Tuy Hướng Viên không biết nấu ăn, có điều mấy ngày trước cũng từng dựa theo công thức nấu ăn làm mấy lần, mặc dù không ngon nhưng cũng không khó ăn lắm, dù gì cô cũng toàn gọi đồ ăn ngoài, tùy tiện nấu vài món qua loa cũng coi như là nấu mà, thế là mạnh miệng nói: “Có nấu rồi nhé.”
“Vậy thì tôi ra ngoài.” Tuy nói thế nhưng anh vẫn đứng dựa vào bàn bếp tráng men, không nhúc nhích.
“Được.”
Rốt cuộc Từ Yến Thời vẫn không đi, khoanh tay dựa vào bàn bếp, đứng bên cạnh cô như trông nom vậy.
Suốt cả quá trình chỉ nghe thấy anh bình tĩnh chỉ huy.
“Phải nấu chín đậu que, giờ em mà vớt ra là bọn họ vào viện ngay đấy.”
Hướng Viên nổi giận đậy nắp nồi lại, đi cắt thịt bò.
Lại nghe thấy anh uể oải bảo: “Thịt bò cắt ngang, heo mới cắt dọc.”
Hướng Viên tưởng anh mắng cô, bèn đổi cách cắt, tức tối mắng lại: “Anh là heo thì có.”
“Ý tôi bảo thịt heo phải cắt dọc.”
“…”
Hướng Viên quyết định tự làm hết, cô múc đậu ra, cắt nhỏ ngó sen bỏ vào xào, tuy nhiên xào chưa tới mấy phút thì ngó sen đã cháy đen.
Cô khiếp sợ, “Cháy rồi?”
Từ Yến Thời nhanh chóng cầm bát nước đổ vào, “Thêm nước vào thì không sợ cháy.”
Quả nhiên, số ngó sen còn lại không cháy đen nữa, kêu lục bục trong nồi nước.
Đúng lúc này Hướng Viên đã thôi kháng cự trước sự điều khiển của anh, “Anh biết nấu ăn đúng không?”
“Cũng biết,” Từ Yến Thời cắt hành tỏi bỏ vào, đậy nồi lại, lúc này mới đứng dựa vào bệ bếp, cúi đầu nhìn cô, nói như tự giễu: “Con nhà nghèo phải biết lo liệu việc nhà từ sớm, không so được với đại tiểu thư em.”
Hướng Viên tưởng anh châm biếm chuyện mình là con ông cháu cha.
“Anh nói chuyện có thể đừng châm chọc như vậy được không?” Hướng Viên tức giận, chức trưởng phòng này cũng không phải cô giành được, quan hệ trong đó biết giải thích thế nào đây. Cô phớt lờ, đẩy vai anh, ấm ức nói, “Đi đi, anh đi ra ngoài, để một mình tôi bình tĩnh.”
Nói lời này là đang dỗi đấy hả? Vẫn còn lời dỗi hơn đấy, có điều anh nhịn chưa nói ra.
Từ Yến Thời sầm mặt, dù mặt mũi lạnh tanh nhưng anh vẫn đứng yên đấy, Hướng Viên có đẩy thế nào cũng không nhúc nhích. Anh đứng quá vững, nhìn trông gầy nhưng lại rất khỏe, thoạt nhìn gầy gò cao cao, tuy không khỏe đẹp như tập thể hình nhưng được cái rất cân đối.
Từ Yến Thời đứng ba giây rồi đi ra ngoài.
Mọi người bên ngoài đang chơi Vương Giả rất hăng say, nồi lẩu giữa bàn cũng đang sôi lục bục bốc lên hơi nóng, cả phòng ăn khói mù lượn lờ.
Từ Yến Thời ra ban công hút một điếu thuốc.
Đèn đuốc bên ngoài sáng choang, bóng đêm chìm nặng, tiểu khu yên tĩnh như khói, cây bạch dương dưới lầu trơ trọi nhưng vẫn đứng hiên ngang. Bất chợt anh nghĩ đến mình, trong quá khứ cũng từng là một cây bạch dương xanh um tươi tốt, còn bây giờ, tuy không còn gì nhưng vẫn có tự tin.
Thật ra trong mấy ngày ở Thượng Hải, anh đã cảm nhận được sự lạnh lùng của cô, không trả lời tin Wechat lẫn QQ. Buổi sáng trông thấy cảnh đó, quả thật trong lòng cũng khó chịu nhưng không đến nỗi phải lo sốt vó, đối với anh, Lộ Đông còn không bằng được một phần Phong Tuấn. Chỉ có điều vì chuyện này mà suốt cả ngày cô cứ thận trọng với mình, khiến anh rất hưởng thụ.
Có lẽ đàn ông vốn có chút thói hư tật xấu, thích nhìn người phụ nữ của mình căng thẳng vì mình, đùa vài trò vô hại. Cho nên anh mới không nén nổi trêu chọc cô cả ngày. Mà cũng chỉ giới hạn trong những chuyện này thôi, nếu phức tạp hơn thì vẫn phải tự mình gánh.
Bởi vậy anh định không nói chuyện từ chức, đợi ít nhất lão Khánh thi xong, đưa cô vào nề nếp rồi mình sẽ đi.
Khải Thịnh là một lựa chọn rất tốt, giám đốc Lâm lại có đầy đủ thành ý với anh, hơn nữa, công ty này cũng trẻ hóa, quan hệ đơn giản, quả thật rất thích hợp với anh.
Không giống Đông Hòa, địa vị của Đông Hòa trên thương trường quá thâm căn cố đế, những bộ phận lộ trên mặt đất cũng đã sum suê tươi tốt khiến người ta hoa mắt rồi, chứ đừng nói chi đến cành lá đan xen giấu trong lòng đất, càng rắc rối phức tạp hơn.
Điện thoại trong túi rung lên, anh rít một hơi thuốc, cúi đầu trả lời đối phương.
“Hạng mục vào lúc nào?”
Lâm Khải Thụy: “Tháng sáu sẽ chính thức ký hợp đồng, tôi hy vọng cậu có thể tự mình dẫn hạng mục này.”
“Được, tôi sẽ cố gắng.”
Từ Yến Thời vừa nhắn xong thì người đằng sau tức giận kêu lên: “Ăn cơm thôi!”
Nhanh vậy sao?
Trở lại phòng khách, trên bàn bày la liệt những món ăn đa dạng phong phú, điểm chung là đều nằm trong hộp đựng, Hướng Viên nhụt chí, “Tôi gọi đồ ăn về, chắc là ngon hơn tôi làm đấy.”
Từ Yến Thời nhếch môi, biết ngay mà.
Những người còn lại đã đói tới nỗi da bụng dính da lưng, chỉ cần có ăn là được, hơn nữa trên hộp đựng còn viết, Đới Ký! Bữa Mãn Hán Toàn Tịch* này, gà vịt cá đặt đầy bát, tốn không biết bao nhiêu nhân dân tệ đây! Quả nhiên được thăng làm trưởng phòng có khác.
(*Mãn Hán Toàn Tịch, hay Tiệc triều đình Hán Thanh, là một trong những đợt tiệc lớn nhất được ghi chép ở Mãn Châu và lịch sử Trung Hoa.)
Một bữa cơm thật hài hòa, ăn đồ ăn bên ngoài cũng không có áp lực lớn như ăn cơm tự nấu.
Ăn cơm nhà làm ấy à, rõ ràng chẳng nếm được tí mùi vị gì thì đã phải vắt hết óc nghĩ từ ca ngợi. Ăn đồ bên ngoài thì đơn giản hơn, hai chữ “ăn ngon” dùng được cả đời.
Vưu Trí và Cao Lãnh và lấy và để rồi tiếp tục chơi game.
Thi Thiên Hữu và Lâm Khanh Khanh thảo luận về mấy món mới của Đới Ký, có điều bọn họ chưa ăn mấy lần, đồ bên đó khá đắt, cả bàn này Hướng Viên mua ít nhất cũng hai ngàn.
Chỉ mấy phút sau, hai người này cũng đã ăn no.
Hướng Viên đổ hết đồ dư thừa vào với nhau, sợ bọn họ chán nên hỏi: “Mọi người có muốn hát không, bên kia có micro, có thể chuyển chế độ karaoke đấy.”
Mọi người lại không hứng thú mấy, chỉ có Cao Lãnh vừa thất tình là nhảy dựng lên, như con khỉ nhảy tót đến trước mặt tivi, nối màn hình xong liền chỉ huy Thi Thiên Hữu tắt đèn, chỉ để lại một ngọn đèn trên tường nho nhỏ, hắt ra ánh sáng vàng mờ mờ.
Trong nháy mắt như lạc vào phòng karaoke vậy.
Cả phòng khách quanh quẩn giọng ca ma kêu quỷ khóc của Cao Lãnh.
Nào là mấy bài “Người đau lòng đừng nghe nhạc trầm buồn”, “Thương tâm Thái Bình Dương”, “Chia tay vui vẻ”…
Vưu Trí đạp anh ta một phát, “Chọn cho em bài “Yêu-ing” đi.”
Cao Lãnh không đổi sắc: “Cút.”
Hướng Viên thu dọn đồ vào bếp, vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy bóng người đang đứng rửa chén, nước rào rào chảy xuống.
Phòng bếp khá chật chỉ rộng hơn một mét, cấu trúc dài, dựng thêm một bàn tráng men thì gần như không còn dư mấy khoảng trống, một người đàn ông cao ráo đứng nơi đó, không hiểu sao lại trông có vẻ làm tội anh.
Từ Yến Thời vẩy ráo nước rồi mới đặt chén bát ngay ngắn lên bệ cửa sổ cho khô, người đứng dựa vào bàn bếp, hút một điếu thuốc đợi một lúc.
Động tác thuần thục ấy khiến cô đau lòng, cái gì mà là con nhà nghèo phải biết lo liệu việc nhà từ sớm, anh đang châm chọc mình sao? Ở nhà bị bố mẹ chèn ép ư? Nhìn không giống lắm. Có điều bóng dáng kia lại rất có cảm giác an toàn, khiến Hướng Viên hoàn toàn quên đi chuyện không vui xảy ra ở phòng bếp ban nãy, thậm chí cô còn bắt đầu nghĩ viển vông, nếu như trong nhà có một người đàn ông như thế thì cũng không tệ nhỉ?
“Lại đây.” Người đàn ông cúi đầu búng tro thuốc, bỗng lên tiếng.
Thì ra đã biết cô đứng đây rồi, Hướng Viên đi đến.
“Còn giận nữa không?” Anh lại đưa thuốc lên miệng, liếc nhìn cô
“Không phải, chỉ là tôi cảm thấy, người khác nghĩ tôi thế nào cũng được, nhưng anh không thể nghĩ tôi như thế được.”
Cô đang nói chuyện Từ Yến Thời châm chọc mình là “con ông cháu cha”.
“Vậy em nói tôi biết, tôi phải nghĩ em như thế nào đây?” Từ Yến Thời dập thuốc, nụ cười nơi đáy mắt biến mất, bỗng có vẻ lạnh lùng.
Phòng bếp mờ mờ không bật đèn, chỉ có mỗi ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào bao trùm lên hai người, bóng trăng nghiêng nghiêng kéo cả hai lại gần nhau, chiếc bóng trên sàn nhà như thiên nga đen chụm đầu vào nhau.
Thấy cô trầm ngâm, anh lại thờ ơ đút tay vào túi áo, rồi như thể mất kiên nhẫn bổ sung: “Em từ chối tôi nhưng lại bước xuống xe của anh ta, em nói tôi hay, em đang cho ai cơ hội hả?”
Ớ?!
Chuyện gì cơ?
Hướng Viên ngẩng phắt đầu lên, đầu óc ù ù cạc cạc, khó hiểu nhìn anh, “Anh đang nói chuyện lúc sáng hả?”
“Để tôi lặp lại thì em vui lắm đúng không?”
“Cả ngày nay anh vì chuyện này sao? Chứ không phải chuyện khác?”
Từ Yến Thời: “Em còn chuyện khác à?”
…
“Lão Dương đi, tôi được thăng chức.”
Từ Yến Thời: “Biết rồi.”
Hướng Viên ngẩn người, “Anh biết lúc nào?”
“Sáng nay đến báo cáo với giám đốc Tiêu, ông ấy nói với tôi rồi, nói em vừa lên làm trưởng phòng đã điều Lý Trì đi, làm việc quá kích động, không cân nhắc đến hậu quả.”
Quả nhiên.
Trong ánh trăng lờ mờ như nước, ma âm quanh quẩn của Cao Lãnh bên ngoài phòng khách khiến không gian yên ắng chật hẹp này trở nên quý báu, Hướng Viên ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt trầm lắng lại sáng ngời kia.
“Tôi có nghĩ đến, thậm chí cũng đã cân nhắc mọi phản ứng của Lê Thấm, nếu chị ta đưa Dương Bình Sơn ra chèn ép tôi thì tôi nên làm gì đây, nếu chị ta muốn gây khó dễ tôi thì tôi nên làm gì, mỗi một khả năng tôi đã nghĩ rất kỹ, nhưng trong tay tôi có đầy đủ vốn liếng nên tôi mới làm như thế được.”
Từ Yến Thời cốc vào đầu cô: “Em đang muốn tôi khen mình đấy hả?”
Hướng Viên cười, “Anh không giận thật đấy chứ? Tôi chỉ sợ anh giận thôi. Tôi nói thẳng với anh, quả thật tôi có quan hệ, chỉ là quan hệ này khá phức tạp, nhất thời ——”
Từ Yến Thời ngắt lời: “Tôi biết rồi, tôi không phải vì điều này. Sáng nay em cũng muốn nói chuyện này với tôi hả?”
“Đúng thế, không thì còn vì chuyện gì nữa,” Ngẫm nghĩ một hồi, Hướng Viên giải thích thêm, “Do tôi đi trễ, lại đúng lúc gặp trong thang máy, nên Lộ tiên sinh mới thuận đường đưa tôi đi làm.”
“Ồ.” Từ Yến Thời quay đầu đi, “Không cần giải thích.”
“…”
“Vậy ngày mai anh đừng bảo tôi đi vất rác nữa.”
***
Cao Lãnh ở ngoài phòng khách vẫn đang cần mẫn cất giọng hát quỷ hu sói hú, không cảm thấy ma âm của mình điếc tai tẹo nào, anh ta và Vưu Trí luân phiên cắt ngang bài của đối phương, bản tình ca lúc buồn lúc vui cứ vờn quanh trong phòng.
Cuối cùng không biết là ai đã chọn bài “Cậu bé”, trong nháy mắt bầu không khí hằm hè nhau đã biến mất, cả hai cùng khoác vai ngồi trên ghế cao giọng hát.
“Chẳng quên được tình yêu của em, nhưng kết cục lại khó đổi thay… Cho em một tương lai đầy mong đợi…”
Tiếng hát lúc trầm lúc bổng, Hướng Viên bất giác nhìn sang Từ Yến Thời ngồi trên ghế, anh thả lỏng mình ngả người ra sau, hôm nay anh mới từ Thượng Hải về, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã quay về công ty đi làm, một ngày dày vò, vào lúc này có vẻ đã thấm mệt. Lúc bấy giờ Hướng Viên mới để ý, “Anh cắt tóc rồi hả?”
Tóc hai bên đều đã cạo khiến anh trông rất có tinh thần, đường viền gọn gàng trông rất sạch sẽ, cứ như thể anh đã quay về dáng vẻ nhẹ nhàng khoan khoái thuở niên thiếu. Hướng Viên hốt hoảng, cảm thấy thời không như đang hoán đổi, người đàn ông ngồi cạnh mình đây trông có gì đó khang khác.
Anh nghiêng mặt hỏi cô: “Kỳ lắm hả?”
“Không,” Hướng Viên nhanh chóng uống một ngụm nước, nói, “Đẹp hơn trước nhiều.”
Uống đầy hai ngụm nước, cô mới đẩy được cái vị ngứa ở cổ xuống bụng, đoạn cô hỏi: “Sáng nay dậy sớm lắm hả? Anh có muốn vào phòng tôi nghỉ chút không?”
Năm giờ dậy, cũng không sớm lắm.
“Không được, nhiều người quá.” Anh khoanh tay cười, “Để lần sau một mình đi.”
Hướng Viên đờ người.
Ngày hôm đó dường như đã trở thành ranh giới của tất cả bọn họ.
Cô thăng chức làm trưởng phòng, Vưu Trí yêu, Cao Lãnh chia tay, mọi người như thể đang đi trên những con đường khác nhau, còn Từ Yến Thời…
Vưu Trí nói, từ sau hôm đó Từ Yến Thời như hùng sư ngủ say trong mộ, dụi đôi mắt đang lim dim, chậm rãi bừng tỉnh dưới ánh nắng mặt trời chói chang.
Giống như lời bài hát hôm đó vậy.
Mọi nỗi tiếc nuối đều chẳng phải tương lai. Không đáng để lặp lại.
Chỉ cần vẫn chưa chết thì mọi thứ vẫn chưa muộn.
Cô gái của anh, anh đã về rồi.
Anh muốn dành hết mọi nhiệt huyết còn sót lại, tặng cho em một thế giới lý tưởng chỉ mình em thuộc về.