pha cho cậu một ly mojito, Diệp Khai lặng lẽ buông cặp sách xuống, đi lên vài bước rồi ôm lấy eo hắn từ phía sau. Hắn eo hẹp lưng rộng, phần bụng săn chắc mạnh mẽ, xúc cảm rất hoàn hảo.
Chiếc thìa dài khuấy đá viên trong ly cao, nước soda và rượu Rum dần dần được trộn lẫn, bọt nổi lên, vị bạc hà dìu dịu, âm thanh đập đá, tất cả đều trở thành một thứ ký ức lưu lại tại thời khắc này.
Trần Hựu Hàm hỏi cậu: “Em ăn cơm tối chưa?”
“Ăn xong em mới đến đây.”
Hắn thoáng dừng lại một chút, rồi mới hỏi tiếp: “Mọi người trong nhà không hỏi em gì sao?”
Diệp Khai thấp giọng nói: “Em nói là đến nhà bạn học để làm bài tập.”
Trần Hựu Hàm quay lại, cầm chiếc cốc trong tay, Diệp Khai vẫn ôm hắn, cằm tựa trên vai hắn.
“Vậy mấy giờ em về?” Hắn giống như cười mà không phải cười.
“Em nói muốn ngủ lại nhà bạn học.” Cậu nói xong mới khẽ nâng mắt nhìn hắn, ánh mắt mang còn nhiều biểu cảm hơn lời nói, nhưng khi cẩn thận nhìn lại thì lại như thể không có gì.
Thật sự là chẳng cần làm gì cũng quyến rũ chết đi được.
Trần Hựu Hàm than nhẹ một tiếng, bàn tay to rộng đỡ sau gáy cậu: “Em là cố tình đến đây tra tấn anh đúng không?”
Diệp Khai nhận ly mojito từ hắn, nhưng lại không uống, tiện tay đặt nó lên quầy bar, ngẩng đầu, đôi mắt bình tĩnh trong sáng như viên đá obsidian: “Hựu Hàm ca ca, hôn em đi nào.”
Ánh đèn của toàn bộ thành thị sáng lên, tô điểm cho dòng sông và cùng đất bằng, mênh mông như một vùng biển phát sáng. Trần Hựu Hàm nghiêng mặt qua, cúi đầu hôn cậu.
Đầu lưỡi mềm mại quét qua cánh môi, kíƈɦ ŧɦíƈɦ một đợt run rẩy, là cảm giác ngứa râm ran tê dại. Diệp Khai ôm chặt hắn, quấn quít hôn một hồi, sau đó cậu dừng lại rồi cười phá lên. Trần Hựu Hàm áp trán mình lên trán cậu, chóp mũi hai người chạm vào nhau, cũng không nhịn được cười. Sau khi cười xong lại nâng khuôn mặt cậu mà hôn lên từng cái rồi từng cái, cảm giác quá trân trọng, như là yêu đến tột cùng, tình yêu ấy nhiều đến mức tràn ra, hắn căn bản không biết phải làm sao với nó, đành cẩn thận từng li từng tí hôn môi cậu, giống như hôn một con chim trân châu đáng yêu nho nhỏ.
Trên bàn công tác rộng lớn có hai người một trái một phải ngồi. Một người xem tài liệu trên chiếc imac 27 inch, người kia tiếp tục làm bài thi TOEFL. Chiếc loa Harman Kardon bỗng phát ra tiếng nhạc nhẹ. Khi kim giờ chuyển sang mười giờ, Trần Hựu Hàm đi đến phòng phơi nắng để gọi hai cuộc điện thoại dài, lúc đi vào phát hiện Diệp Khai đã đổi sang một bộ đề khác, bắt đầu làm bài tập vật lý. Tốc độ này quả không hổ danh là học sinh ba tốt. Trần Hựu Hàm phục sát đất, hắn ôm lấy cậu từ phía sau lưng rồi bắt đầu quấy rối, hỏi: “Em sẽ khiêu vũ ở bữa tiệc tối văn nghệ kia sao?”
Cái tay đang cầm bút của Diệp Khai cứng đờ lại. Mẹ nó, suýt nữa thì quên mất chuyện này. Cậu dửng dưng đáp lại: “Em là diễn viên dự bị thôi, không nhất thiết sẽ lên sân khấu.”
“Diễn cái gì thế?”
“Người lái buôn thành Venice, kịch nói.” Cậu thoáng quay đầu lại, hỏi Trần Hựu Hàm, “Anh muốn đến đó thật sao?”
“Đi chứ, không đi không được, tùy tiện đến xem một lát.”
Sắc mặt Diệp Khai liền có chút vi diệu: “Tùy tiện xem một lát? Anh rảnh vậy à, tiệc tối văn nghệ của học sinh cấp ba mà cũng đến xem.”
“Em có vẻ rất có ý kiến nha?” Trần Hựu Hàm nhéo tai cậu, ai ngờ Diệp Khai lại run lên một trận, toàn bộ phần cổ đều tê rần lên, cậu bỗng nói: “Anh đừng có sờ loạn. . .”
Trần Hựu Hàm có chút hứng thú mà nhìn hàng mi run run lên của cậu, không buông tha cho cậu, ngược lại còn dán sát tai cậu nói: “Là sao?”
Xúc giác bờ môi mấp máy lúc nói chuyện đều xuyên thấu qua dây thần kinh ở tai mà truyền đến nơi nào đó càng sâu hơn. Thế nhưng sâu đến nơi nào thì chính Diệp Khai không rõ ràng lắm, chỉ biết là bên tai đó nóng bỏng đến đáng thương, ẩm ướt đến đến đáng thương. Cậu run rẩy càng rõ ràng hơn nữa, nổi da gà từ bên tai đến sau lưng, tê tê dại dại, khiến cho cậu chỉ muốn chạy trối chết ngay lập tức.
Nhưng vòng tay của Trần Hựu Hàm đã giam cầm cậu lại, cậu không thể đi bất cứ chỗ nào, cũng không thể nói gì hơn nữa, cậu quay sang nhìn hắn, đôi mắt ướt sũng như nụ hoa diễm lệ nở đầu cành trong đêm tối, ẩm ướt, cảm xúc không thể gọi tên đột nhiên lóe lên trong mắt cậu, sau đó lại nhanh chóng biến mất trong đôi mắt trong suốt của Diệp Khai, Trần Hựu Hàm nắm lấy cằm của cậu, hôn lên.
Môi và lưỡi quấn quýt, dây dưa, đầu lưỡi với gốc lưỡi đều có cảm giác ngứa ngáy râm ran. Thỉnh thoảng có chút âm thanh vang lên trong không khí, giống như tiếng thêm nước của máy tạo độ ẩm, giống đôi vợ chồng mới cưới ngồi đối diện nhau mà triền miên, ngọn đèn như phát ra tia lửa.
“Ưʍ. . .” Diệp Khai không thể chống đỡ nổi, cần cổ ngẩng lâu đến mức tê mỏi, một tay Trần Hựu Hàm nâng phía sau cổ cậu, một tay vuốt ve sườn mặt cậu, ngón tay không chịu buông tha, hắn chậm rãi xoa nhẹ, rồi lại dùng lòng bàn tay như gần như xa mà ma sát, kíƈɦ ŧɦíƈɦ từng trận run rẩy.
Hắn rõ ràng là một con sư tử đực đang trêu chọc con mồi của mình, dưới móng vuốt sắc nhọn của hắn là một con nai nhỏ không thể nào trốn thoát, hắn có thể ngoạm lấy cổ của con nai nhỏ kia chỉ bằng một cú cắn, cũng có thể dễ dàng xé tung lồng ngực, mổ bụng con nai nhỏ kia, thế nhưng hắn lại muốn chơi đùa với nó.
Bài thi và sách bài tập trên bàn đều bị gạt hết xuống. Diệp Khai dễ dàng bị ôm lên bàn làm việc, đôi mắt cậu ươn ướt, đôi môi bị hắn hôn đến sưng mọng khé hé mở, cậu yên lặng nhìn Trần Hựu Hàm, vòng tay đang ôm lấy cổ hắn không buông ra. Trần Hựu Hàm khẽ thở dài, đưa tay che đi đôi mắt cậu, dùng âm thanh trầm thấp, kiềm chế, khàn khàn nói bên tai cậu: “. . . anh giúp em ra có được không?”
Diệp Khai mím môi khẽ đáp lời, cậu nghe thấy tiếng khóa kéo được mở ra.
Trần Hựu Hàm có đức hạnh gì cơ chứ, lúc này hắn thậm chí còn khẽ cười: “Rất lợi hại nha, anh bạn nhỏ.”
Diệp Khai đập vào vai hắn một cái, há miệng cắn hắn qua chiếc áo phông, tay bắt chước theo hắn. Trần Hựu Hàm rêи ɾỉ lên tiếng: “Sao em ác với bạn trai em quá vậy?”
Đuôi mắt Diệp Khai ửng đỏ, hoàn toàn quân lính tan rã dưới động tác của hắn, ngay cả âm thanh cũng vỡ vụn. Tay lại không thành thật, liên tục lướt qua cơ bắp gồ lên rồi dần dần hướng xuống dưới: “. . . Xuỵt, . . . Em ngoan nào, đừng sờ loạn.” Trần Hựu Hàm mút lấy môi cậu, khẽ thở ra:
“. . . Anh không muốn làm em sợ.”
Nhưng tay cậu đã tìm được mục tiêu, mắt thấy Diệp Khai lại cứng hơn một chút, lòng bàn tay như nối với trái tim mà run lên một cái, lại không khỏi rút tay về. Động tác của cậu không thành thạo đến thế, Trần Hựu Hàm ngờ rằng học sinh ba tốt này thực sự đã sống 18 năm cấm dục cuộc đời, đến ngay cả việc làm cho mình giải tỏa cũng chẳng muốn. Thân thể trẻ trung non nớt rốt cuộc cũng không kiên trì được quá lâu, da thịt căng cứng sau mấy phút đã buông lỏng. Cậu nhìn nhìn, thấy mình đã cắn cho vai Trần Hựu Hàm toàn dấu răng. . . Nhưng nhiệm vụ của mình thì vẫn chưa hoàn thành, gần như là hoàn toàn thất bại.
Trần Hựu Hàm buồn cười lên tiếng, trán hắn áp vào vai Diệp Khai, cười đến phát run. Diệp Khai thẹn quá hoá giận, lại đánh hắn một trận: “Biếи ŧɦái!”
“Này, em có biết nói lý không vậy.” Trần Hựu Hàm rút khăn giấy lau tay, thân mật trêu chọc cậu: “Trêu chọc là em trêu chọc, hưởng thụ cũng là em hưởng thụ, anh có làm gì đâu chứ? Anh biến thành công cụ hình người rồi đây này.”
Trong mắt Diệp Khai đều là sương nước, cậu nghiêng đầu nhìn Trần Hựu Hàm hai giây, lại ôm hắn đòi hôn.
Trần Hựu Hàm tay bị dơ, chỉ có thể dùng một tay để ôm cậu. Hai người hôn đến là lưu luyến dịu dàng, lại quay trở về trạng thái chỉ có yêu chứ không có du͙ƈ vọиɠ, trong sáng như hai học sinh ngoan yêu sớm.
Sau khi tẩy rửa ra thì đi ngủ, cung phản xạ của Diệp Khai dài ghê gớm, đến tận lúc này mới nhận ra có chút xấu hổ, cậu co người trên phòng ngủ trong phòng chính, chờ khi Trần Hựu Hàm vén chăn lên đi vào thì cậu căng thẳng đến mức suýt chút nữa đã nhảy ra khỏi giường, bị đối phương tay mắt lanh lẹ thoáng cái đã ôm eo ngăn lại.
“Em chạy cái gì chứ?” Trần Hựu Hàm dở khóc dở cười: “Giờ mới biết sợ sao?”
“Em, em vẫn chưa chuẩn bị xong. . .” Cậu nhìn quanh mà nói với hắn, nhìn ánh trăng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào phòng, nhìn hóa thạch Himalaya dưới ánh đèn, nhìn những đường kẻ xám trên chăn bông, chỉ duy nhất không nhìn Trần Hựu Hàm.
“Em là con trai ngốc nhà địa chủ sao?”
Trần Hựu Hàm cốc lên trán cậu: “Nếu chỉ muốn làm em thì anh đã làm từ lâu rồi.”
Diệp Khai nghe xong một bên thả lỏng, một bên lại cảm thấy có gì đó không ổn lắm: “Vậy là anh không muốn làm em sao?”
Logic thiên tài gì không biết, hắn đúng là nhặt được bảo bối mà.
“Cơ thể anh rất tốt, đã cấm dục chín tháng nay, anh rất yêu em, rất muốn làm em, và hoàn toàn có thể làm em ngây bây giờ, thế nhưng nếu giờ mà làm thật, thì chắc là mai em không xuống giường nổi đâu.” Giọng điệu của hắn như nước chảy mây bây, lộ ra vẻ hoàn khố.
Diệp Khai không còn gì để nói, cậu trở mình, đối mặt với Trần Hựu Hàm, Đèn chính đã tắt, chỉ để lại một ngọn đèn giường mờ mờ, bao trùm lấy hai người, sinh ra một loại cảm giác ấm áp mà lưu luyến. Diệp Khai nhìn vào mắt Trần Hựu Hàm, nghiêm trang nói: “Không được, ngày mai em còn muốn tập nhảy.”
Trần Hựu Hàm cười, dùng một tay nắm chặt hai tay cậu, một cánh tay khác gối dưới cổ Diệp Khai, thuận thế kéo người lại gần rồi hôn lên trán cậu: “Yên tâm đi, anh sẽ chờ đến ngày em chuẩn bị sẵn sàng.”
Cơ thể đang căng thẳng của Diệp Khai thả lỏng ra, cậu tự nhiên mà tựa vào Trần Hựu Hàm. Một lúc say lại bắt đầu không thành thực, tay cậu từ phía sau lưng lướt qua phần eo Trần Hựu Hàm, thuận thế hướng xuống tuyến nhân ngư, bị Trần Hựu Hàm nắm lại ngay lập tức —— : “Em cố ý đúng không hả?”
Diệp Khai cười đến không chịu được: “Vậy em không thể thưởng thức cơ bụng của bạn trai em à?”
“Không. Được.” Trần Hựu Hàm nghiêm túc cảnh cáo: “Ngoan ngoãn ngủ đi cho anh!”
Tay cậu trườn qua như rắn mà tránh khỏi trói buộc, kéo ra mép qυầи ɭóŧ của hắn, như có như không mà dò xét vói vào, bị nóng cho run rẩy, ấy mà vẫn còn mạnh miệng cố ý than một tiếng : “Oa.”
Cái vẻ nhướng mày quá gợi đòn.
Trần Hựu Hàm trước kia đã quen trêu chọc cậu. Cậu trẻ trung, cơ thể mới được nếm thử kɦoáı ƈảʍ không chịu nổi trêu chọc, lập tức liền có phản ứng. Cánh tay hắn vươn ra ôm Diệp Khai vào lòng, cánh tay mãnh mẽ trói cậu lại. Lồng ngực hắn nóng rực, đây là lần đầu tiên hai người nằm gần nhau đến vậy, hoàn toàn không có gì ngăn cản, Diệp Khai mặt đỏ tim run, muốn từ chối, thế nhưng cánh tay cậu lại mềm nhũn không có chút sức lực nào. Dưới ánh đèn lờ mờ, tai cậu lại bắt đầu nóng bừng, đôi mắt ngơ ngác mà nhìn khuôn mặt Trần Hựu Hàm, bộ dáng kia thuần khiết mà lại vô cùng dụ hoặc, ấy thế mà lại ngu ngốc hết chỗ chê mà nói: “Hựu Hàm ca ca, cứ kìm nén mãi sẽ làm tổn thương cơ thể.”
Bàn tay rộng lớn nắm lấy hai người lại một chỗ, Diệp Khai mở to hai mắt nhìn, cơ thể cuộn tròn thành một đống.
Lồng ngực nóng rực, cậu bị giam lại trong cánh tay mạnh mẽ kia, nghe thấy hắn nói bên tai mình: “Học tập một chút đi.”